Chồng tôi!!!

Xin chào mọi người.

E tên Lucy năm nay 26 tuổi. Em đã kết hôn với 1 anh người Mỹ, hiện anh xã đang làm hồ sơ để bảo lãnh em qua. Theo quan niệm nhiều người, thì chồng ngoại quốc đều là những người có tiền có của, lo được cho vợ con đầy đủ, nhưng mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, quan trọng là tình cảm họ dành cho mình trước sau có như một hay không…

Như anh xã của em, anh thuộc diện là nghèo, lí do là ngày xưa ba mẹ lo làm, kg ai quan tâm đến sở thích, ước mơ của anh, cứ để anh tự lớn lên như cây dại, và tự phát triển, muốn học gì học, muốn nghỉ thì nghỉ, mặc dù 2 người họ rất thương con của mình, nhưng họ kg đủ thời gian để nghe những tâm tư của con và kg bao giờ la mắng con hay hướng con đi con đường nào đó nên càng lúc anh xã càng ít nói và lầm lũi 1 mình trong 1 thời gian dài. Anh kg biết anh muốn gì và cần làm gì cho tương lai, anh chỉ biết gia đình nghèo nên tự đi kiếm việc làm từ năm lớp 10, đến khi ra lớp 12, kg ai nỏi anh “bây giờ con muốn học gì? Ước mơ con làm gì?”. Anh cũng học 1 năm đại học, nhưng vì mức học phí cao, anh lại kg muốn gây nợ nên anh nghỉ và chính thức đi làm full time từ năm 18t đến nay (năm nay anh 25t, nhỏ hơn em 1 tuổi).

Còn gia đình em thì ngược lại, em mất ba từ nhỏ, nhưng mẹ luôn thúc đẩy con học hành tới nơi tới chốn, bằng chứng là em có 2 người anh trai làm bác sĩ Nha Khoa và 1 người chị gái làm Điều Dưỡng ở bv DH y dược HCM, 1 chị thì lấy chồng qua Mỹ, chồng chị hiện đang làm kĩ sư trong chính phủ Mỹ. Em thì làm Dược, gia đình em như vậy xem ra cũng ổn. Em quen anh lúc đầu chỉ vui thôi vì em kg thích mai mối cho lắm, nhưng nghe anh nói chuyện dần dần tự nhiên em thấy trong anh có gì đó chân thành và rất ấm áp… Em luôn là người chủ động nói chuyện, vì anh luôn tự ti mình nghèo (người yêu trước bỏ anh chỉ vì anh nghèo và mập). Lúc nc đc vài tháng, em mới hỏi về công việc, cuộc sống lúc nhỏ, vì sao anh nghỉ học? Em hỏi nhiều lắm…! Anh cũng trả lời thật lòng thật dạ, và sau khi xác định những điều đó là sự thật (nhà chị em gần nhà anh, nên xác minh rất nhanh^^) tự nhiên trong em cảm thấy thương anh vô cùng, và trong em luôn có 1 suy nghĩ “phải làm người này tự tin và hạnh phúc”. Từ đó về sau em nói chuyện nhiều hơn, bắt anh ra đường nhiều hơn, giao tiếp với mọi người nhiều hơn, đồng thời em cũng chứng minh cho anh thấy em đến với anh vì tình yêu chứ kg phải vì thương hại hay lợi dụng anh để được qua Mỹ. Dần dần anh tốt hơn trước, người anh cũng hoạt bát hơn, những người xung quanh anh kêu anh “lột xác”:v, em rất mừng vì điều đó. Chúng em gặp nhau ở ngoài 2 lần rồi mới đi đến kết hôn, nói về tình yêu của anh thì có lẽ anh yêu em nhiều hơn em biết, mọi người xung quanh đều cảm nhận đc điều đó. Anh hay nói “tiền anh kg có, nhưng tình cảm anh dành cho em thì nhiều lắm”. Anh thì khá lãng mạn, còn em thì khô khan nên chắc bù trừ qua lại ^^! Rồi em kêu anh đi học thêm nấu ăn nhà hàng, anh thích học lắm lắm, nhưng sợ nhiều tiền, sợ nợ nên kg dám học, nói chung anh sợ nhiều thứ, anh sống nội tâm nên khổ lắm.

Có lần em nói mãi kg nghe em bực quá nói “anh mà kg thay đổi thì dù hồ sơ có thành công, ngta kêu em đi pv, e cũng ráng pv rớt cho mà xem, em kg ngu mà sống chung với người suốt ngày kg biết năng động, kg biết về phía trước đâu”. Lần đó em kg nc 2 ngày, dù ổng nt, gọi điện muốn cháy máy! Lúc đó mới tỉnh ra thì phải. Anh bắt đầu đi học nấu ăn, chỗ làm của anh tạo điều kiện cho anh được vào bếp thực hành, anh vừa làm sushi vừa làm trong bếp, anh làm chỗ đó cũng gần 10 năm, với tính anh hiền, thật thà, siêng năng nên họ dễ dãi cho anh, còn chú đầu bếp thì thương anh nên chỉ dạy thêm cho, khi anh học xong sẽ được nhận vào nhà hàng làm, tiền học phí thì anh được chính phủ cho 1/3, bà nội cho anh 1 nửa (anh được bà nội thương nhất trong mấy đứa cháu), còn 1 nửa anh tự trả. Anh nói anh sẽ ráng học giỏi kiếm học bổng để khoá nâng cao được học free. Lúc cầm tờ đơn nhập học, anh vui sướng ra mặt, hạnh phúc còn hơn là lấy được vợ nữa kìa. Lúc đó anh nói “cám ơn em, kg có em thì kg có anh như ngày hôm nay, anh kg nghĩ anh sẽ đi học lại” nghe xong thương hết sức.

Giờ cũng hơn 2 năm, mọi thứ cũng đỡ hơn trước rất nhiều, anh tự tin hơn, hoạt bát năng động hơn, cười đùa nhìu hơn, có nhiều bạn bè hơn. Em bắt giảm cân nên ốm hơn nhiều lộ ra vẻ đẹp trai ra liền :v, nhỏ bồ cũ gạ gẫm nói chuyện lại nữa chứ, trơ trẽn hết sức. Nhưng làm gì làm anh vẫn kg thay đổi sự ngọt ngào dành cho em, dù em cứ hổ báo với anh, bắt anh làm này làm nọ. Hơn 2 năm nay từ khi yêu đến nay chưa khi nào em đi ngủ mà kg nhận được cuộc gọi hay tn chúc ngủ ngon của anh, dù đi chơi với bạn vẫn tranh thủ về sớm nc với vợ, lúc nào nói chuyện với em anh cũng cười hiền, nhẹ nhàng từ tốn. Hồi trước ba mẹ em hay dạy chữ tình nên đi trước chữ tiền nên mặc dù anh bây giơ kg dư dả gì nhiều để cho em những thứ đắt tiền, sang trọng nhưng bù lại anh luôn làm em vui vẻ mọi lúc cho em thứ mà kg phải ai có tiền cũng mua được, đó là tình thương gia đình, sự an toàn… Vì em mất ba từ nhỏ nên em luôn mong ước kiếm đc 1 người chồng tính tình y như Ba, thì đây, Ba đã chỉ cho em thấy được ông chồng này, luôn tôn trọng quyết định của em, cuộc sống của bọn em sau này sẽ còn vất vả, em qua Mỹ sẽ phải đối mặt nhiều thứ, nhưng em tin bọn em sẽ vượt qua nó, em sẽ luôn là hậu phương vững chắc của anh, chồng à!

Cám ơn mấy chị đã đọc tâm sự của em, em viết hơi dài dòng nên mấy chị thông cảm hihi, em cám ơn ạ.

Lucy

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Fragrance says:

    Dễ thương quá. Hai bạn cùng cố gắng vì nhau nên mình tin hai bạn sẽ luôn hạnh phúc bên nhau.

  2. Đọc bài của chị em thấy xúc động, cảm thấy vui cho chị lắm. E cũng đang quen anh chàng ng Mỹ, ảnh cũng mập ( e đang bắt ảnh giảm cân, hì hì) , tụi e đang tính chuyện nghiêm túc. Nhưng e hơi lo vì nếu e qua đó, e sẽ khó tìm đc việc, mà cv của anh cũng tạm thôi, ko dư giả gì cho lắm. Em suy nghĩ rất nhiều em có nên tiến xa hơn, e sợ qua đó. k cv, k nghề nghiệp , phải phụ thuộc vào ảnh, làm ảnh bị stress. Nhưng anh luôn động viên và thương yêu e nhiều lắm. Kêu là anh phải làm 2 jobs nuôi e thì anh cũng chịu. Nhưng e vẫn lo lắm.
    Đọc bài của chị xong e thấy yên lòng khá nhiều. Chỉ cần yêu thương nhau, thì nhất định ..mình sẽ làm đc. Cùng nhau thay đổi, cùng nhau cố gắng. 🙂 Cảm ơn chia sẻ của chị hihi

    • Hihi , chúc em với người yêu có kết thúc đẹp nhé , họ cho mình tình yêu thì mình đưa lại cho họ ý chí ^^! , nghèo tiền bạc nhưng kg nghèo ý chí với tình thương đó em . chúc em hạnh phúc !

    • Em nên học thêm nghe nail hay cắt tóc , rồi qua đó làm phụ giúp với anh xã , c cũng vậy nè , hi

  3. Bạn thật tuyệt vời.

  4. đọc câu chuyện của chị dễ thương quá, 2 người may mắn khi gặp được nhau. Chúc mừng chị nhé chúc 2 vợ chồng chị mãi hạnh phúc

  5. Không liên quan cơ mà sao mọi người lại cứ lấy tên tiếng anh thay vì tên cha me đặt cho vậy? Cho nó tây hóa hay gọi cho sang miệng vậy? Trừ những tên người nước ngoài khó gọi quá chứ mình không thích nói chuyện với mấy người tây hóa nhé

    • Vậy là bài viết nào có tên tiếng anh thì bạn cũng vô cmt như thế này à ?? ^^! , đã lên mạng tâm sự thì bạn sân si tên ngta làm gì nè , khi nào họ đứng trước mặt bạn mà giấu tên cha sinh mẹ đẻ thì mới nói chớ ,mà cũng kg nên nói luôn bạn ơi , quyền tự do của họ mà ,bạn kg thích nói thì bạn có quyền im lặng mà 😀 Hihi thật tình….

    • Hi Trang,

      Không liên quan thật nhưng thấy bạn hoặc quá rảnh hoặc quá nhạy cảm. Đã gọi là mạng xã hội thì có 100% là thật không bạn? Bạn không thích tên tiếng Anh thì có quyền dùng tên thật của mình hoặc một cái tên VN giả nào đó, chứ đâu phải ai lên đây cũng muốn dùng danh tính thật của mình? Mình thấy trang CTVV này rất hay ở chỗ, bạn có quyền thoải mái nói lên chính kiến của bạn 1 cách lịch sự nhưng không bao giờ ai đó được phép biết bạn là ai để có thể xúc phạm đến đời tư của bạn, trừ khi bạn tự cung cấp thông tin cá nhân của bạn cho người khác. Đã gọi là mạng ảo thì không việc gì phải khai danh tính thật làm gì, cũng chẳng liên quan tới sự thiêng liêng của cái tên cha mẹ đã đặt cho ở đây. Thân!

      • Bạn này chắc đang trong thời kì đèn đỏ chăng? 😂
        “MÌNH KHÔNG THÍCH NÓI CHUYỆN VỚI MẤY NGƯỜI TÂY HOÁ NHÉ”??? Cái gì vậy? Ở đây có ai nói là thích nói chuyện với bạn à? 😂😂
        Vấn đề lấy tên tiếng anh hay tiếng việt đó là quyền riêng tư của mỗi người chả có gì mà phải phán xét người ta cả. Bạn nói người ta tây hoá khi lấy tên tiếng anh làm biệt danh bạn có chắc rằng bạn 100% không tây rồi hoá không? Tên cha mẹ đặt thì đi chơi bạn bè gọi, gia đình gọi, đây mạng xã hội ảo thì tên quái nào mà chả được. Mấy bé cấp 1, cấp 2 bây giờ đi học anh văn cũng phải lấy một cái tên biệt danh là tiếng anh đấy thôi. Chắc mấy bé ý cũng tây hoá à? 😂 Thương ba mẹ là ở cái tâm của mỗi con người chứ quan trọng chi cái tên dữ vậy 😂 Cạn lời! Mấy bạn khác mà có comment đừng để tên tiếng anh vào nhá không là lại bị bảo Tây Hoá ý. Còn mình thích thì mình cứ để thôi :)))))

Speak Your Mind

*