Bế tắc vì rào cản từ gia đình

Thật sự là bây giờ em đang khóc hết nước mắt. Em không biết phải làm như thế nào cả.

Em và anh ấy (người Mỹ) quen nhau như thế nào em cũng không nhớ rõ lắm, hình như cũng trên mạng xã hội. Nhưng tụi em chỉ chat chit rồi coi nhau như bạn thôi. Bẵng đi cả nửa năm anh ấy sang Việt Nam nói là đi du lịch. Nhưng lúc đó anh thuê khách sạn gần ngay chợ Bến Thành, là ngay gần chỗ em làm. Em thì đi làm suốt, chẳng dắt anh đi chơi đâu được nhiều cả. Cũng tội anh ấy lắm, lúc em đi làm thì chỉ quẩn quanh được vòng vòng thôi, rồi chủ nhật em dắt anh ấy đi chơi ở trung tâm. Lúc đó em cũng có cảm tình lắm, lúc ở sân bay cũng rất bịn rịn.

Rồi vài lần sau đó cũng gặp nhau như vậy. Thích nhau lúc nào không hay. Anh đặt vấn đề serious relationship với em mà em cũng cả tháng sau mới nhận lời. Lúc đó thì hầu như tụi em biết rõ về nhau lắm rồi, chỉ có cái gật đầu thôi. Hiện giờ anh đang làm ở Hàn Quốc. Hết tháng 3 năm sau anh mới hết hợp đồng. Còn em thì tháng 7 năm sau cũng mới hết hợp đồng bên cty em. Trước đó em định đi Pháp du học, còn trong khi anh thì dự định về Mỹ để xin việc làm lại. Tính chuyện ổn định công việc. Nhưng em lại tiếc công mấy năm học tiếng Pháp nên cứ dùng dằng, anh bảo ừ thôi thì nếu em đi đâu thì anh chấp nhận đi theo. Sau này em nghĩ lại thấy cũng thật khó. Trong khi trình độ tiếng anh của mình hơn hẳn tiếng Pháp, nên em nói là thôi em sẽ sang Mỹ học rồi hai đứa tính tiếp. Chứ bắt anh chờ đợi 4 năm thực sự làm quá lâu, rồi tình cảm không được vun đắp dẫu sao đó cũng không phải làm quê hương của anh. Qua Mỹ thì anh sẽ dễ dàng xin việc hơn, em thì học bên nào cũng có lợi. Đó là em đang thuyết phục anh, vì anh bảo em không cần phải vì anh mà miễn cưỡng.

Đó là chuyên tương lai, còn bây giờ, tháng hè anh được nghỉ, em thì được nghỉ phép bất kì trong năm. nhưng vì năm nay anh đã sang Việt Nam rồi, nên cũng khó qua nữa, nên em muốn sang thăm anh ấy. Nhưng mẹ em một mực không đồng ý. Mẹ em bảo thứ đồ con gái mất nết mới đi chung chạ lung tung. Em không hề chung chạ lung tung bao giờ. Nhưng mẹ lại không hề nghĩ như vậy, nói như vậy là ăn cơm trước kẻng. Em thật không hiểu nổi, bây giờ đâu phải thế kỷ trước. Em luôn nghĩ hạnh phúc con người mới là quan trọng.

Hơn nữa, em rất sợ, sợ mình sẽ mất đi một mối quan hệ này. Em không hề đi tìm kiếm nó, nhưng đó là số phận. Đã thương một người thì thực sự rất khó để có thể nó vuột mất vì lý do chủ quan. Năm nay tụi em chỉ được gặp nhau có hai lần. Nhưng lần thứ 2 mẹ lại không cho em đi. Vậy thì không lẽ tụi em phải yêu nhau qua màn hình suốt cả năm? Em cảm giác rất khó chịu thì không biết anh cảm thấy thế nào. Em biết nếu em nói ra thể nào anh cũng nói sẽ qua VN, nhưng em không muốn như thế chút nào. Tại sao lúc nào cũng muốn nhận, đó không phải là sự vun đắp, mà đó giống như là lợi dụng hơn. Mẹ lúc nào cũng nói muốn tốt cho em, mà lại nói muốn đi đâu thì cưới xin xong rồi đi. Trong khi em thực sự chưa muốn lúc này, em vừa mới đi làm, dự định đi học tiếp. Anh thì chuẩn bị về Mỹ xin công việc mới. Chúng em làm sao có thể nghĩ đến chuyện đó lúc này. Mặc dù cũng có tính chuyện tương lai sau này, nhưng cưới xin thì chưa. Mẹ nói như vậy chẳng khác nào bắt em chia tay hoặc cưới nhanh đi để còn đi nước ngoài. Em không hề có ý đó, em cảm thấy mệt mỏi lắm. Sống trong nhà mà lúc nào em cũng cảm thấy áp lực. Từ khi còn bé đã phải học thật chăm, không dám yêu ai. Đến khi lên đại học mẹ cũng cấm không cho quen ai, không được đi đâu mặc dù em rất thích tham gia hoạt động trong trường. Bây giờ mẹ lại bảo muốn đi đâu thì cưới cái đã, rồi cũng muốn em lấy chồng nước ngoài, bảo lấy chồng VN khổ mà lại cấm đoán như vậy thì làm sao có kết quả. Em sống với mẹ, nhìn mặt mẹ mà sống em đã thấy rất bức bối rồi. Bây giờ em đã dám lần đầu tiên nói chuyện nghiêm túc với mẹ, mà mẹ quát tháo như vậy. Em không biết phải làm sao cả. Cảm giác như chưa bao giờ em được là chính bản thân mình cả. Hôm trước em có hẹn bác sĩ để khám về trầm cảm nhưng chưa đi được. Em chưa nói với anh về tình trạng của mình chỉ nói là hẹn bác sĩ mà chưa đi được anh đã la em quá trời,bảo là em có phải lười không đi không? Sức khỏe là quan trọng, rồi còn nếu bị stress với mẹ thì thôi không nhất thiết phải cố… làm càng thương hơn. Em chán lắm rồi, em làm như thế nào cũng không vừa lòng mẹ được, còn nếu sống theo như mẹ nói, làm con ngoan suốt ngày đi làm ở nhà thì thực sự, em cảm thấy chết còn có ý nghĩa hơn.

Phuong

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se/

Comments

  1. Phuong Phan says:

    Em gai cu binh tinh, chuyen gi cung co the giai quyet duoc het. Em nen nho rang me em khong the song giup em duoc, em moi la nguoi quyet dinh tuong lai va cuoc song cua ban than. Neu em cho rang minh yeu va tin tuong nguoi dan ong do thi em phai quyet tam thuyet phuc me em. Em cung nen noi cho anh ta nhung kho khan cua minh vi 2 nguoi se co nhieu y kien hon. Truoc day chi va ox cung co nhieu kho khan, nhung viec gi chi cung ban voi anh ay de cung nhau giai quyet het.

  2. @Phuong:

    Hi Phương, mẹ em không biết có khó bằng mẹ chị không? Mẹ chị cũng khó, còn chị thì yêu một ông người Thụy Điển, hơn chị 20 tuổi, anh ấy 57 tuổi, chị 37 tuổi. Chị sợ mẹ chị không cho chị đi du lịch cùng bạn trai chị.
    Dự kiến năm nay, anh ấy về đây nghỉ hè 3 tuần, chị du lịch cùng, và tụi chị ở chung khách sạn luôn vì hai người quen nhau tu giữa tháng 2/2014 đến giờ rồi. Chị không ngại vì chị rất yêu bạn chị, chị suy nghĩ rất nhiều và chị quyết định sẽ đi du lịch cùng bạn chị vì hai người rất mến nhau mà, mẹ chị đã già sau này ba mẹ chị mất chị phải có bạn đời chứ để sống hủ hỉ cùng nhau, san sẻ niềm vui nỗi buồn.
    Vấn đề là giờ chị phải nói sao với mẹ để mẹ không la ầm ĩ lên khi chị vắng nhà gần 3 tuần.

    Không phải bỏ gia đình hay chọn người yêu mà là chọn cả hai; em phải lôi kéo người nhà thân cận mẹ em để thuyết phục bà, thời nào sống theo thời đó, ví dụ chuyện có thật nha: hai bạn trẻ nam nữ quen nhau (chưa cưới, người Sài Gòn) trong chuyến đi du lịch với cơ quan của ba của bạn nam, hai đôi nam nữ thuê phòng đôi ở phòng riêng (phòng cho vợ chồng) trong cùng khách sạn với tất cả thành viên trong đoàn; anh trai chị ổng sinh năm 1969, ổng cổ hũ ổng bảo thấy ngại cho ba của chúng nhưng mà ví dụ như chị dâu (vợ anh trai chị) lại nói là điều bình thường, chúng lớn rồi thời buổi này rồi mà còn cổ hũ. Ý nói thành viên trong gia đình em chắc có người thoáng trong quan niệm tình yêu của giới trẻ, em nên nhờ những người này thuyết phục mẹ em.
    Chúc em hạnh phúc, chị cũng rất yêu bạn chị, và bọn chị quyết định cưới nhau sẽ sinh sống ở Việt Nam, ở quê nhà TPHCM của chị. Chị cũng mong được hạnh phúc, chị thích văn hóa của quê anh bạn chị nữa, anh bạn chị rất tôn trọng con cái, đối xử nhau giống bạn thân ở Viet Nam mình hihiihi.

    Vân

    • chao chi Van Lee, em nghe chi noi chi yeu 1 nguoi dan ong o Thuy Dien, 57 tuoi. Em to mo qua, vi em cung dang tim hieu 1 nguoi dan ong y chang nhu chi noi. Xin loi chi co the cho em biet ten va noi ong ay song duoc khong a. Em cam on chi

      • @My:

        Bạn chị tên là Christer Wallin, là thợ bảo trì máy móc thiết bị y tế ở một bịnh viện ở Stockholm, anh ấy sống trong một căn hộ ở Stockholm luôn, anh có 3 dua con, đứa con gái lớn là Sophia, đứa kế tên là Kristoffer, đứa cuối cùng là Robert. Anh ấy quen chị từ hồi 14-Feb-2014 lận My.
        Anh hay nhan tin voi chi qua WhatsApp, em có thể skype của chị: lethicamvan78

        Chi Van

      • Hi My ơi:

        Anh Christer Wallin ấy với chị quen nhau rất lâu anh đòi sẽ cưới chị nữa, chị đang tìm hiểu việc kết hôn, em có nhầm lẫn ai khác hay không, mà nếu thaật là ảnh người chị quen và chờ đợi gần một năm rưỡi thì giờ sao ta? Thôi để chị sẽ nói chuyện với anh ấy, chị không bất ngờ nhưng mà chị muốn anh ấy nói thật với chị rằng yêu ai chọn ai và đàng hoàng đừng có nói dối thôi là chị không complain gì đâu.

        Vân

  3. Đồng ý là nếu không có ba mẹ thì mình sẽ không có ngày hôm nay. Chị đã đi làm và có công việc ổn định, chị có thể tự đưa ra những quyết định mà chị muốn, cũng không phải gọi là ích kỷ nhưng mình cũng phải nghĩ tí xíu cho bản thân. Giống như chị Van Lee nói rằng ba mẹ là quan trọng nhưng họ không thể ở bên mình mãi mãi và theo như chị nói thì em nghĩ anh ấy là một đàn ông tốt và anh muốn một mối quan hệ nghiêm túc với chị điều mà em muốn có được với một ai đó nhưng lại không thể và anh cũng nói chị đâu anh sẽ theo đó khi chị nằn nặc đòi đi du học ở Pháp. Bây giờ mọi người ai cũng cởi mở hơn, thoáng hơn xưa nhưng ba mẹ mình thì vẫn cổ hủ có định kiến là phải cưới rồi muốn đi đâu thì đi. Em cũng không thích điều này cho lắm nhưng muốn làm cho họ hiểu được thì cũng cần thời gian để thuyết phục và giải thích cho họ hiểu :(. Em mong chị sẽ có một quyết định đúng đắn, mình yêu mẹ nhưng mình cũng phải đấu tranh vì tình yêu hehe, đừng vì những rào cản gia đình mà để tuột mất anh ấy :). Em chúc chị may mắn và mong là mẹ chị sẽ hiểu ra và tôn trọng những quyết định của chị :). Follow your heart and do whatever that makes you happy 🙂

  4. Chào các chị ạ. E muốn hỏi là ng Tây họ k chủ động nhắn tin cho mình trc đúng không ạ. Có nhiều anh có cho e vào danh sách quan tâm của anh ý nhưng a ý cũng k nhắn tin làm quen trc với e. Chả nhẽ e lại nhắn tin trc cho a ý. Chị nào có bí kíp săn tây thần trưởng thì cho e theo học với. Mọi ng có thể chat mail hoặc kết bạn qua fb vs e để nói ck nhé. mail:Phamkieuanh260195@gmail.com. nick fb: Pham Kieu Anh. E rất vui khi được nói chuyện với mọi người ạ

  5. Lâu lắm rồi mình mới vào page đọc tâm sự của các chị em. Mình thấy em gái này giống mình ngày trước quá. Trước yêu 1 anh người Mỹ 2 năm, đã tính đến cả chuyện cưới xin rồi, nhưng mẹ mình không thích con gái lấy chồng xa, ngày nào mẹ cũng tìm cách nói chuyện, khuyên nhủ mình bắt đầu bằng câu: “Mẹ không có ý định rẽ duyên các con đâu nhưng mà …” Cái nhưng mà của mẹ dài khủng khiếp. Mình stress nặng luôn nên mình và bạn trai đã xảy ra rất nhiều xích mích, cuối cùng anh ấy đã tìm được người khác, bọn mình chia tay. Mẹ mình vô cùng vui mừng, đó là ngày mình thấy mẹ vui nhất, mẹ bảo đi xem bói thấy người ta bảo con gái mẹ sẽ lấy chồng Việt, mẹ mừng quá. Từ ngày đó đến giờ đã 2 năm trôi qua, mình vẫn chưa lấy chồng. Mình đã từng giận mẹ nhiều lắm nhưng nghĩ cho cùng thì cũng do là mẹ nghĩ rằng làm như thế thì con mình sẽ hạnh phúc mà thôi. Từ lúc đó mình rút kinh nghiệm, mình không tâm sự với mẹ mình nhiều về chuyện yêu đương của mình nữa. Mình đã vượt qua chuyện buồn lúc đó, mình xách ba lô lên và du lịch, lại tụ tập chơi bời với đám bạn bè, giờ nhìn lại thấy mọi thứ chỉ là một kỷ niệm xa xôi lắm. Đối với mình hiện giờ, Tây hay Việt cũng không quan trọng, lấy chồng hay không lấy chồng cũng không quan trọng nốt, quan trọng nhất là bản thân mình sống vui vẻ. Nên lời khuyên của mình dành cho em gái là quan trọng nhất là em có cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc với bạn trai của em hay không, mẹ em không thể sống thay cho em được đâu. C từng bị trầm cảm nên có kinh nghiệm zụ này, em mới ở mức độ nhẹ nên sẽ vượt qua thôi gái ạ. Hãy sống thật vui vẻ vào nhé.

Speak Your Mind

*