Chị tôi… lấy chồng Tây

Ngày chị tôi về mới nhộn nhịp làm sao,người khắp nơi đổ về như chảy hội,nào là chú, bác, cô, dì ,cậu ,mợ…và tất nhiên là cả người cùng họ nữa,không thiếu ai cả. Họ đến thăm cũng có,đến nhìn mặt cháu bé tây cũng có,mà cả một mục đích “ăn quà ngoại”cũng không thiếu.

Mẹ tôi đi báo tin từ đầu làng đến cuối ngỏ đến hết thảy anh em họ hàng, không sót một ai. Kể cả những người bà con xa rất xa, mà nếu nói thẳng ra thì chỉ còn là người cùng họ, mà cả thôn này thì có biết bao nhiêu người cùng họ VŨ chứ. Vậy mà mẹ tôi báo tin hết, không chừa một ai.Làm như trên thế gian này chỉ có mẹ tôi là con gái lấy chồng ngoại quốc vậy.

Mỗi lần mà ai “lỡ nhắc tới hoặc hỏi về chị tôi, là y như rằng mẹ tôi dành hàng giờ ra để kể về con về cháu”nó sướng lắm bà ơi, ăn với ở nhà chăm con thôi, chồng nó chiều nó lắm, tây mà, đàn bà là số một” hoặc là”cháu tôi ấy àh, ngoan lắm, tên là PHỞ, chả là mẹ nó sang tây lúc nào cũng nhớ bát Phở tôi nấu thế là nó đặt con nó tên là Phở, chắc là để nhớ đến mẹ..” sau đó lúc nào cũng là một tràng cười hảnh diện. Cũng biết là mẹ tôi thương nhớ chị tôi, nhưng tôi không thích đem chuyện nhà ra khoe khoang với láng giềng.

Người ưa không nói gì, kẻ ghét lại bảo “Gớm, có đứa con gái lấy tây chứ có phải lấy vua đâu mà bà ấy khoe khắp, báu lắm không bằng”. Miệng chuông dễ bịt chứ miệng người khó mà bịt được. Tôi cũng nhiều lần nhắc nhở mẹ tôi, bớt đi khoe khoang chuyện chị tôi, vậy là mẹ tôi làm toáng lên “Ai gửi tiền về xây nhà to nhất làng, ai cho mày tiền học trên phố. Chị mày cả đấy, có bà góa nào một nách nuôi hai đứa con mà được như tao không hử?” Ôi,trời đến nước này tôi chỉ còn biết im lặng là vàng nói ra chỉ thêm điếc tai hàng xóm.

Chị tôi chưa về mà bà con họ hàng đã có vài lượt người đến “hỏi thăm”.

– Nhờ cô nó hỏi cháu nó hộ tôi xem có giúp được cái chuyên hôm trước tôi nhờ cô. Nói nó qua mùa tôi gửi lại cô.

Tiếng mẹ tôi đon đã:

– Em nhớ mà,cứ để em tính, không nhiều cũng ít ,không lẽ cháu nó không giúp được họ hàng chút ít. Hầu như ai đến cũng không nằm ngoài mục đích, “nhờ hỏi hộ”, và hầu như ai mẹ tôi cũng nhận lời.

Ngày chị tôi về mới nhộn nhịp làm sao, người khắp nơi đổ về như chảy hội, nào là chú, bác, cô, dì , cậu, mợ…và tất nhiên là cả người cùng họ nữa, không thiếu ai cả. Họ đến thăm cũng có, đến nhìn mặt cháu bé tây cũng có, mà cả một mục đích “ăn quà ngoại” cũng không thiếu. Tôi đã nhắc khéo mẹ tôi biết bao nhiêu lần rằng “chị ấy mới về để chị ấy nghĩ ngơi, có gì mai hoặc mốt rồi mẹ hẳng mời mọi người sang”. Nhưng mẹ tôi lại gắt lên”họ có quý họ mới đến, chứ cứ như mày, đi mười năm chả ai thèm đến nhìn”. Tôi đành để cho mẹ tôi, thích làm gì thì làm.

Chỉ tội cho chị và cháu tôi, cả hai đều mệt lừ vậy mà chị tôi, cứ phải trả lời như phỏng vấn hết của người này đến ngưởi khác nào là “gớm,nhìn như tây ấy,da trắng và đẹp như tiên ấy, đúng là ăn cơm tây có khác, àh mà bên tây, cơm có giống ta không cháu”. “Dạ giống bác, cháu cũng chỉ nấu món Việt Nam chứ món tây, cháu ăn không quen ạ”. “Thế, chồng mày, nó có ăn cơm không?” “con mày nó ăn theo bố hay mẹ” ” Sao chồng mày không về cùng”…

Chưa đến trưa, nhưng khách khứa gần như đủ đầ, mọi người lại hỏi han tấp nập.

– Bên tây lạnh không cháu?

– Cháu có ăn được món tây không?

– Bên tây chắc đẹp lắm

– Con tây có khác, đẹp như vẽ…

Những câu hỏi đại lọai như thế cứ lặp đi lặp lại,mọi người rôm rã vừa ăn vừa nói rộn ràng cả mốt góc thôn./.

Trích theo_yahoo

Speak Your Mind

*