Em có nên bắt đầu yêu anh hay nên ngừng lại?

Chào các chị CTVV!

Em theo dõi trang mình lâu rồi và cũng thích đọc những chia sẻ của mấy chị CTVV để có thêm kinh nghiệm cho mình. Em rất thích tiếng Anh nên em vẫn đang học, em cũng muốn sau này quen anh nào đó, không phải vì mục đích đổi đời nhưng vì em thích con lai và khám phá văn hóa mới mẻ, bổ ích cùng người ấy… Tuy nhiên, hôm nay em có bối rối về vấn đề của mình nên viết ra tâm sự ở đây để mong nhận được lời khuyên, vì hiện tại tâm trạng em cũng hơi vu vơ với một anh, buồn vui lẫn lộn và muốn buông tay với câu chuyện ngắn ngủi này… em xin cảm ơn trước ạ!

Em giới thiệu một chút về mình ạ: em tên Minh 25t ở SG, người cũng ưa nhìn, công việc ổn định, cũng có vài anh theo đuổi nhưng em chưa để ý ai và chỉ giữ quan hệ tốt đẹp. Em chia tay bạn trai VN cũ được 2 năm rồi vì một số lý do khác về tính cách. Em thích một chút lãng mạn sáng tạo, ít tính toán, quan điểm yêu đương không bảo thủ, nếu thật lòng với nhau thì sẽ suy nghĩ cho tương lai và kết hôn, ba mẹ em cũng đã 65t lại bệnh tật mong con ổn định, mong cháu… Em cũng biết là con gái thì nên lý trí hơn, có lúc em tự thấy mình cũng nội tâm lắm… Hồi noel năm ngoái nhân dịp đi chơi một mình, em có gặp một anh Ấn Độ 29t do ở cùng khách sạn và phòng tập thể, anh cũng đi chơi một mình nên ra vào chạm mặt nhau… Em nhận xét anh có nét rất duyên và hòa đồng, hóm hỉnh vui tính, là IT đang làm việc ở SG hơn 1 năm rồi. Lúc mới gặp tụi em có chút ấn tượng về nhau với do cùng đi chơi cùng địa phương nên chắc cả hai dễ bắt chuyện và trao đổi kinh nghiệm, thêm vào đó em có cùng anh và một số bạn khác trò chuyện thâu đêm (mọi người là nước khác, có mình em là VN nên họ bảo họ quý mến em qua cách đối xử mấy ngày đó, đêm đó là đêm cuối vì hôm sau em trở về SG nên mọi người ăn tối cùng, cười đùa). Em không hiểu sao cảm giác em bị anh cuốn hút cứ như mình đã thật thích anh rồi nhưng em đâu có nói làm gì và anh kể cũng chia tay bạn gái được hơn 6 tháng do người đó không dành thời gian cho cả hai. Anh tự nhận chuyện của anh cũng phức tạp và chưa sâu đậm nên anh không màng đến, không lưu tâm; tụi em không ai nói ai gì nhưng về SG vẫn giữ liên lạc đến giờ… Mỗi ngày có nhắn tin hỏi thăm, trò chuyện, mỗi tuần có gặp nhau nhưng qua cách trò chuyện em nhận thấy anh luôn nói anh không để tâm điều gì buồn, anh thích nấu ăn và quan tâm người khác, công việc có lúc hơn 8 tiếng nên làm xong là về nghĩ ngơi hoặc gym, anh quan niệm cuộc sống ngắn ngủi thì nên vui vẻ mà sống và công việc còn gia đình thì anh vẫn bay về thăm định kỳ. Anh bảo tuy mới gặp em gần 2 tháng thôi nhưng anh cảm giác em đã như là bạn gái của anh, là honey là người anh đã thích đã cảm giác muốn yêu em (như sét đánh, bạn gái trước cũng là VN mà đi Mỹ luôn rồi không quay lại, từng sống chung ở đây)… em không bất ngờ vì em không phải mới biết yêu mà không biết, nhưng em sợ cái gì đến nhanh sẽ đi nhanh… em chùn lòng và tự buồn vu vơ lời anh nói (you don’t mind, don’t think much, be happy…) còn bên ngoài thì em vẫn bình thường…

Vâng, dạo gần đây em mâu thuẫn với lòng mình quá mấy chị ạ, lý trí bảo em rằng anh không muốn quen để xác định để bắt đầu cho mối quan hệ tìm hiểu yêu thương lâu dài đâu mà chỉ muốn có người bạn gái quen cho có quen để gọi là cuộc sống có niềm vui? qua lời kể em cũng biết ba mẹ anh và phong tục đất nước anh có vẻ cũng khó nên họ cần anh trở về và ngày nào đó có lẽ anh cũng tạm biệt VN thôi, chỉ là không biết 1 hay 2 năm nữa (với anh là con trai cả nên có trách nhiệm lớn hơn, còn 2 em trai nữa). Anh trêu tính em điên điên giống anh, thích là làm, muốn là làm, sống theo tình cảm có nhưng giữ trong lòng cũng nhiều… Anh khiến em nửa muốn bắt đầu yêu nửa muốn ngừng lại như có gì đó không rõ ràng, khi anh ốm em thấy lo lắng sao ấy nhưng anh trấn an em là anh không sao, anh có bạn đến giúp, vẫn là câu nói ấy (don’t think much, don’t worry…bla bla) anh không muốn phiền em (để em có không gian riêng), không muốn em buồn vì anh biết em đi làm và cũng mệt. Kể đến đây lòng em bối rối… em nên nghĩ sao và làm sao ạ?

Em thích anh, em muốn một chút quan tâm, một chút yêu, em kìm lòng để không phải nghĩ nhiều, để không quan tâm nhiều nhưng cách nói ấy có phải là người ta muốn đẩy mình ra là tốt cho mình?

Và em đang im lặng…………

Xin góp ý cho câu chuyện ngắn ngủi, muốn bắt đầu và em không biết nên buông hay không của em, em cảm ơn cả nhà CTVV mình nhiều lắm, chúc cả nhà mình luôn vui vẻ và bình an!

Minh

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Hi em, hồi trước đi học trong lớp chị có vài người bạn Ấn Độ, chị không biết bạn em thế nào (tính cách, con người, suy nghĩ, … ) khi 2 người giao tiếp hoặc đi chơi … nhưng theo chị thấy nhé, thì cơ bản chị và các bạn trong lớp đều không thích các bạn Ấn Độ này lắm, vì chơi kiểu khôn lỏi, cách xài tiền khá keo, tính cách thì cũng y chang đàn ông Châu Á (gia trưởng, bảo thủ) và có 1 điều liên quan tới vấn đề em đang concern là, 1 số thanh niên Ấn ngày nay hôn nhân của họ vẫn theo sự sắp đặt của gia đình hoặc khi kết hôn họ sẽ chọn người cùng chung dân tộc, tôn giáo, tín ngưỡng. Trong lớp chị ngày xưa, các bạn Ấn này tuân thủ rất nghiêm ngặt việc này, họ thậm chí còn cố gắng hạn chế giao tiếp với các bạn khác giới mà không cùng tôn giáo dân tộc để tránh nảy sinh tình cảm. Có thể bạn em là 1 trường hợp như vậy đấy

    • Chào chị, em thấy có một chút giống chị nói ạ, em 1-2 lần cùng anh đi siêu thị (anh bảo đi chung cho vui) em thấy anh chọn khá lâu, kỹ; ăn mặc thì cũng bình thường như bao người thôi ạ. Tính tình nhìn ngoài thấy vui vẻ, hòa nhã, chọc ghẹo, có lúc ngồi ăn quán thì vẫn trả lời bạn bè (em trai hoặc 1 2 người bạn nữ VN nào đó, trong đó, 1 cô bạn hơn vài tuổi ly dị chồng có 1 con gái nhưng anh bảo là bạn thân của anh, hay gửi quà cho anh và có lúc hơn 10h anh kể vẫn đến thăm cô đó, uống bia).
      Em nghi ngờ chút là tối qua em đi học thì anh bảo anh làm về rồi chỉ ở nhà nấu ăn nghỉ ngơi, đến tối em về nt hỏi thăm thì anh tl lủng củng (đa số cộc lóc) và sau đó em hỏi anh ăn món gì thế thì anh bảo đã đi ăn ngoài với bạn gái khác và sẽ giải thích sau (hôm trước nữa là CN anh đi phố với em thì ng đó có nt nói sẽ gặp tặng anh bánh cookies tự làm-nên em sực nhớ ra).
      Nói chung em hơi dị ứng nếu anh có nhiều bạn là nữ quan tâm, cười đùa chat chít tào lao chẳng hạn (nhìn vô tưởng người yêu vì cách nt thân thiện rất thoải mái), khi bệnh có người đi khám cùng, nấu cháo đem qua, anh kể em nghe vài lần khiến em thấy mình như ko đc như họ í…em thấy em có sự nghi ngờ về anh (khoảng 3 lần) nhưng anh ko hoặc cố tình ko hiểu vấn đề em khúc mắc?! Em đang im lặng 1 ngày vì thấy chan chán

  2. Không biết anh chàng Ấn độ này như nào , nhưng tớ thấy rất nhiều người ấn tượng không tốt về người Ấn Độ . Bạn tớ là người Việt có time cũng đã làm việc tại Ấn độ và có nhận xét chung là Ấn độ ăn bẩn, ở bẩn , khôn lỏi, kẹt xỉ … gần nhà tớ có mấy chục người Ấn làm việ trong 1 công ty và tớ thấy họ thật khó tả . Mà sao Ấn độ thích dùng cái nước j xức lên người ấy , gọi là nước hoa cho sang nhưng k phải là nước hoa hãng đâu ạ, mùi nồng khó chịu phát ngốt lên ấy. Nước hoa dùng để cúng vái còn thơm hơn 😂

    • Em thấy anh này kể ăn nhiều món cari gà thôi ạ, thích món VN nhưng mà khó tính mấy việc tiểu tiết, em chưa quá đặt nặng tình cảm mà cứ như mới chớm thôi, nhận xét về anh; em cũng có nói chuyện với 1 anh bạn phương tây khác.
      Anh tây đó thì quen trước anh Ấn Độ này và anh ấy thường video call với em vào cuối tuần (anh đề nghị trước, chủ động) mặc dù anh ấy muốn call hàng ngày để nhìn thấy em đang làm gì hoặc có khỏe ko,ra sao. Anh tây đó ở Anh thì sẽ qua VN thăm em vào cuối năm nay vì anh đang book vé và có visa (tính lo xa chăng). Em chỉ thấy người bạn đang tiếp xúc mà khác hẳn người bạn ở xa kia về sự nhiệt tình, nói chuyện cũng đàng hoàng chậm rãi với luôn nhắc về gia đình em, gia đình anh. Anh đều dành sự quan tâm cho em đúng giờ (trừ lúc anh làm việc) là đi đâu, làm gì, ở đâu đều nt và thậm chí gửi hình cho em, quay clip cho em coi. Em nghĩ anh ấy có thể là mẫu người cho gia đình hơn anh Ấn Độ…em cảm ơn chị, em sẽ lưu ý ạ 🙂

Speak Your Mind

*