Em nên kiên nhẫn hay dừng lại khi biết anh đã hẹn hò cô gái khác trước khi gặp em 1 năm?

Chào mọi người, em 22 tuổi, vừa đi học vừa làm thêm. Em khá nhút nhát, khép kín nhưng bản chất lì lợm, mạnh mẽ và thường được khen là xinh. Khi viết tâm sự này em đã thấy nhẹ nhàng hơn! Em cảm ơn mọi người khi đọc hết tâm sự của em 😀

Trước giờ em không biết cách bật đèn xanh hay dám tỏ tình khi thích ai (nhưng không giấu người đó được). Em không biết nắm bắt cơ hội, kiên nhẫn để tình cảm có tương lai. Lại không dám dứt khoát dừng lại. Người thích em, em lại không thích, ít khi hẹn hò, đi chơi nên trải nghiệm ít và chưa có mối tình nào :D. Chỉ hay đọc sách các mục tâm sự tình cảm để rút kinh nghiệm và chưa bao giờ bình luận bởi mình chỉ biết lí thuyết suông. Em có vẻ cứng nhắc khi hay tự tìm hiểu mà ít khi tin tưởng chia sẻ câu chuyện với những người thân thiết để có cái nhìn đa chiều. Bây giờ em rất muốn lắng nghe chia sẻ của các chị! 😮

Lần hẹn hò thực sự đầu tiên của em là với 1 chàng Mỹ đáng yêu nhưng dừng lại bởi quan điểm tình yêu, tình dục quá khác nhau. Bạn luôn nói em quá truyền thống.

Sau đó em match với 1 anh người Pháp 27 tuổi trên mạng. Em chào trước và anh lịch sự khi bảo xin lỗi không biết chúng ta đã kết đôi. Ban đầu trên mạng chúng em nói chuyện vô tư như những người bạn, không có ý muốn gặp. Chỉ vô tình em nói bạn ấy nên thử bánh xèo bởi nó béo ngậy, thơm nức và giòn tan khiến người nước ngoài nào cũng thích nên bạn ấy bảo “take me there!”. Em nói sẽ làm cho bạn 1 chuyến ẩm thực giá rẻ và bạn nói hẳn là sẽ khủng khiếp lắm đây 😀 Em đã bật cười vì sự hài hước tinh tế của bạn khi bạn hỏi em đang làm gì? Em bảo hôm ấy em đến trung tâm thương mại để mời mọi người mẫu thử sữa chua, còn bạn? Anh trả lời: Anh ấy vào khu thương mại nào đó và cố tránh 1 vài mẫu thử :)))

Ban đầu em còn định hủy hẹn. Nhưng khi gặp nhau em tự hỏi suýt nữa mình đã bỏ qua điều gì thế này? Anh cao lớn, tóc đen, mắt nâu và đường nét hài hòa vừa mắt em hơn các anh Mỹ. Khác hẳn anh chàng hiền lành hơi mập trên hình. Bạn mua cho em thanh socola Đồng Nai sau này em mới biết nó khá đắt (so với túi tiền của em). Nói chuyện 1 lúc bạn ấy bảo qua băng ghế bạn ấy để cùng xem hình. Chúng em chia sẻ 1 số chuyện về quan điểm sống, tình yêu, gia đình. Khi em ngồi kể chuyện, bạn ấy nhìn em chăm chú 1 lúc rồi mỉm cười trìu mến nên em khá ngại. Bạn ấy lướt nhẹ ngón tay trên lưng bàn tay em, giả vờ phân tích vân tay để cầm tay rồi hôn tay em khi nói về cách chào hỏi cổ điển ở Pháp. Lúc sau bỗng đưa 2 tay nhéo má em và giật giật chúng. Bạn thấy rằng em đôi lúc ngại ngùng nhưng cuộc nói chuyện khá vui và đáng yêu. Em là người khó che giấu cảm xúc và có vẻ dễ bị nắm bắt khi bạn ấy biết em là tuýp người lãng mạn và đoán đúng em thích gì trong 1 số tình huống nhỏ.

Em lại không khéo hoặc và không biết nắm bắt cơ hội khi tỏ ra mình không bị thu hút nhiều bởi nước Pháp của anh so Mỹ khi bày tỏ nhiều đam mê với tiếng Anh và nước Mỹ từ nhỏ. Anh bảo em học tiếng Pháp đi và kể vài mặt trái ở Mỹ và xin lỗi bởi làm tan giấc mơ Mỹ của em. Em bảo là rất thú vị khi biết 2 mặt tốt xấu của cái mình thích. Anh ấy không nói nữa! 😮

Nếu gặp nhau lần nữa, em sẽ chia sẻ thật rằng em ao ước được đến Paris 1 lần trong đời, rằng nước Pháp có vẻ yên bình (ngoại trừ lần ném bom gần đây) và có lẽ chọn tiếng Pháp làm ngoại ngữ 2 bởi nó phổ biến sau tiếng Anh!

Anh rủ em cafe xong về phòng anh cùng xem phim. Em nói rằng em không thể, anh thắc mắc rằng chỉ là xem phim thôi mà? Em trả lời có lẽ là do sự khác biệt văn hóa nên anh im lặng.

Chúng em rời cafe và lang thang chợ Bến Thành để mua quà cho bạn anh và ăn tối. Em vẫn nhớ từng hành động nhỏ và lời nói của bạn ấy. Bạn hút thuốc và khi biết em không hút nên chia sẻ là bạn cũng chỉ thỉnh thoảng mới hút thôi. Bạn hỏi em bánh xèo có gà không, em tưng tửng quay qua hỏi người bán có bánh xèo gà không :))). Bạn ấy lúng túng nhẹ khi biết em đang nhìn bạn ấy ăn…

Chúng em ra công viên gần đó, em thấy không thoải mái khi đã gần 10h nhưng lại muốn bên cạnh bạn ấy thêm chút nữa, không dứt được. Em có bị bạn ấy đánh giá là dễ dãi không nhỉ? Rồi bạn muốn hôn môi nhưng em sờ sợ. Bạn ấy bảo mỗi lần bạn ấy muốn gần em hơn là em lại giữ khoảng cách. Em nói đàn ông Pháp lãng mạn, bạn lại đẹp trai bạn ấy chắc nhiều cô gái theo đuổi và anh nói để anh hỏi những cô gái đó xem. Em nói rằng mình sợ, anh bảo em thì thầm điều em sợ vào tai anh. Em nói sợ bị tổn thương (em không nói rõ sợ khó quên bạn sau nụ hôn lắm) và nói anh ấy tại sao muốn hôn em? Anh bảo không biết nên em thấy không tin tưởng được. Em giữ mặt anh lại và bảo hãy quay lại đây. Anh nói vâng anh sẽ quay lại và hôn em nhiều hơn nữa!

Và rồi em đã sai khi để anh hôn tai, anh bạo dạn và thuần thục khiến em nghĩ có lẽ anh đã từng trải nhiều và chỉ muốn đưa mình lên giường? Sau đó anh hôn má em. Em chở anh về chung cư gần đó với chút khó khăn vì anh khá nặng 😀 . Do khá nặng và sang đường nên em không nói gì khi anh hỏi vậy em sẽ hôn 1 anh chàng người Mỹ? Cuối cùng em từ chối nụ hôn tạm biệt của anh với lí do không quen.

Về nhà, em không thể nào quên được những điều đó, trong đầu rất nhiều câu hỏi và lo rằng không có cơ hội gặp lại. Em tự nhủ may mà chỉ hôn má, chứ nếu là nụ hôn kiểu Pháp thì em sẽ trở nên yếu đuối hơn nữa! Em nhạy cảm quá phải không? Em họ của em 16 tuổi còn chia sẻ rằng 1 nụ hôn không là gì cả.

Lát sau anh chỉ nhắn “home safe?” Em bảo về an toàn và cám ơn về bữa tối. Anh trả lời rất vui gặp em và liệu anh có thể gặp em khi trở lại? Em nói còn quá sớm để nói về điều này những em muốn mời anh 1 bữa ăn với gà mà anh có thể ăn hết chúng! (Anh thích gà nhưng sợ đồ béo nên để lại rất nhiều đồ ăn khi ăn tối ở Bến Thành).

Rồi anh chủ động nhắn tin viber với em về chú mèo anh nuôi và những điều linh tinh khi rời VN. Anh gửi hình đôi mắt cho em nhưng im lặng khi em muốn anh gửi hình toàn mặt. Anh nói em đòi hỏi quá và không gửi lại hình em hay gì sao? Em gửi hình khuôn mặt mình nhắm mắt ngủ và anh bảo muốn hôn em.

Em có cái dở là sợ anh quên mất mình nên đôi khi không là chính mình và nhắn tin mỗi ngày cho đến khi anh chỉ “seen”.

Khá lâu sau em gửi tin rằng bộ phim anh gợi ý thú vị và khác biệt so với những phim ma khác, anh không seen và tắt chế độ on/off viber. Em đã khóc nức nở vài lần tự hỏi anh là người muốn hôn môi em và muốn gặp lại em cơ mà? Hay em đã thiếu kiên nhẫn, khéo léo nên làm phiền anh quá phải không? Hoặc ở Tây những điều đấy chẳng là gì?

Em tìm kiếm thông tin về anh khá khó khăn và cuối cùng cũng thấy FB và 1 số web anh làm thành viên. Khoảng hơn 1 tuần sau em quyết định bày tỏ suy nghĩ của mình bởi em nghĩ rằng người ta thường hối hận về điều mình đã không làm hơn là điều mình đã làm.

Em nhắn 1 tin cuối cùng để xin lỗi vì đã làm phiền anh nên sẽ không có tin nhắn nào nữa! Rồi chis sẻ cảm nhận của em về từng điều nhỏ ở anh, rằng em thấy anh là tuýp người thận trọng khi không đăng hình rõ mặt hay chia sẻ nhiều thông tin riêng tư trên mạng và trông hiền lành. Nghĩ rằng anh là người cầu tiến khi vừa làm công ty đa quốc gia như em hướng tới, vừa nhận các dự án bên lề…Và cả 1 số nhận xét của em qua vài diễn đàn anh tham gia và fb và review của anh. Em biết tìm thông tin riêng tư là bất lịch sự nhưng lúc đó em chỉ nghĩ ít nhất hãy nói hết cảm nhận của mình! 🙁

Em xin nói thêm là trước đó chúng em nói chuyên bằng tinder. Gặp nhau rồi thì liên lạc bằng viber. Có lần đầu em sợ anh bị lạc nên nhắn gọi bằng số thường anh không bắt máy. Em không nghĩ gì nhiều cho đến sau này em lờ mờ hiểu tại sao. Tin nhắn lần này bằng sđt thường. Anh rep lại em trong ngày bằng tinder rằng anh đã nhận được tin, “A little bit CREEPY (em nên dịch là nổi da gà, kinh dị hay bối rối đây? 🙂 ) but anyway”. Anh đã gửi điện thoại và sẽ nhận lại ở điểm nào đó. Anh ở Indonesia. Em để 4 ngày mới nhắn hỏi thăm lại thì anh không trả lời. Em có kì không các chị?

Và rồi em tình cờ click vào hình 1 cô gái tag anh vào ảnh cô ấy năm trước. Em cũng không hiểu sao anh không cho phép hình bạn bè và cả chị ấy tag mình hiện trong trang cá nhân. Nhưng khi bấm tên anh’s photos thì lại ra hết. Chị ấy là người Indo, giản dị nhưng xinh xắn, có nụ cười tươi còn em thì xinh nhưng ít cười tươi. Em chợt nhớ ra anh nói rằng anh đến từ Monaco, 1 nước nhỏ bé sang trọng nên có hứng thú với những thứ đơn giản hơn! Anh giữ kín thông tin và chỉ gửi hình đôi mắt cho em. Còn với chị ấy anh chụp chung những bức hình tươi tắn, nhí nhảnh. Dù rằng hình không nhiều hay để chế độ hẹn hò. Em vẫn cảm thấy không đợn giản như vậy!

Em đã rất buồn và tâm sự với Mẹ. Mẹ bảo nếu con hỏi Mẹ thì Mẹ sẽ nói con nhắn tin 3-4/tuần thôi để không phiền người ta. Còn báo mạng sao khuyên được bởi tùy thuộc tình cảm mỗi người. Em thì cứ đọc mấy bài chàng 3-4 ngày mới nhắn cho bạn thì không có hy vọng, thờ ơ hay bạn đang phiền người ta… Mẹ em bảo nhìn hình chụp thì cũng thân đấy!

Sau đó 1 tuần anh nhắn I got my viber working again :). Em nghĩ chắc anh sắp về VN nên mới liên lạc em. 3 hôm sau em mới rep lại và chúng em nhắn vài tin liên tục trong ngày rồi em chủ động ngưng trước. Anh thì vẫn tắt chế độ on/off còn em tắt chế độ không cho người khác thấy mình đã xem tin. Chúng em nhắn 3-4 ngày 1 lần.

Sau đó nhiều ngày, em vào fb chị kia thì thấy thêm anh có like (năm ngoái) 1 bức hình của chị và chụp cho chị vài tấm. Và em vào insta của chị thì thấy hình họ cùng nhau đi du lịch Indo, ở khách sạn, đi biển, họ hóa thân thành vua và hoàng hậu trong trang phục tuyền thống Indo… từ năm ngoái.

Anh không có insta, mọi hình ở cả 2 insta và fb đều do chị đăng và tag anh vào. Giờ thì em hiểu tại sao anh không liên lạc với em khi ở Indo. Có ai trải qua cảm giác này giống em không? Em đã khóc nức nở và khó tập trung làm việc… Em biết là mình tự làm đau mình nhưng em muốn tìm hiểu kĩ người mà em thích vậy có nên không? Mẹ em bảo việc chưa để người nào tag ảnh thân mật trên trang cá nhân là khôn ngoan (tuýp người mà em thích). Nhưng anh cũng không để ảnh với bạn bè hiện lên chứ đâu chỉ mình chị :(. Em tự hỏi mình nên tiến tới khi anh chưa để chế độ hẹn hò? Bạn bè em nhiều đứa quen sẽ để, có người lớn hơn em rất nhiều kết hôn rồi vẫn để single… Em đang không muốn chấp nhận sự thật phải không? Rằng anh quen chị và khi gặp em có cảm giác mới lạ nên liên lạc em những lúc không có chị ở cạnh để lấp khoảng trống?

Em cứ bình tĩnh thông suốt vài ngày rồi lại buồn trở lại. Thay vì ngồi học như trước. Em hay đọc sách về tình yêu, đàn ông, các mục tâm sự để thoát ra tâm trạng này. Mọi lí thuyết cân bằng giữa sở thích, đam mê, gia đình, tình cảm mà em từng khuyên bạn chắc giờ em mới là người cần xem lại. Ví dụ họ đang hẹn hò thôi, em thấy trai Mỹ hẹn hò nhiều người để tìm hiểu còn Pháp em không biết. Em tiếp tục liên lạc với anh có là sai không? Mẹ nói em hãy để nếu anh muốn sẽ chủ động, còn không thì thôi. Nhưng em thấy mình đó giờ đã bỏ qua nhiều cơ hội rồi, giờ thì vẫn kiên nhẫn giữ liên lạc như bạn bè nhưng không quá chú tâm vào anh và cho nhau thêm thời gian hay dừng lại.

Đã 3 ngày từ tin nhắn cuối cùng, em cũng vừa xem lại tấm ảnh anh và chị trên insta cách đây 7 ngày và chị bảo sẽ gặp anh trong tháng 11. Em có cảm giác sẽ không bao giờ anh liên lạc nữa dù anh đi công tác xoay vòng Pháp, Indo, VN, Scotland và ở mỗi nơi 1-2 tháng.

Đã gần 3 ngày em cảm thấy không muốn ăn :((( Em buồn nhiều và không biết nên kết thúc tại đây hay cứ làm theo cả trái tim là giữ liên lạc và lí trí là sự kiên nhẫn làm bạn để sau này không ân hận đây? Anh vẫn chưa để chị ấy tag hình hay nói về chị trên FB.

Em quá thiếu bản lĩnh và yếu đuối vụng về đúng không mọi người? Dù là bản lĩnh từ bỏ, hay tiến lên, hay kiên nhẫn?

Brittany

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Hi em,
    Chị khuyên em nên giữ mức tình bạn thôi em ạ không cần biết anh ta có gì với cô bạn Indo ko. Biết là khó nhưng 1ng mà cứ đi đi về về nvay, lại ít nt đt thì thể nào cũng có chuyện. Với lại chị thấy anh ta chưa thật sự thích em. Nếu anh ta có, thì sẽ chủ động liên lạc với em ít nhất 1tn mỗi ngày chứ. Anh ta mới chỉ hôn em, chưa nói lên đc điều gì cả. Thế nên em cũng đừng tìm hiểu những thông tin riêng tư của anh ta làm gì, ng tổn thương là em đó. Đời còn dài và trai còn nhiều em ạ, em hãy nói chuyện, tìm hiểu với nhiều người khác xem biết đâu sẽ gặp thêm nhiều bạn mới tốt bụng. Em còn trẻ mà biết bao nhiêu trai đang đợi ngoài kia đấy. Còn anh ta, em tiến tới cũng đc nhưng em phải có 1 cái đầu lạnh và tỉnh táo, để ko bị lừa bởi những lời ngon ngọt. Chúc em luôn vui.

    • Em cảm ơn chị nhiều lắm!
      Em cũng đã nghĩ dù anh ấy có KHÔNG CHÍNH THỨC với chị kia, thì giữa 2 cảm giác làm mình khó chịu là chỉ là 1 TRONG NHỮNG SỰ LỰA CHỌN, 2 LÀ CÓ THỂ TIẾC NUỐI NẾU DỪNG LẠI. Cái thứ 2 làm em thoải mái hơn 🙂
      Em viết bài ngày 25, sau 2 ngày em đọc lại thấy lời văn và mọi thứ của em quá nông nổi, bồng bột và có phần kịch tính hóa sao ấy. Dù em cố ko xem phim Hàn hay ngôn tình. Luôn đọc sách báo và những câu chuyện về những người phụ nữ bản lĩnh, những chuyên mục tâm sự trên vnexpress…
      Nhưng em trải nghiệm quá ít ỏi!
      2 ngày qua em có bật khóc 1 lần, ko tập trung chạy xe hay làm gì đó vài lần nhưng sau thì thoải mái hơn nhiều rồi, đang tìm đến mục tiêu phấn đấu mới cho tương lai vì có người thân muốn em qua du học Pháp.
      Em đã unmatch bạn ấy để không tìm xem cách bao nhiêu km nữa và xóa số luôn để khỏi nghĩ nữa.

      Tuy nhiên em băn khoăn khi nào nên cân nhắc giữa việc tìm hiểu kĩ thông tin từ lúc thấy quý mến hay tránh đi để không làm mình tổn thương mình?

      • Du học Pháp luôn là quá tốt rồi em. Qua đó em sẽ đc mở mang thêm kiến thức, kết bạn với nhiều người và học hỏi đc nhiều điều.

        Quen ai thì cũng nên tìm hiểu thông tin em ạ. Còn việc tìm hiểu kỹ thông tin thì phải xem cách em tìm hiểu như thế nào nữa. Tự hỏi trực tiếp hoặc tự bản thân mình điều tra? Theo chị, khi em muốn tìm hiểu ai đó thì nên trực tiếp hỏi. Chứ đừng tự ý dò xem anh ta sống ra sao ntn vì họ sẽ có cảm giác như là đang bị theo dõi, ko tôn trọng họ. Con trai nói chung luôn, nó ko muốn giấu thì thôi, nếu muốn thì em sẽ chẳng tìm ra đâu. Còn nếu nó muốn lăng nhăng thì dù nó cho em biết password fb thì có cũng sẽ có 1c fb khác để cua gái 😂. Để tránh bị tổn thương thì em đừng trông đợi quá nhiều, đừng yêu quá nhiều và đừng tin quá nhiều. Thực tế thì ko có gì là chắc chắn cả, nên dù thế nào đi nữa em phải yêu bản thân mình trước tiên. Em hãy mạnh dạn nói chuyện với nhiều người, gặp gỡ nhiều người để trải nghiệm nữa. Hãy cho họ biết rằng “anh là ưu tiên, chứ ko phải là duy nhất”.

        Chị nghĩ mặc dù nc quen nhau trên mạng, nhưng cái cách họ thể hiện em sẽ cảm nhận được ít nhiều. Nên nếu em cảm thấy mình bdau có tình cảm rồi , thì em hỏi dò xem kiểu như là ” m nói chuyện với t vậy bgai m ko ghen chứ?” xem họ trả lời thế nào rồi em sẽ quyết định dừng hay tiếp tục.

  2. Em gái à, e cần phải trải qua nhiều mối tình nữa thì mới bớt những suy tưởng lo lắng viển vông như thế này. Toàn bộ những cảm nhận của em về anh này đều đến khi e vẫn nhìn anh ta bằng ánh mắt màu hồng nên khó có thể nhận xét đc anh này tốt hay xấu. Rất nhiều trai trên Tinder chỉ kiếm bạn tình thôi nên e cg phải tỉnh táo.

    Con trai cần có không gian riêng, đặc biệt là những anh chàng Tây thì tự do cá nhân lại càng cần thiết hơn. Việc nhắn tin hàng ngày rồi cứ stalk mạng xh của người ta chỉ thể hiện là em needy thế nào thôi. Càng khó hơn khi anh này làm việc ở nhiều nước khác nhau.

    Nếu em mà muốn tiến tới thì e phải dứt khoát hơn vs tình cảm của mình. Không ghen vs quá khứ của người ta. Chấp nhận con người và công việc của người ta (phải di chuyển nhiều nơi). Không chỉ chăm chăm tập trung vào cuộc sống của người ta. Đừng cố tìm hiểu xem cách người ta hẹn hò như thế nào. Em phải tự set rule cho mối quan hệ của mình, bất kể là trai ở đâu. Hẹn hò trai Mỹ k có nghĩa là e chấp nhận anh ta cùng 1 lúc hẹn hò các cô khác hay hẹn hò vs trai Hà Lan thì tỏ ra bị động. Còn nếu k được thì em nên cắt đứt hẳn liên lạc. Càng ẩm ương thì sau này em càng khó có cơ hội có được mối quan hệ rõ ràng vs chàng trai nào khác.

    • Em cảm ơn chị, chị nói đúng là em cần phải trải nghiệm nhiều hơn nữa mới bớt cái tính viển vông này. Em đã phức tạp hóa vấn đề lên quá rồi!
      Em cảm thấy không chấp nhận được nếu bạn ấy hẹn cùng lúc nhiều người nên đã dứt hẳn rồi!

    • Có lần bạn ấy hỏi em rằng liệu có thể gần gũi hơn với em? Em không rõ ý lắm và trả lời là em nghĩ gần gũi là tốt, và sẽ tốt hơn nếu đó là người mình hiểu rõ. Nhưng tiếng Anh của em làm bạn ấy chưa rõ ý.

      Em giải thích và bảo chắc phải học thêm tiếng Anh để nói chuyện với bạn ấy. Bạn rep Ah, your English is ok rồi thôi. Đến khi em chủ động nhắn lại đó là câu trả lời khiến bạn bè em nhận xét em quá truyền thống, nên em muốn thử xem anh ta nhận xét thế nào thì mới nói chuyện lại.

      Sau đó em nghĩ trả lời vậy có hơi cứng nhắc không? Hay chỉ cần hỏi gần gũi đến mức nào? Em hỏi để rút kinh nghiệm cho các mối quan hệ sau này.

  3. Một phần nào đấy bạn là bản sao của mình ngày trước.
    Quẩn quanh, lo sợ, suy nghĩ và để thời gian trôi đi….
    Chỉ khác là
    Chúng mình quen nhau khi anh đến Vn làm việc và ngày đầu gặp nhau mình cũng suy nghĩ, lo sợ. Anh nắm tay mình còn k cho. Những tưởng đó là lần gặp đầu tiên cũng như sau cùng ( mình và a k liên lạc từ đó vì a cảm thấy tổn thương khi mình cư xử như người xa lạ khi đi canh anh) vậy mà gần 1 năm sau khi đọc báo biết nơi anh sống ( anh đi đi về về giữa vn và nc kia) đang bị động đất dữ dội mình lo lắng và nt hỏi thăm. Từ đó lại bắt đầu…. khi quen nhau anh có nói rằng: tại sao lại phí phạm gần cả năm trời ngay khi thời điểm đó chúng ta biết mình yêu nhau.
    Mình chỉ cười: ơn trời vì em đã gặp lại anh…..
    À lúc ý chỉ là lo lắng quá nên nt hỏi thăm, với thương lão k có bạn bè gì ngoài công việc cả… mãi sao này lão mới khai là khi em nt a đang thức dậy cùng với 1 cô gái khác. Lúc đó là sốc toàn tập luôn, mắt mở to hết cỡ nhìn lão….
    Lão nói tiếp. Anh có thể im lặng và e sẽ k biết nhưng anh muốn em biết tất cả mọi thứ. Khi yêu em là anh chỉ có mỗi em mà thôi ( 2 đứa đi ăn tối uống tí rượu r mới dám kể, chứ hồi trước hay hỏi biết trường XXX này k? Mình kêu biết cái cười im im k dám nói). Mọi người cũng hay bảo đừng bới móc quá khứ nếu không chính bạn sẽ là ng khổ…. nên mình bỏ qua luôn… thử tin 1 lần và mình đã đúng.
    Mình chúc bạn sẽ có câu trả lời cho chính con tim của mình.
    Sự chân thành của bạn sẽ mang lại hạnh phúc cho chính bạn <3 <3 <3

    • Cám ơn bạn nhiều lắm, câu chuyện của bạn rất dễ thương!
      Mình đã rất sợ khi tưởng tượng đến việc unmatch và xóa số anh bạn. Nhưng trưa nay mình đã làm 1 cách nhẹ nhàng ngay khi muốn và không đắn đo nhiều. Bởi mình sợ càng nghĩ càng không dám dứt khoát.
      Mình thấy chị kia đăng hình chờ anh về tháng 11 này nên có vẻ không phải là quá khứ rồi. Mình sợ xen vào mối quan hệ của người khác bởi cảm xúc của mình khiến mình không muốn chỉ là bạn với anh. Trải nghiệm sống ít ỏi nên dễ xúc cảm quá phải không bạn? 🙂
      Giờ mình đôi lúc cũng thoáng buồn. Nhưng không dám hy vọng hay gì cả dù còn nhớ đến đâu. Sợ rằng tổn thương hơn và bỏ qua những cơ hội gặp gỡ khác.
      Nghĩ lại cũng do mình chưa hiểu rõ bản thân lẫn người khác, chưa biết xự sự mà ra 🙂
      Thôi thì tùy duyên nợ vậy. Chúc bạn hạnh phúc nhé!

  4. Đọc xong cmt liền, chúng mình bằng tuổi nhau và tính cách gần như siêu giống luôn 😀 để tớ kể cho cậu nghe về mối tih của t với anh người Pháp cách đây 2 năm. Tớ quen anh qua cô họ tớ, tớ biết chút tiếng Pháp nên ban đầu mục đích làm bạn và học thôi. Nhưng nói chuyện nhiều nên phát sinh tình cảm từ lúc nào k hay. Anh ấy cũng đến nhà tớ ăn cơm và gặp bố mẹ tớ rồi (k hẳn là ra mắt đâu). Lúc minh thích người ta thì cái gì cũng đẹp >.< cái lúc gặp nhau cả 2 ngại cứ nhìn nhau cười mãi, hết cười thì đến lúc cả 2 ngồi chơi với … con chó con nhà tớ nuôi :)) Mãi về sau anh ấy mới dám mở lời rồi cả 2 bắt đầu luyên thuyên rất nhiều thứ. Tớ thích ngoại ngữ, anh ấy biết 4 thứ tiếng nên tớ bảo anh viết ra từ nào ấy rồi dịch ra đi thế rồi anh viết từ "yêu" bằng tiếng Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha. Cái lúc ấy còn hỏi sao lại viết chữ yêu làm gì cho mình thêm mơ mộng :)) Hỏi tớ có người yêu chưa, lúc tớ bảo chưa thì hết sức ngạc nhiên còn bảo tớ nói dối, vì thấy tớ xinh xắn dễ mến. Hỏi tớ cả ước mơ này nọ rồi bảo có thể giúp tớ thực hiện nó… Nhiều lắm, cứ tưởng như mọi thứ tốt đẹp cho đến 1 ngày tin nhắn của anh thưa thớt dần. Rồi cũng có ngày 2 đứa k nt và, đến lúc k liên lạc nữa. T k gặng hỏi vì t ko giữ ng k muốn ở lại. Với cả trước khi biết tớ bạn anh bảo anh cung quen với 1 cô VN rồi, k rõ mối quan hệ nhưng lúc biết t là vẫn quen cả cô ấy mà. Thế nên t cũng tự hiểu ;)) Rồi tớ cũng mất thời gian dài để bình tĩnh lại, khóc lóc chán chê, chán cơm, chán mọi thứ hahaa mẹ t cũng an ủi vì lần đầu thấy con gái thích 1 người. Tóm lại là t thấy c cũng k nên hi vọng nhiều vào anh chàng này đâu. Cứ bình tĩnh mà vượt qua như t lúc trước thôi. Căn bản là mấy đứa ít kinh nghiệm yêu đương mà gặp phải mấy anh Tây ngọt ngào khéo léo thì rất dễ mộng mơ. Có khi người ta nghĩ đơn giản thì mình lại phức tạp hoá lên rồi nghĩ nó to lớn sâu sắc. Hừm, khổ lắm ! Tập trung vào làm thứ mình thích để bận rộn và quên đi thôi. Chúc cho cậu sớm tìm được hạnh phúc
    thật sự <3

    • Cám ơn bạn nhé!
      Mà coi đi coi lại mình thấy mình là mộng mơ và phức tạp hoá vấn đề nhất! Trong khi bạn còn đi xa hơn mà vẫn giữ bình tĩnh được như vậy 🙂
      Bạn học tiếng Pháp thế nào? Mình định chọn nó làm ngoại ngữ 2 hơn là tiếng Hàn.

      • 2 năm qua đi thì tất nhiên là bây giờ tớ phải bình tĩnh rồi 😀 chứ thời gian đầu cũng ghê gớm lắm, cảm giác như chưa bao giờ tổn thương đến vậy. Tớ con cắt phăng mái tóc mình đi cơ (phần lớn để thay đổi, phần nữa là nghĩ cắt tóc ngắn cho hắn gặp cũng k nhận ra mình hahaaa). Rồi mọi thứ cũng qua hết cậu ạ, mạnh mẽ lên.
        À thời gian ấy tớ học gia sư. Mà nếu muốn học tiếng Pháp thì cần nhiều cố gắng và phải yêu thích đấy. Vì xung quanh tớ mọi người toàn kêu nó khó 😀
        Tiếng Hàn tớ thấy ổn hơn đấy, vì khá dễ (nghe nói thế) với cũng được sử dụng khá nhiều ở nưoc mình ấy chứ.

  5. Em ơi, nếu đã ko thích người ta có mối quan hệ ngoài luồng hay thắc mắc gì thì tốt nhất e nên nói với bạn ấy. cái j cũng nói rõ ra thì như vậy sẽ hiểu nhau hơn. và cái quan trọng là ko mệt cho cái não của mình. ngày nào e cũng nghĩ tới chuyện đó e k thấy mệt mỏi sao. Một la nếu muốn tiếp tục mqh này thì e nói với bạn ấy.Hai là thôi. chấm dứt hẳn.

    • Dạ em cũng muốn hỏi nhưng khổ nỗi người ta chưa nói thích hay muốn hẹn hò nên em hỏi với tư cách gì đây? Thông tin cũng do em tìm mà thấy chứ bạn không công khai.
      Em mệt mỏi quá và bạn cũng không liên lạc nên em dứt ra rồi.
      Em cảm ơn chị!

  6. Jolie Miu says:

    Hi Brittany,

    Thực sự là khổ tâm quá đi, vì khi chị lọ mọ gõ từng dòng này thì trước đó c cũng đã làm một bài trả lời thật dài cho em và lỡ tay ấn nhầm tab back nên mất hết luôn, bó tay thật +_+.

    Đọc câu chuyện của em, chị bỗng dưng thấy thấp thoáng chính hình ảnh của mình trong đó. Cũng một khoảng thời gian chị từng như em, từng mong ngóng, hy vọng, có lúc cảm thấy vui rộn rã, có lúc cảm thấy kiệt quệ buồn chán khi đối diện với sự thật rằng người ấy không thực sự dành nhiều tình cảm cho mình.
    Chị cũng thuộc tuýp như em, luôn cố gắng tìm cách giữ cho bản thân lý trí nhất có thể, cố gắng thử phân tích thử tìm hiểu người kia bằng trực giác hay những kinh nghiệm trên sách vở báo chí, hay là thử kể về người ta cho bạn bè người thân để xin những lời khuyên từ họ (cũng là cách để có cảm nhận khách quan từ người ngoài, cố gắng tháo gỡ cái mớ bòng bong cảm xúc của chính bản thân mình luôn).
    Giờ đọc lại câu chuyện của em, chị cứ cảm thấy quen thuộc lạ lùng luôn đó.

    Chị cũng hay lưỡng lự, hay sợ bị tổn thương, đôi khi đặt mình vào trạng thái khá mâu thuẫn, sợ bị tổn thương với một mối quan hệ, nhưng lại cũng sợ rằng nếu mình không bước tiếp thì lỡ đâu mình lại bỏ lỡ một mối lương duyên tốt đẹp nào thì sao…

    Đã có những lúc chị tự tạo áp lực cho mình trong mối quan hệ ấy, thậm chí từng lời nói, từng biểu cảm, từng hành động chị cũng đắn đo, kiểu như mình nói thế này, mình làm thế kia, liệu có ghi thêm điểm trong mắt anh ấy, liệu có khiến anh ấy thấy mình đáng yêu, dễ thương và thu hút hơn không… Và cũng có những lúc, chị luôn là người chủ động liên lạc trước, bởi lẽ chị cứ sợ, nếu mình buông tay trước, thì mối quan hệ ấy sẽ mất luôn…

    Nhưng rồi chị cũng hiểu ra rằng, nếu người ấy thực sự có tình cảm với mình, thực sự thích mình (vì nói về yêu nó lại là một đoạn đường khác nữa, cần nhiều cảm xúc và gắn kết sâu sắc hơn nữa..) thì kiểu gì họ cũng sẽ tìm cách thể hiện cho mình cảm nhận được, dù cho họ bận trăm công ngàn việc đến đâu đi nữa. Chỉ là khi tình cảm quá hời hợt, người ta chẳng buồn trả lời tin nhắn của ai đó, và cũng luôn tỏ ra bận rộn để giải thích cho việc lơ là với mình thôi em à.
    Sau này, chị nhận ra rằng những cảm xúc rộn rã ban đầu khi gặp anh ấy, nó vốn dĩ như kiểu mình bị hút về một người mà ấn tượng thoáng qua quá giống mẫu người lý tưởng của mình, nó không phải là tình yêu, là cái gì đó rất non nớt như kiểu quay ngược thời gian là cô bé tuổi teen hơn 10 năm trước vậy đó, lol. Nó thực sự rất ngọt ngào nhưng cũng đầy nước mắt đó nha, nhưng rồi nó cũng trôi qua, và sau cùng, chị lại thấy bản thân mình dày dạn hơn, trưởng thành hơn. Cũng vì vậy mà tới giờ chị vẫn duy trì được quan hệ bạn bè với người đó.
    Có lẽ bây giờ em đã vượt qua được khoảng thời gian hụt hẫng mệt mỏi vì chờ đợi, vì hy vọng với anh bạn ấy, giờ chỉ là lúc đôi khi chiêm nghiệm lại, tự nhìn nhận để bản thân mình trưởng thành, chín chắn, và tinh tế hơn với những mối quan hệ sau này, với những người mà em sẽ gặp trên đoạn đường phía trước. Cứ tin rằng mình luôn xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất, có thể một lúc nào đó rất gần thôi, mình sẽ gặp người khiến mình rung động và cũng là người thực sự yêu thương trân trọng mình, tình cảm từ 2 phía thì chắc chắn cả 2 người sẽ nhận ra mà.

    Biết đâu anh bạn em chính là một tín hiệu nhỏ thì sao, gặp anh ấy, rồi sau đó em lại cảm nhận mình cũng muốn đến Pháp, muốn học tập và tích luỹ nhiều kinh nghiệm ở đất nước ấy, và cả cơ hội du học Pháp đang gần bên đúng không.. Vậy đó em, đôi khi những người ta gặp trong đời, có thể chỉ là đi thoáng qua nhau, có thể bản thân ta cũng quên luôn, hoặc là đôi khi ta vẫn nhớ lại, như một vài ký ức đẹp trong đời. Tóm lại, cứ yêu bản thân mình, cứ chân thành thì rồi cũng sẽ tìm thấy người chân thành nha em.
    Chúc em hạnh phúc nha!

    • Em cám ơn chị nhiều lắm! Em lâu này cũng chưa vào lại bài viết của mình nên reply chị trễ quá!
      Chắc bạn gái nào cũng từng ở tâm trạng của chị em mình lúc đó ha chị! Em trân trọng lời góp ý, chia sẻ của tất cả các bạn, các chị ở đây! 🙂 Đặc biệt là chị, có sự đồng cảm, có sự chia sẻ và cả khuyên nhủ và định hướng nữa!
      Em không biết đến khi nào em mới dạn dĩ và ít mơ mộng, lo lắng hơn em trong câu chuyện này nữa. Nhưng em cũng tin là mình xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất và hoàn thiện bản thân mình! 🙂
      Em cũng chúc chị hạnh phúc nha! <3

  7. Chào chị,
    Đọc câu chuyện của chị em thấy đâu đó hình ảnh của bản thân em.
    Em cũng đang rất rối bời vì thứ tình cảm không rõ ràng này.
    Em năm nay 18 tuổi, mặt mũi dễ nhìn, bạn bè bảo em có duyên, dễ thương nhưng bị cái là hơi mập huhu. Em là sinh viên khoa Tiếng Anh nên em rất muốn được luyện tiếng Anh với người bản xứ. Em đăng kí tài khoản trên app Tinder với hi vọng sẽ làm Tourguide cho khách du lịch nào đó. Bản thân em rất nhanh cảm nắng 1 người nên lúc đầu em quyết tâm chỉ swipe right với các bạn nữ thui. Nhưng thực sự là ko có nhiều nữ lắm ở trên Tinder mà đa số là nam giới. Em cứ thấy anh nào trông hiền hiền lại đc trai là swipe liền í.
    Match rùi nói chuyện được với 1 số người, nhưng chưa có ai em dám hẹn gặp ở ngoài cả hic. Tình cờ sáng hôm đó, nhìn thấy anh, em định Swipe left vì nhìn mặt là em biết người châu Á ( sau em mới biết anh người Hongkong nhưng sống ở Luân Đôn 6 năm rồi) với cả lúc đó tuổi ko hiện lên nên em sợ bị lừa. Nhưng ko hiểu vì sao lúc đó tự dưng em lại khựng lại rồi cũng quyết định Swipe right. Vừa xong thì Tinder báo đã Match và anh í cũng nhắn tin cho em liền luôn.
    Nói chuyện 1 hồi đến khoảng giữa trưa anh bảo hôm nay muốn hẹn em đi ăn tối. Em lưỡng lự vì cũng sợ bị hấp diêm hoặc bị bắt cóc gì đó( tiêu cực quá c nhỉ huhu) nhưng cuối cùng cũng đồng ý đi. Em hẹn anh ở Indochina, quả thực đây cũng là lần hẹn đi chơi riêng với con trai của em luôn í, tại trước giờ em lúc nào cũng thấy ngại và đa số bọn nó bảo em vui tính thích làm bạn thân bla bla.
    Em đến nơi nhưng sau đó định bỏ về, thì thấy anh điện qua Whatsapp. Thôi đến nước này ko lẽ mình hủy hẹn thì là bất lịch sự, thây kệ tới đâu thì tới.
    Cảm nhận của em là anh dù 28 tuổi nhưng trông rất trẻ, thân hình không quá to con vạm vỡ như Tây nhưng rất rắn chắc, đúng kiểu em thích huhu. Bọn em đi ăn bún bò gần đó, em dành trả tiền trước thì sau đó ảnh bảo lát trả lại cho em. Bọn em đi dạo Bạch Đằng, nói chuyện cũng ko nhiều lắm vì em cực ngại, mà khổ cái là lúc ngại ngùng em thường ko làm chủ đc câu hỏi, bối rối kinh khủng, chủ yếu em hỏi anh đã làm gì ở đây bla bla, xong anh khen tiếng Anh em tốt. Xong 2 đứa ngồi nghỉ ngơi thì anh rủ em đi uống nước. Nói chuyện ba xàm ba láp với nhau một hồi, em ngả người ra sau để nhìn anh kĩ hơn thì tự dưng em thấy thích lạ kì, không hiểu vì sao luôn ạ.
    Câu chuyện chỉ đến vậy thôi nhưng em như đồ khùng vậy á. Em cứ luôn nghĩ tới hoài và trách vì sao mình không thoải mái hơn để được vui vẻ các kiểu. Em ko biết cảm giác này bây giờ là như thế nào luôn ạ. Em đi học cũng chỉ mong về nhà sớm để đợi tin nhắn của anh. Mà hình như anh chỉ xem em như người bạn bản địa hay sao thôi í ạ. Em chẳng biết phải làm sao cả huhu. Mong các chị giúp em gỡ rối với ạ 😢😢😢

    • Chị đọc câu chuyện của em và lại thấy mình của trước đây trong đó! Chị không thể khuyên em nên thế này thế kia, bởi như anh họ của chị nói: cuộc sống nó không phải là mặt phẳng và những con chữ. Ai ở ngoài nhìn vào cũng sáng cả, có ai hiểu được cảm xúc của mình đâu!
      Do câu chuyện của em và chị có phần giống nhau. Em xem thử lại những lời khuyên của các chị ở trên nữa nha bé!
      Chúc em hạnh phúc!

Speak Your Mind

*