Anh có thật sự quan tâm em không?

Đàn ông Việt ở Châu Âu cũng lo ế vợEm chào mọi người. Em mới biết đến trang web này và em thấy trang web rất hay. Mọi người chia sẻ câu chuyện của mình và những khó khăn, và nhận được nhiều lời khuyên hữu ích, chân thành. Em mong câu chuyện của em cũng có thể nhận được ý kiến, lời khuyên hữu ích từ mọi người. Em đang khá bối rối… Em cảm ơn mọi người.

Em 22 tuổi, đang làm việc cho một công ty Nhật. Mọi chuyện bắt đầu khi em được một chị bạn giới thiệu với anh, là người Hà Lan.  Cả nhóm 4 đứa tụi em (bao gồm cả anh) khá thân, và câu chuyện này cũng chỉ xoay quanh 4 đứa em; chưa có nhân vật thứ 5 xuất hiện.

Anh rất tốt với em, luôn quan tâm, hỏi han và anh đối xử với em khá khác với những cô gái khác (vì đôi khi 4 đứa tụi em có đi chung với những chị gái khác nhưng anh khá lạnh nhạt với họ)… Đó chỉ là suy nghĩ của em và có lẽ em đã tưởng tượng quá nhiều. Em biết anh đến nay cũng được 4 tháng nhỉ. Và em bắt đầu cảm thấy mến anh sau hơn 1 tháng gặp mặt. Anh rất hay để ý và khen những thứ lặt vặt, vớ vẩn của em trong khi bạn bè em còn chẳng thèm để ý tới hay nhận biết là em có cái gì đó mới, khác; thể nào mà anh lại thấy và nhận ra. Chẳng hạn như là, em có cái vòng chân mới, bạn bè em chẳng ai để ý hỏi, vậy mà anh lại hỏi đủ điều về nó. Hay là chuyện tiếng chuông đện thoại của em là tiếng mèo kêu, anh cũng khen dễ thương và còn hay bắt chước theo nữa. Hoặc kiểu em nằm ngủ rồi lấy sách che mặt, anh cũng khen dễ thương và độc đáo (dù em và bạn em đều đồng tình rằng chẳng có gì dễ thương mà chỉ thấy là “đồ con gái vô duyên”). À quên, nói về em và anh ấy một chút. Em, nói thẳng ra, là một nhỏ tomboy, tóc ngắn, lúc nào cũng quần short hay jeans cùng áo thun và giày thể thao, cái nữ tính của em không thường được thể hiện ra ngoài. Anh là người (có vẻ) đa cảm, thích làm bánh, biết nấu ăn và tự làm việc nhà. Là vậy ạ, thế nên em mới bị lũ bạn bảo là không nữ tính, vô duyên là từ đấy mà ra. Nhưng anh không quan tâm đến điều đó (có hay không thì em không biết chắc). Để em kể tiếp… Anh nhớ những lời em nói, em kể dù em đã nói khá lâu, bạn em còn không nhớ hay để ý, nhưng.. anh nhớ. Anh nhớ em ghét ăn gì, nói gì, thích gì, hay những chuyện vẩn vơ trên trời của em. Anh biết cuối tuần em thường lang thang cùng những người bạn khác và uống bia với họ. Khi cả nhóm (4 đứa) đi ăn với nhau, anh uống bia cùng em dù anh uống dở và không thích uống. Có lần cả nhóm đi ăn BBQ, em không ăn được nên nhịn luôn rồi cả đám qua nhà anh. Đến nhà anh, anh đặn em là có cần gì thì nói anh biết, không được im lặng. E ừ ừ cho qua vì nghĩ anh nói cho vui, cho lịch sự; với cả, qua nhà người ta chơi không mà đòi hỏi gì nữa chứ. Một lúc lâu sau, em đói mà bụng sôi ục ục. Chị bạn bảo với anh là em đói bụng. Anh đang học tiếng Việt, nghe thế bỏ sách xuống, nhìn em rồi đứng phắt dậy đi lấy nồi chảo nấu cơm, chiên trứng. Sau đem dĩa cơm ra cho em, bảo em ăn đi rồi xin lỗi vì nhà không còn gì khác nhưng đồng thời cũng tự dưng trách em là sao im lặng không noí anh biết, anh đã dặn là có gì thì nói với anh cơ mà… Lúc đó, em rất cảm động. Rồi có lần em kể anh em bị sàm sỡ, anh liền bảo em là phải cẩn thận với người Nhật và sau này không được ở riêng với người Nhật. Lần nọ anh học phát âm chữ “tr”, anh hỏi là phải để lưỡi ở đâu, như thế nào. Em buột miệng đùa rằng “Anywhere”. Anh tròn mắt nhìn em, em bảo “Just joking” rồi anh phì cười. 2 tuần sau gặp lại anh bảo anh cứ nhớ về câu đùa đó của em và cứ mỗi lần nhớ lại là anh lại cười suốt. Em không nghĩ là anh lại nhớ… Hay có lúc em nói về những rắc rối em gặp phải trong 2-3 tuần trước nhưng không tiện nói ra.

  Sau đó gặp mặt anh hỏi thăm ngay mọi chuyện như thế nào rồi. Hoặc ngay cả về những cuộc đi chơi với bạn bè riêng của em có vui không, em đã đi đâu, làm gì. Anh cứ hay hỏi han em như thế, thật quan tâm, thật nhẹ nhàng…  Anh cũng tâm sự với em những khó khăn, một số chuyện cá nhân hay mơ ước của anh. Em thấy mình thật vui.

Và em nói với 2 người trong nhóm rằng  hình như em mến (có cảm tình chăng) với anh ấy mất rồi. Họ cười và bảo em cố lên, vì mấy khi em thích một ai đó, em là bà cô già khó tính__họ nói. Rồi, sau đó, trong một cuộc nói chuyện với chị bạn trong nhóm (4 người), chị buột miệng bảo rằng trước đó khá lâu trước khi chị giới thiệu em với anh ấy, anh đã từng bảo thích chị nhưng chị từ chối. Em chợt nhận ra rằng, có lẽ (chắc chắn) anh làm thế chỉ để chị quan tâm, để ý hay đơn giản là… chỉ muốn làm chị ghen và cho chị thấy, nếu quen anh, anh sẽ tốt như thế (!?). Và em nhận ra một điều nữa, anh quan tâm, lo lắng cho em như thế, chỉ mỗi khi đi cả nhóm 4 người (có chị, khi luôn có chị). Em đánh bạo, mời anh đi café riêng để thấy thái độ anh với em khi không có chị thì thế nào. Và, em thấy anh đối xử với em, khá bình thường, cũng hỏi han này nọ nhưng không hẳn như mọi khi (em suy nghĩ thế, hay do em biết được điều kia mà mặc định bản thân như thế. Dù sao đi nữa, em cũng tin vào cảm nhận của mình). Còn một chuyện nữa, về việc nhắn tin, em luôn là người chủ động. Tính ra, anh chỉ chủ động nhắn tin cho em được 3 lần. Điều đó càng củng cố niếm tin của em rằng: Suy nghĩ của em đã đúng! Trời xui đất khiến sao… vào chủ nhật tuần trước, khi em đang ở trước Sky Garden đợi xe đi AEON, em thấy anh đang chở một cô gái khác, cười nói vui vẻ (làm em nhớ lại có những lúc anh chở em, anh chẳng nói gì ngoài những câu bâng quơ như để phá vỡ bầu không khí im lặng vì cả 2 chẳng nói gì). Em, như một phản xạ tự nhiên và không biết tại sao em lại làm thế, vội vàng núp sau một người đàn ông gần đó. Nhưng trong khoảnh khắc đó, em thấy ánh mắt anh hướng về phía em đang đi (núp) và em có cảm giác rằng… anh thấy em. Đêm Noel, anh nhắn tin chúc mừng em và bảo anh đang đi beer bar với một số người bạn. Em nhìn đồng hồ: 1g rưỡi sáng, và nghĩ: Anh đang xỉn rồi nên mới chủ động nhắn tin cho mình. Nhưng em vẫn vui vẻ trả lời lại. Sáng hôm sau anh đọc nhưng không reply một từ nào – đến bây giờ. Chắc là lúc ấy, anh say thật.

Em lãnh cảm (vì một số chuyện trong quá khứ) nay càng không có cảm xúc hơn. Em lạnh nhạt và giữ khoảng cách hơn. Em muốn cố gắng nhưng em nghĩ, thứ tình cảm đó sẽ chẳng dành cho em… Em càng lấn sau, em càng đau mà thôi. Tốt nhất nên tự rút trước, buồn rồi sẽ qua. Em làm thế có đúng không???

Ngọc Thảo


Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se/

Comments

  1. Câu chuyện khá giống mình, mình cũng hành động như thế nên mình hiểu và chia sẽ cùng bạn. Chúc bạn sẽ tìm được người xứng đáng với mình hơn.
    Camilla.

  2. Phải rồi, bạn đã “nhạy cảm” đúng vấn đề rồi đấy. Bạn biết không? Các anh chàng là Tây sống và làm việc ở VN. Chung quanh họ có rất nhiều bạn bè là giới tính nữ. Họ chẳng bao giờ chủ động nhắn tin cho cô gái nào cả (trừ có việc quan trọng với họ về công việc hay nói về thời gian gặp mặt). Cái điện thoại của họ luôn có cuộc gọi đến hoặc tin nhắn đến từ các cô gái, họ chỉ đọc và reply lại. Thật hiếm khi họ chủ động nhắn tin tán tỉnh các cô gái mà chỉ có các cô gái chủ động tán tỉnh họ và họ thụ động đáp lại, đôi khi họ không đáp lại vì quá nhiều tin nhắn khác làm cho họ tạm thời quên đi bạn chẳng hạn. Tin mình đi. Không sai đâu. Nhưng, khi họ thật sự phải lòng một cô gái họ sẽ luôn chủ động nhắn tin cho bạn. Bạn hãy tin vào cảm giác của bạn đã mô tả ở bài viết. Tuy nhiên, nếu bạn vẫn có tình cảm với anh chàng này thì cứ giữ mối quan hệ bạn bè bình thường. Thời gian sẽ trả lời thắc mắc trong lòng của bạn thôi. Đừng tỏ ra quan tâm đến họ cho dù bạn thật sự muốn, cứ quả bơ đi bạn ạ.

    • Hi Sally:

      Mình nghĩ bạn nói đúng đó. Mình có cô bạn thân kể với mình các người Tây qua đây dạy ngoại ngữ đa phần bên đó họ không tìm được việc làm, qua đây họ gặp các bạn gái Việt Nam mình làm cho họ nghĩ rằng họ có giá thật nên họ chảnh. Với lại ở Vietnamcupid mình thấy toàn là bọn Tây ba trợn, mình đã từng gặp một chàng Tây Ban Nha (dạy ngoại ngữ), và một chàng Canada lai Ấn Độ (làm nghề Business Consultant) họ giời thiệu với mình thế, họ chủ động muốn friend with benefit thôi các bạn ạ, là làm bạn và gặp nhau hẹn hò và sex free cho nhau, hồi đầu mình nghi nghi cái cụm từ này nghĩa như vậy, mình đã hỏi anh chàng Tây Ban Nha luôn.
      Các bạn ơi, Tây sống ở Việt Nam thường là nghèo và cà chớn nữa, đa số là vậy nên các bạn cứ xác định mục đích của mình là gì ở mối quan hệ: Hẹn hò và sau đó Sex hay là tìm hiểu nghiêm túc để tiến đến hôn nhân.

      • Trai tây lạ lắm bạn à, càng lạnh lùng,từ chối thì anh ta lại càng muốn theo đuổi. Dù bạn có thích anh ta cách mấy, thì cũng đừng nhắn tin, và trả lời tin nhắn ngắn gọn, rủ đi chơi 3 lần thì đi 1 lần, từ chối khéo vào. Đàn ông vốn dĩ thích săn mồi mà

        • Mình thấy ở đâu cũng có người tốt người xấu. Đặc biệt mình cũng từng biết và từng nghe nhiều câu chuyện. Đa số Tây wa vietnam toàn là những người không có học cao, ba trợn, không có ý thức nữa, đặc biệt những tên dạy tiếng anh, mà mình rất ghét nhiều tên Tây wa đây tìm con gái để vui nghe nhiều vụ mình tức thay, họ tự cho mình là cao giá, các bạn phải làm cao tý cho nó thấy con gái vietnam mình không phải dễ. Có một số người nhắn tin mình không thích không trả lời, ai có hứng thì nhắn lại mấy tin, lúc vui thì nói nhiều, không vui thì nói ít, và mình thụ động, không nhắn tin trước, mình ghét gì ở họ mình nói thẳng luôn và thậm trí unfriend, block lun. Mình còn đọc được một tin trên mạng mà thấy rất bực. Mấy thằng Tây rỉ tai nhau nói gái vietnam lừa tiền, mình nghe xong chỉ muốn viết một bài nói cho tụi nó một trận, mà khổ nỗi tiếng anh mình không đủ level để nói, bạn nói tiếng level viết bài cảnh cáo tụi njos cho biết mặt

  3. Nếu đặt là mình trong trường hợp của bạn thì mình sẽ rủ anh ấy đi cf đi coi phim, đại loại là đi đâu ấy chỉ có 2 người rồi sau đó nói thẳng với anh ấy là ” mình thích anh ấy” . Nếu anh ấy cũng thích bạn thì cả 2 hẹn hò còn nếu không thì thôi 1 phát cắt đứt thứ tình cảm mập mờ ấy luôn 🙂

    Tại tính mình thẳng thắn quen rồi, lúc trước quen bạn trai Tây mình cũng thẳng lắm, thích thì mình sẽ bảo là ” em thích anh, mình hẹn hò đi” , còn nếu mà bị từ chối thì okie, làm bạn, lâu lâu vẫn rủ cafe các kiểu 🙂

    Nói chung mình thấy bạn cứ theo cảm giác của bạn là được 🙂

  4. Co nen yeu ban trai la dj khong?

Speak Your Mind

*