Gian nan chuyện cưới xin với chồng Tây

Thời đại hội nhập, việc lấy chồng ngoại quốc không còn là quá xa lạ đối với nhiều chị em. Ấy thế mà xung quanh vấn đề này cũng có lắm chuyện éo le, nhất là vấn đề thuyết phục gia đình.

Trâm vốn sinh ra trong một gia đình cơ bản, bố mẹ đều là công nhân viên chức nhà nước. Sau khi tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ, bố mẹ đều muốn Trâm dạy tiếng anh ở một trường cấp 3 nào đó để ổn định công việc còn tính chuyện lấy chồng. Thế nhưng, cô quyết định chuyển sang làm hướng dẫn viên du lịch cho một công ty Du lịch Quốc tế. Đã 24, 25 tuổi mà vẫn chưa thấy con gái dẫn bạn trai về nhà ra mắt, bố mẹ Trâm sốt ruột cũng định làm mối cho Trâm vài đám nhưng cô đều lắc đầu quầy quậy. Thế rồi bỗng dưng một ngày, Trâm tuyên bố đã có người yêu được gần 2 năm và muốn kết hôn vào cuối năm nay. Bố mẹ Trâm nửa ngỡ ngàng nửa vui mừng đã quay sang phản đối kịch liệt khi biết rằng anh chàng đó là người… Úc. Anh chàng đó cũng đã đến chơi cùng bạn bè Trâm một vài lần, khá điển trai và hài hước, nhưng quả thực, bố mẹ Trâm không thể ngờ đó lại chính là người yêu của con gái mình.

Trâm đã dùng đủ lý lẽ thuyết phục, rằng David là người tốt, anh ấy đã ở Việt Nam 4 năm, anh ấy cũng có ý định cư lâu dài ở Việt Nam. Em gái anh ấy đang làm tình nguyện viên cho một vài tổ chức phi chính Phủ tại Hà Nội. Công việc của David cũng đã ổn định, hơn nữa, về giao tiếp cơ bản anh ấy cũng có thể nói được tiếng Việt. Trâm khẳng định với bố mẹ, David rất đáng tin cậy và chắc chắn.

Dẫu vậy, bố mẹ Trâm vẫn một mực phản đối. Mẹ Trâm đưa ra rất nhiều tấm gương lấy chồng Tây, theo chồng sang nước khác đến lúc chồng ngoại tình, vợ chồng li hôn, không những thế biết bao cô gái còn bị lừa gạt bán vào nhà thổ. Bà chỉ mong muốn con mình lấy chồng gần nhà để tiện bề chăm sóc, có vấn đề gì còn chạy qua chạy lại. Khi thấy Trâm không suy chuyển, bà đã lo lắng quá mà phát ốm. Bố Trâm thì nói rằng không thể chịu được người ngoài dèm pha khi có một chàng rể “mắt xanh mũi lõ” trong nhà. Trâm chỉ biết nhẫn nhịn, dần dần tìm mọi cách để thuyết phục bố mẹ.

Cũng bị phản đối như Trâm, nhưng người yêu của Hương không phải là một anh chàng “mắt xanh mũi lõ” lại là một anh chàng Hàn Quốc. Gần đây, trên báo đài liên tục xuất hiện những vụ bạo hành, đánh đập phụ nữ tại Hàn Quốc, nên khi biết tin Hương muốn lấy một anh chàng Hàn Quốc chính hiệu làm chồng, mẹ của cô nhất mực ngăn cản.

Lần đầu tiên anh chàng đó đến nhà Hương chơi, bố mẹ Hương thậm chí tỏ thái độ lạnh nhạt và dửng dưng khiến anh ta không hiểu lí do tại sao. Khổ nỗi, người yêu mình không biết nhiều tiếng Việt Nam nên mỗi lần muốn nói gì, Hương lại phải làm phiên dịch cho hai bên. Mẹ Hương vì thế mà càng kịch liệt phản đối.

Bà thậm chí còn đi thu thập lại toàn bộ những bài báo, những bản tin liên quan đến vấn đề phụ nữ Việt Nam bị chồng Hàn Quốc đánh đập dã man và ngày ngày mang ra giảng giải cho Hương. Mỗi lần tivi chiếu phim Hàn Quốc, bà chuyển ngay kênh khác với lí do không muốn cô con gái thứ hai trong nhà xem phim, mê muội mấy anh chàng trong phim ảnh mà lại đòi sang Hàn Quốc làm dâu.

Không dừng lại ở đây, bà còn kêu gọi, vận động toàn thể họ hàng ra khuyên giải Hương nên thay đổi ý kiến. Mỗi ngày đi làm về, cứ thấy cô bác nào đến nhà mình chơi, Hương biết ngay rằng tối đó sẽ không có thời gian yên ổn làm việc. Cuối cùng, Hương đành phải bỏ cuộc.

Thế mới biết rằng, quyết định lấy chồng đã khó, giờ đây ý định lấy chồng Tây lại càng khó khăn và có nhiều vấn đề nảy sinh. Trong hai trường hợp trên, Hương đã phải bỏ cuộc. Còn Trâm thì vẫn kiên trì, tìm cách đưa người yêu mình hòa nhập vào gia đình. Cuối cùng cô cũng đã thành công và có một đám cưới hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười. Điều quan trọng là họ thật lòng yêu thương và tôn trọng nhau. Vậy thì hà cớ gì, phải phân biệt người của quốc gia này hay châu lục khác? Còn bạn, bạn nghĩ sao về vấn đề này?

Theo_eva.vn

Speak Your Mind

*