12 giờ – Nửa vòng trái đất và 1 tình bạn đặc biệt!

Chào CTVV

Em và anh quen nhau khi em tìm kiếm website để luyện học tiếng anh cách đây 2 năm, và anh (bố mẹ anh là người Việt) đã email cho em liệu muốn làm bạn với anh ấy không. Em thuộc tuýp người thân thiện, và 2 đứa chỉ cách nhau 2 tuổi nên chúng em bắt đầu câu chuyện khá tự nhiên. Chúng em add fb và phone sau 2-3 tháng chỉ email. Nếu 1 vài ngày hoặc cả tuần chúng em không liên lạc với nhau, không có sự trách móc, không phán xét, luôn xuất hiện trở lại cùng 1 lời giải thích. Mọi thứ đến rất nhẹ nhàng, và rất tôn trọng nhau, em cho là như thế…

Trong suốt gần 1 năm đầu, anh gần như trở thành 1 người bạn cực kỳ đặc biệt của em. Câu chuyện của bọn em dường như đã không thể kết thúc khi bọn em link chúng đến rất nhiều khía cạnh, kể cả điểm mạnh, yếu, tính xấu của nhau, bạn bè nhau, người yêu cũ, Việt Nam và Úa…
Em cũng có thể tâm sự bất cứ chuyện gì, có thể hỏi bất cứ điều gì về cuộc sống của anh khi em luôn tò mò về sự khác nhau trong lối sống và suy nghĩ ở mỗi đất nước. Còn anh thì quan tâm tại sao phụ nữ và đàn ông lại khác nhau nhiều đến vậy. Có những khi cả 2 không ai chịu ai đúng khi tranh luận về 1 vấn đề gì đó. Và sau đó, chúng em phải bật cười vì cả 2 đều quá cứng đầu. Trong mắt anh, có lẽ em là 1 good-listener, anh luôn cho là vậy, nên sự tin tưởng dành cho em cũng tăng dần theo thời gian khi thời gian đầu anh tỏ ra khá đa nghi và không dễ tin tưởng ai đó. Nhưng, em thì, nghĩ đơn giản, chẳng có gì phải giấu giếm hay nói dối. Anh thì chưa nghĩ rằng có thể tâm sự với 1 người bạn female nhiều đến như vậy. Em cũng có thể nhờ vả anh bất cứ chuyện gì như khi em không biết dịch văn bản này đã đúng hay chưa. Thi thoảng em nói tiếng Việt của anh rất đáng yêu, anh lại càng chịu khó nhắn tin tiếng Việt nhiều hơn, mặc dù nó khá kỳ quặc vì sai chi chít chính tả, hay gửi anh nghe nhạc Việt và dạy anh làm mấy món Việt Nam… Thời gian đó, em đã có cảm giác rằng chúng em như có sự đồng cảm, vì đôi khi, em chưa cần kể anh đã hiểu câu chuyện của em rồi. Chúng em cũng có rất nhiều kỉ niệm vui vui, như 1 clip nhỏ em làm tặng anh ấy bằng tranh em vẽ và lời thu âm của em, hoặc anh gọi cho em tám cả hơn tiếng đồng hồ nhân dịp mấy ngày gì đó đặc biệt ở Việt Nam. Rất nhiều khi, anh đã tò mò nếu có thể sắp xếp du lịch đến Việt Nam thì làm thế nào, nếu chúng em gặp nhau thì như thế nào. Em biết chắc chắn rằng, khi đó, chúng em đều đã có 1 cảm giác đặc biệt khi bên nhau, hơn trước đó rất nhiều.

Mặc dù vậy, bởi vì chúng em đều khá bận, có những giai đoạn em bù đầu với công việc, chúng em đã không còn dành nhiều thời gian với nhau như trước nữa. Và ai trong số 2 đứa cũng có cuộc sống riêng, các mối quan hệ xã hội, đôi khi, em cảm thấy như em đã để lạc mất người bạn này, trong 1 thời gian khá dài.

Chúng em đã dừng nói chuyện trong vài tháng, cho đến khi có những chuyện đau buồn xảy đến với gia đình em. Đó cũng là 1 trong ít lần em post fb. Người bạn mà em cho rằng đã quên em này nhắn tin cho em, hỏi han em, lắng nghe em, mọi khoảng cách trước đó biến mất, chỉ còn em với nỗi buồn, cùng 1 người đang cố dùng google dịch để hiểu hết những gì em nói và nghe em tâm sự.

Nhưng rồi em đã quyết định du học, ở nơi… mà không có anh. Em nghĩ anh đã khá bất ngờ khi biết em quyết định như thế. Em cảm nhận có chút gì đó níu kéo trong những lời anh nói. Trước ngày em bay sang Anh, anh nhắc nhở từng chút 1 khi biết em chưa bao giờ bay quãng đường dài đến thế. Cho đến bây giờ, vẫn cứ thế, bất cứ khi nào em có chuyện khó khăn, vẫn luôn lắng nghe, vẫn tìm cách giải quyết, giúp chữa lỗi ngữ pháp, góp ý cho bài essays… Thời gian này em nghĩ đến anh nhiều hơn, tại sao anh cứ luôn xuất hiện khi em cảm thấy lơ ngơ và hơi yếu đuối, nhưng rồi, sau đó, chúng em lại trở nên xa lạ. Chúng em không thể chia sẻ cả những niềm vui như trước đây, em không thích 1 mối quan hệ/ hay là 1 tình bạn lại chỉ nhận về phía bản thân mình. Và suy nghĩ đó, lại thêm nữa, càng thôi thúc em muốn gặp người bạn này, ngoài đời, và cảm nhận bằng cả tâm trí của mình.

Em cũng như hầu hết mọi cô gái, hay đặt câu hỏi và nghĩ ngợi lung tung. Đôi khi em băn khoăn, mọi thứ có thật sự đặc biệt như em cảm nhận không ạ? Bởi vì con gái ấy, cứ luôn làm phức tạp mọi chuyện lên…

Phương

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Bạn đúng là làm phức tạp mọi chuyện rồi. Hãy giữ mục đích ban đầu của bạn là học tiếng anh (nếu bạn kể mục đích của bạn là học tiếng anh thực sự). Mình thấy anh ta đúng là chỉ coi bạn như người để anh ta trút bầu tâm sự thôi, chứ người ta mà thích bạn thì đã chẳng kiểu cầm cưa như thế và dù 2 bạn ko nói chuyện trong 1 khoảng thời gian thì anh ta cũng vẫn sống bt, với anh ta có bạn cũng được mà không có bạn cũng chẳng sao, bạn đủ hiểu bạn chẳng quan trọng như bạn nghĩ đâu. Thôi cho qua đi bạn.

Speak Your Mind

*