Đau lòng chuyện chồng ngoại xài chung vợ Việt

Rất nhiều những chị em phụ nữ vì mong muốn được đổi đời nhanh chóng đã rơi vào cạm bẫy của những kẻ gắn mác “mối giới hôn nhân”. Dưới đây là một trong số những câu chuyện đau lòng về việc phụ nữ lấy chồng Đài Loan xin mạn phép chia sẻ cùng bạn đọc.

chồng Đài Loan chia nhau cô dâu Việt

Hằng ngày, bố chồng và chồng thay nhau “đòi hỏi”. Đau khổ hơn, thỉnh thoảng, chị lại thấy bố chồng đón một ông cụ hơn 70 tuổi là ông nội của chồng về và cũng đòi làm “chồng”. Ảnh Minh Họa

Mấy năm gần đây, thông tin về cảnh phụ nữ Việt xếp hàng cho người nước ngoài lựa chọn làm vợ xuất hiện ngày càng nhiều, khiến ngay cả những người quan niệm thoáng nhất về hôn nhân cũng phải lắc đầu nhăn mặt.

Một tờ báo mô tả, trong một khách sạn ở TP. HCM, những kẻ núp dưới danh nghĩa “môi giới hôn nhân” bố trí mỗi phòng độ chục cô gái ăn mặc đẹp, mặt mũi, đầu tóc được tân trang, đứng xếp hàng cho 2 người đàn ông ngoại quốc lần lượt chọn như chọn mua hàng hóa.

Hầu hết họ là những cô gái quê, chỉ quen đồng áng, chân lấm tay bùn, nghe lời rủ rê, lên thành phố “tân trang” để cho đàn ông ngoại quốc tìm vợ.

Trong thực tế, rất nhiều cô gái bị bọn cò mồi lừa “bán” cho những người nước ngoài vì mơ cuộc sống giàu sang. Có người, sau mấy năm lưu lạc xứ người trở về trong tình trạng thân tàn ma dại.

Cô gái trẻ Huỳnh Thị Vui, sinh năm 1982, ôm giấc mộng lấy chồng Tây từ năm 16 tuổi. Gia đình phải chạy ngược chạy xuôi “đôn” tuổi cho con đủ điều kiện để bà cô đưa đi du lịch và lấy chồng ở Pháp.

Nhưng chuyến xuất ngoại không thành, Vui lại tìm cách vào TP. HCM, theo bạn bè tìm đến một đường dây chuyên môi giới lấy chồng nước ngoài. Chỉ sau một tuần đăng ký, Vui được chủ đường dây gọi tới để hai bên xem mặt.

Người chọn Vui làm vợ là Cung Trung Tiến, ngoài 40 tuổi, làm nghề thợ nề ở Đài Loan (Trung Quốc). Một tháng sau, đám cưới của Vui và 4 cặp đôi khác đều dâu Việt – rể dài được tổ chức ở công viên Đầm Sen. Sau đám cưới khoảng một tháng, Vui làm thủ tục về quê chồng.

Gần một năm sau khi sinh đứa con gái đầu lòng, Vui mới điện thoại về gia đình. Có lần, Vui khóc trong điện thoại khi kể với mẹ việc Cung Trung Tiến hay cờ bạc và thường xuyên đánh đập cô, mỗi lần thua bạc. Vui chỉ được phép điện thoại về quê khi chồng và mẹ chồng ngay sau lưng để quản thúc.

Họ không cho nói chuyện lâu với gia đình. Đến đầu năm 2008, sau khi xin được việc làm ở một xưởng may của một chủ người Đài Loan thuê công nhân Việt, Vui có điện thoại về gia đình và hỏi địa chỉ để chuyển tiền về cho cha mẹ trang trải số nợ nần làm thủ tục để Vui đi lấy chồng.

Nhưng sau cuộc điện thoại đó đến nay Vui không còn liên lạc gì về gia đình nữa.

Cha mẹ cô lo lắng khôn cùng, hỏi đâu họ cũng đều bảo không biết. Họ chỉ nhớ là có lần con gái điện thoại về bảo mình đang sống trong ngôi nhà ở sát nút trên một hòn đảo.

Tung tích đứa con gái lấy chồng ngoại mù mịt trong 4 năm qua, khiến cha mẹ Vui đêm ngày khóc cạn nước mắt và không nghĩ ra cách gì để có thể tìm được con.

Có lẽ câu chuyện của Vui chưa thấm tháp gì với nỗi khổ nhục ê chề của chị Nguyễn Thị H, 21 tuổi, ở Quảng Ninh. H nuôi mộng làm dâu người nước ngoài để mong thoát khỏi cảnh chân lấm, tay bùn. Vậy là, em bị bọn buôn người lừa bán sang Trung Quốc và phải làm vợ một người đàn ông hơn mình 28 tuổi.

Tưởng nỗi đau chỉ dừng lại ở đó, nào ngờ chưa đầy một tuần sau, chị lại bị ép làm vợ “thêm” một người hơn mình 2 tuổi. Đó chính là con đẻ của người chồng kia. Hằng ngày, chị phải kéo xe hàng thuê để kiếm tiền cho nhà chồng. Mỗi khi chị ra ngoài đều bị 1 trong 2 “người chồng” đi theo để canh giữ.

Tối đến, về nhà chị phải lo cơm nước rồi làm đủ mọi thứ việc đến tận khuya mới được đi ngủ. Nhưng vừa đặt lưng xuống thì lại bị cả chồng “bố” và chồng “con” thay nhau “đòi hỏi”. Đau khổ hơn, thỉnh thoảng, chị lại thấy chồng “bố” đón một ông cụ hơn 70 tuổi về và cũng đòi làm “chồng”.

Hóa ra, đó chính là bố và ông của hai “người chồng” kia. Chị sinh được một mụn con không biết là con ai trong 3 người “chồng” đó. Đứa trẻ được gần 3 tháng tuổi thì bị chồng “bố” đưa đi đâu đó không biết.

Mãi đến gần đây, sau nhiều năm khổ nhục, chị mới có cơ hội trốn thoát khi người chồng “con” ngủ quên ở chợ trong một lần cùng chị đi kéo hàng thuê.

Những cảnh đau lòng vì ham chồng ngoại do chính người trong cuộc kể lại dường như không đến được với các cô gái ham giàu sang, nhất là ở những vùng quê nghèo. Vì thế, kẻ làm nghề môi giới hôn nhân vẫn len lỏi đến những thôn cùng xóm vắng, những miệt vườn xa xôi mồi chài cho họ lấy chồng ngoại để kiếm lời, khiến nhiều gia đình bị lừa vì ham tiền còn làm khổ con.

Có lẽ, những cảnh đau lòng này chỉ chấm dứt khi trình độ dân trí được nâng lên và các cơ quan chức năng ngăn chặn kịp thời những cuộc “buôn người” ngụy trang dưới hình thức hôn nhân với người nước ngoài.

Theo Trịnh Trung Hòa (Hạnh phúc gia đình).

Comments

  1. thế nên các chị em lấy chồng ngoại thì lấy tây nhé, da trắng, tóc vàng etc…chứ đừng săn chồng Tung Qu, nhiều người bịnh hoạn lắm…

Speak Your Mind

*