Giúp em với!

Xin chào các chị

Em là An, năm nay gần 29 tuổi. Quê em ở Cần Thơ, trong một lần qua Thái công tác cách đây hơn 2 năm em có gặp anh. Anh là người Thái, hồi đó anh 33. Anh làm trong ngành mỹ phẩm, thu nhập khoảng hơn 1k$ thôi ạ. Bọn em quen nhau rất tình cờ, sau khoảng nửa năm thì bọn em yêu nhau. Sau đó em hết hợp đồng ở Thái phải về lại Sài Gòn thì bọn em vẫn giữ liên lạc. Em có hay qua lại Thái thăm anh và ba mẹ anh vì anh sống với ba mẹ. Khi quay lại SG thì em có nghỉ việc công ty cũ và chờ việc mới. Trong thời gian này cả hai rất nhớ nhau, nên anh lại nói qua thăm anh cho khuây khỏa. Bọn em rất yêu nhau thực sự là vậy. Ba mẹ anh cũng quý mến em lắm, kêu em xin lại vc qua Thái miết mà ko đc.

Rồi anh quýêt định mời em qua Thái ở vs anh luôn. Đỡ phải bay đi bay về, bọn em tính là cứ sống với nhau trước, nếu cả hai cảm thấy hợp thì mới đăng ký kết hôn. Cả hai chúng em đều nghĩ thoáng như vậy.

Thời gian đầu em qua sống vs anh mọi việc rất êm đẹp. Em cũng cố gắng nộp hồ sơ chỗ này chỗ kia mà mãi ko đc. Hàng ngày anh đưa em tầm hơn 100k bọn em nấu ăn riêng. Nói là ở chung nhà vs ba mẹ nhưng phòng của anh rộng thoáng mát gần như tách biệt vs nhà ba mẹ anh phía tầng dưới. Sáng ra em đi chợ nấu nướng, rồi lên mạng lân la tìm vc làm tiện thể học tiếng anh. Một năm sau mọi việc chưa có gì tiến triển hơn, e ko thể xin đc việc ở Thái và những cvc bình thường họ yêu cầu nói đc tiếng Thái, những công việc yêu cầu tiếng anh thì ko chỗ nào nhận. Mẹ anh hơi làm áp lực vs anh vì em ko công ăn việc làm mà cứ ở nhà suốt. Trong thời gian này em đang tự tìm hiểu kiếm tiền qua mạng vì em ko có tiền mà ngại xin anh quá nên chẳng theo học khóa học nào toàn tự mày mò nên hơi lâu. Đã gần 1 năm kể từ khi qua đây em vẫn chưa thể kiếm được tiền. Em biết có thể vì được anh bao bọc kĩ quá em đã ko phải lo lắng gì về tài chính nên thành ra em chưa bao giờ phải áp lực kiếm tiền.

Khi em về nghỉ tết lần đầu qua tụi em đã dọn ra ở ngoài ko ở cùng ba mẹ anh nữa. Hôm đó tụi em đã cãi nhau, em đã thu dọn hành lý và quyết định trở về SG. Lúc em chuẩn bị đi, em hỏi anh lần cuối có gì để nói ko thì anh giữ em lại, ôm em và hai đứa em khóc. Anh khóc bảo sao lại đi, vấn đè nào cũng có thể giải quyết được, anh không muốn em đi. Anh xin lỗi em vì áp lực từ công việc kinh tế, từ gia đình làm anh hay cáu gắt. Lúc đó e đã rất hạnh phúc vì không muốn xa anh.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, thêm nửa năm nữa em vẫn chưa làm ra tiền. Anh vẫn yêu thương e như xưa ko thay đổi, nhưng anh muốn có con. Em nói giờ kinh tế chưa khá ko nên vội. Anh bảo mẹ anh cứ nói suốt chuyện con cái anh đau đầu quá. Phải nói là lúc này tụi em lại dọn đến ở gần mẹ anh hơn vì bà hay bị bệnh, chỉ có anh là con trai các chị đi lấy chồng hết rồi. Bác hay cười trước mặt em, ko bao giờ nói gì nặng lời trước mặt em nhưng em biết bác hay trách mắng người yêu em. Kinh tế anh không phải lo cho hai bác vì họ có lương hưu.

Em ở cùng anh em ít khi mua sắm. Các ngày lễ ko bao h anh mua tặng e quà gì nhưng e biết anh yêu em vì anh ko phải là người tế nhị, nếu em nói mua cái này cái kia thì anh cũng mua nhưng e tiếc tiền. Anh hay quên. Anh cũng chẳng để ý đến các ngày lễ. Anh quan tâm em đang suy nghĩ gì buồn hay vui. Vì kinh tế không dư dả lắm nên vậy chứ em biết anh ko tiếc em gì. Có lúc anh hết tiền mà laptop em hỏng cần mua cái mới, anh ứng trước lương đưa e. Chính những hành động nhỏ nhặt ngày thường làm em thương anh hơn. Nói về chi tiêu thì ngày anh đưa em hơn 100k để em ăn sáng+ nấu ăn trưa+ ăn tối cho hai đứa, thi thoảng bữa tối ra ngoài ăn anh trả. Tuần đi siêu thị một lần. Tháng anh đưa em tầm 500k mua sắm gì em thích. Tết thì anh đưa em tầm 600$ về thăm nhà. Vì nông sản Thái rẻ lắm nên em đi chợ như vậy là đủ. Bất kể ngày hay đêm, nếu em muốn ăn gì cứ nói, nếu anh rảnh anh đi mua liền. Kể cả khi đi ngủ e trêu là h em đói, anh lập tức bật dậy định đi mua đồ. Tóm lại là tháng anh đưa em tầm 200$, thêm khoảng 100$ cho các hoạt động bên ngoài cho 2 đứa. Anh không hề tính toán gì với em cả. Em thấy cũng không phải là nhiều lắm nhưng anh còn phải trả tiền nhà, tiền xăng hết tầm 400$ nữa. Vậy mà không tháng nào anh có dư tiền.

Có những lúc e cũng chán cuộc sống này lắm. Em ko có mấy bạn, hàng ngày lên mạng học và bạn bè đều ở trên đó.

Anh không bao giờ hỏi là em đang làm gì, anh nói anh ko muốn gây áp lực cho em. Để em làm gì em muốn. Em thực sự biết ơn anh điều đó. Em ko buôn bán mỹ phẩm Thái vì tụi em ko có vốn, hơn nữa em đã quá tập trung vào dự án online em đang làm nên những mảng khác em ko có tâm trí làm ạ.

Chuyện xảy ra hôm nay, khi em chuẩn bị về lại SG vì chị gái em cưới. Căn hộ tụi em ở ko có chỗ để xe nên phải qua nhà mẹ anh để lấy xe. Lúc đó tầm 5h sáng, anh gọi bác mở cửa nói lấy xe đưa em ra sân bay. Bác gái nói gì đó e ko hiểu. Nhìn anh buồn. Sau khi chờ ở sân bay, anh nói rằng mẹ anh ko hài lòng, mẹ bảo em cứ đi đi về về suốt thế anh lấy đâu tiền. Em về chỉ xin anh đúng 60$ ko tính tiền vé các chị ạ. Vé em mua lúc trước rồi. Lúc đầu anh ko biết em về nhà nên em bảo đưa bao nhiêu anh đưa bấy nhiêu. Anh buồn bã nói rằng dạo này anh xích mích vs mẹ suốt. Cũng một phần vì em. Em nhớ lại tầm này năm ngoái khi em đòi về SG anh đã khóc giữ em lại. Vậy nên lần này em đã hỏi anh, có còn muốn sống vs em nữa ko. Em đã đau khổ nhìn vào mắt anh chờ đợi câu trả lời. E sợ câu trả lời của anh lúc này:”” Đây là một câu hỏi khó cho anh lúc này “”. Em nghe mà đau khổ quá các chị ạ. Em biết rằng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, vì áp lực từ gia đình, anh thường buồn bã nghĩ ngợi. Nhưng anh chưa bao giờ gây áp lực cho em. Em thương anh quá.

Ngồi trong phòng chờ một mình, em thực sự nghĩ rằng không muốn xa anh. Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất em từng gặp, bên em lúc em chẳng có gì, lo lắng cùng em những vấn đề em gặp phải từ cái nhỏ nhất. Bọn em hợp với nhau khá nhiều thứ. Chỉ còn tầm vài tháng nữa dự án online em đang làm có khả năng có lợi nhuận, nhưng nó chỉ rơi vào tầm 59%. Phần quyết định còn lại phụ thuộc vào tâm lý, sự nhanh nhạy của em nữa. Em không biết có mất nhiều thời gian hơn thế nữa không, hoặc là ngắn hơn. Nếu nó sinh lợi nhuận thì số tiền em kiếm được hàng tháng ko ít. Nhưng nếu nó cần thêm thời gian nữa thì em không biết là em và anh có thể gắng gượng được bao lâu. Mẹ anh liên tục làm áp lực khiến anh suy nghĩ nhiều, làm em đau khổ quá mỗi khi ngồi nói chuyện với anh trong những ngày cuối tuần. Em rất thương anh những lúc thấy anh buồn. Em giờ đang có hai phương án mong các chị cho em lời khuyên.

Một là, cứ tiếp tục quay lại Thái, sống vs anh và cố gắng hoàn thành dự án của em tốt. Dù gì em cũng đã bỏ công sức học và làm nó trong gần 1 năm. Tụi e không thể chuyển căn hộ để tiết kiệm hơn vì đấy là căn gần nhà ba mẹ anh nhất và rẻ nhất. Em cứ mơ đến một ngày dự án của em thành công thì em sẽ mua sắm cho anh nhiều thứ, bù đắp quãng thời gian anh bên em vất vả. Như thế đồng nghĩa anh tiếp tục chịu áp lực từ ba mẹ (sinh con, không có tiền tiết kiệm).

Hai là, chia tay anh. Em về SG kiếm việc làm, hai bàn tay trắng bắt đầu lại. Em sợ viễn cảnh xa anh, một mình lang thang ở SG kiếm vc làm lại từ đầu.

Lần quay lại Thái tới đây em ko biết nên đối mặt vs anh thế nào, nói gì cho anh an tâm rằng em cũng đang cố gắng và cho em chút thời gian. Em biết rằng anh vẫn yêu em, nhưng anh cũng lo cho tương lai của hai đứa, lo cho em khi thấy em suốt ngày ở nhà cắm mặt vào máy tính ko bạn ko bè, ko ra ngoài giao lưu ai. Anh không biết đến dự án của em vì anh ko hỏi sợ gây áp lực, và chắc anh cũng ko biết đến hình thức kiếm tiền qua mạng ạ.

Không biết các chị lấy chồng theo chồng về nước thời gian đầu thì sao ạ? Em chưa lấy chồng mới gần 2 năm mà đã thấy ko ổn rồi.

Em giờ đang khóc trong hoang mang nước mắt nhòe nhoẹt hết. Em viết văn không được hay mong các chị bỏ qua ạ. Em về vài ngày lại qua Thái luôn mà giờ lòng ngổn ngang quá. Em cứ lo sợ khi quay lại hoặc anh, hoặc mẹ anh nói chúng em nên chia tay nhau. Huhu…

An

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Fragrance says:

    Bạn đừng vội từ bỏ tình yêu này. Mình bằng tuổi bạn nhưng chưa bao giờ tìm được ai đó yêu chân thành như anh ấy yêu bạn. Vun đắp thì khó, phá bỏ thì dễ.

    Trước mắt hai bạn có thể cho nhau một ít không gian và thời gian riêng tư để suy nghĩ, sắp xếp lại mọi thứ được không? Theo mình bạn có thể tạm ở lại SG hoặc cùng lắm là về quê sống với ba mẹ mấy tháng trong lúc chưa kiếm được tiền và dự án online vẫn đang khởi động (hoặc vẫn dùng tiền anh đưa, cố gắng thuê 1 phòng nhỏ và sống tằn tiện khoảng 4triệu/tháng, chú tâm vào dự án. Đó cũng là cách giảm áp lực cho anh, bạn tạm thời lánh mặt thì anh sẽ không bị mẹ cằn nhằn, thúc giục nữa). Đến khi dự án đã ổn định, bạn có thể tự lập về tài chính phần nào, nếu hai người vẫn còn muốn bên nhau thì bạn qua Thái vẫn được. Nếu không, bạn sống ở VN và phát triển dự án. Có vốn rồi thì kinh doanh thêm mĩ phẩm từ Thái.

    Vài dòng chia sẻ. Mong hai người sớm vượt qua giai đoạn sóng gió này.

  2. Thi Huyen Nguyen says:

    Chào bạn. Bạn ở Thái sao không bán hàng online về Việt Nam, cũng đâu cần vốn nhiều, mình vẫn ở bên nhung nhập hàng về cho người quen, bạn bè bán , tìm khách sỉ, thiếu gì ý tưởng làm kinh tế chứ sống phụ thuộc lâu như vậy nản lắm bạn ah.

  3. Katie Dg says:

    Hic đúng là cuộc sống có nhiều điều khó nói quá. Việc hôn nhân rồi cơm áo gạo tiền… tuy vậy e vẫn cầu mong 2 anh chị có thể tìm được con đường để tiếp tục bên nhau vì anh ấy thật sự rất tốt, tình yêu đẹp như vậy đánh mất rồi rất khó có thể tìm lại. E hiện không ở hoàn cảnh như chị nhưng tương lai e nghĩ bản thân có nguy cơ sẽ phai đối mặt với những quyết định, băn khoăn giong nhu chị đang có hiện giờ… chị có thể cho e email hay fb gì không để có gì 2 chị em mình tâm sự chị nhé. Chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất

  4. Chào bạn, mình hiếm khi comment, nhưng đọc câu chuyện của bạn, mình hiểu được sự buồn bã và hoang mang, vì cách đây 2 năm mình đã từng như bạn, tuy câu chuyện của mình không hoàn toàn giống, nhưng mình hiểu được nỗi hoang mang của bạn, vì mình cũng đã từng trải qua như thế. Trước đây mình có công việc ổn định, biên chế tại cơ quan nhà nước, exbf của mình là người Pháp, nhưng sống ở Thái. Mình quyết định từ bỏ công việc sau 9 năm, nơi mà mình đã trưởng thành và nỗ lực rất nhiều, ban đầu mình nghĩ đơn giản giữa lý trí và tình cảm, mình chọn tình cảm, mình đã chủ quan vô cùng khi nghĩ Thái ko phải là đất nước khó xin visa để ở lại. Nhưng lãnh sự quán Thái đã từ chối visa của mình 2 lần, sau 2 lần mình apply. Vì thế mình ko thể ở lại, theo mình nghĩ bạn nên  học thêm tiếng Anh vì mình có sang đó vài lần, bạn có thể xin việc tại nhà hàng hay khách sạn, vì ở Thái mình thấy họ kinh doanh nhiều lĩnh vực đó, Tây cũng nhiều nữa, hoặc bạn học khóa massage, với mình nghĩ tiếng Thái không khó học, ít nhất mình ko có điều kiện học viết thì mình học nói trước, anh bf của bạn qua lời bạn kể mình nghĩ ảnh là người tốt, vậy nên mình nghĩ bạn nên tìm công việc gì đó, làm phục vục nhà hàng cũng được, tuy không nhiều tiền, nhưng ít nhất mình không cảm thấy bản thân mình vô dụng. Bạn ít ra may mắn hơn mình, khi mình chọn từ bỏ công việc sang Thái, thì 1 thời gian sau mình phát hiện exbf lừa gạt mình, quen toàn gái bar Thái, mà bạn sống ở Thái bạn biết rùi, gái bar Thái thì đầy và phức tạp vô cùng. Lúc đó, mình lọt thỏm vô cái hố sâu, chỉ muốn chết đi thôi. Mình kể để bạn thấy rằng, bạn vẫn may mắn hơn mình, đừng buồn mà hãy suy nghĩ tích cực, bạn được ở lại Thái và có người yêu thương bạn, vì vậy cố gắng tìm 1 công việc. Thái Lan- rất đẹp và thân thiện nhưng nó mang cho mình 1 ký ức buồn vô hạn, có lẽ mình không có duyên ở đó và sẽ không bao giờ trở lại. Chúc bạn luôn may mắn và hạnh phúc. Thân

  5. Chị là Oanh hiện đang ở London. Hiện c là giáo viên online. Chị muốn hỏi là level tiếng Anh của e đến đâu vì nếu dc c có thể kiếm lớp cho e dạy. Mới đầu có thể 50k/giờ nhưng sau này có kinh nghiệm và dạy dc lớp cao e có thể kiếm 100-150k/ giờ. Cố gắng phấn đấu dạy giao tiếp và ôn dạy các chứng chỉ. Là phụ nữ phải độc lập để sống ngẩng cao đầu và hỗ trợ cho người đàn ông của mình. Người tốt thế đừng buông tay e ạ.

  6. Email mình là awhiterose.bright9@gmail.com. Mình cũng 29 tuổi. Đừng lo lắng. Những chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì k bao giờ là chuyện lớn cả. Rồi sẽ ổn thôi. Liên lạc với Oanh nhé. Bạn có thể dùng email đó để tìm mình trên face cũng dc.

  7. Đọc bài của em chị có cảm giác như em và bạn trai chưa thực sự chia sẻ với nhau về vướng mắc trong cuộc sống hiện tại. Bạn em thì ko muốn em phải lo lắng nên ko nói ra nhiều mà giữ lại trong lòng, một mình chịu sức của ép tiền nong và gia đình. Em bây giờ cũng thấy sức ép của đồng tiền, em dang làm việc và hi vọng sẽ giúp được bạn em tuy khả năng thành công ko cao. Sức ép của đồng tiền là có trong cuộc sống của 2 em nhưng để vượt qua nó thì tụi em cần chia sẻ cho nhau.

    Khi về lại Thái 2 em nên ngồi lại nói chuyện với nhau, hãy nói cho bạn em biết em đang làm gì, dự định của em ra sao, cơ hội thành công đến đâu, hãy đặt ra cho mình một thời gian nhất định, và nếu qua thời gian đấy ko thành công thì cũng phải có Plan B tiếp theo em sẽ làm gì để chia sẻ gánh nặng tiền nong cho bạn em (em phải định hướng luôn cho cái plan B trước khi nói chuyện). Bạn em yêu em sẽ ko ngại cho em cơ hội làm cái em muốn, người ta chỉ quay lưng với những người chỉ biết ỉ lại chứ nếu biết em cũng cố gắng thì bạn em sẽ dờ thấy áp lực hơn. Em cũng bàn với bạn em xem cả 2 đứa nên đến nói chuyện với bố mẹ thể nào để họ bớt lo và ko nghĩ em là đứa đang làm khổ con họ. Cha mẹ thường họ sẽ bớt lo cho con cái nếu họ thấy con mình có những kế hoạch và dự định trong tương lai.

    Trong cuộc sống 2 em sẽ còn gặp nhiều vấp váp, nhiều khi ko phải là tiền nong mà còn nhiều thứ khác nữa. Nhưng theo kinh nghiệm và quan sát của chị thì những cặp còn nói chuyện với nhau, còn biết chia sẻ với nhau là những cặp cùng nhau vượt qua thời kỳ khó khăn. Còn những cặp cứ giữ mọi thứ trong lòng ko chia sẻ, thì đến một lúc nào đó nó sẽ bùng nổ và đường ai nấy đi.

    Chị hi vọng 2 em vượt qua được giai đoạn này.

  8. Hi An,
    chị xin góp ý cùng em vài lời: để bạn trai em không bị khó xử bên tình bên hiếu thì em cũng nên hạn chế tối đa việc chi xài của mình. Em chi tiêu rất là dè xẻn, qua cách viết của em chị thấy được điều đó. Nhưng mẹ bạn trai em đâu có biết được đâu. Bác ấy thấy em không làm ra tiền mà bay về VN như vậy thì bác xót cho con bác là đúng. Em nghĩ đến chuyện chia tay em không thấy em quá ích kỉ với bạn trai em sao em?
    Mua vé rẻ, nhưng về VN em cũng phải chi tiêu này kia vậy. Cứ nghĩ đi, em chi 100k là 1 ngày tiền ăn căn bản của 2 đứa em rồi. Phải tính em à, biết rằng người VN mình không thích tính toán kiểu như vậy. Nhưng, nếu em không tính thì lúc em không có tiền ai giúp em đây?

  9. Em nghĩ chị đã có phần thụ động và ỷ lại vào anh ấy quá nhiều.
    1.5 năm ở Thái không phải là thời gian ngắn. 29 tuổi cũng không còn nhỉ để bở ngỡ sợ sệt. Ở nước bạn dù không học được chữ viết (thật sự chữ Thái rất khó viết) thì từng đấy thời gian mình cũng có thể nói những vấn đề đơn giản. Ngành phục vụ nhà hàng, massage lành mạnh ở Thái cũng phổ biến, cần sử dụng tiếng Anh nhiều và lương tạm ổn để lo cho bản thân chị. Vấn đề chính là ở chị. Tự lấy ngắn nuôi dài chứ không ai có thể nuôi mình mãi được. Mẹ anh ấy cũng xót con nên mới như vậy. Nếu là em, em sẽ còn làm dữ hơn vì cái gì mình trông đợi cũng không được trong khi chỉ còn anh là con trai duy nhất.

  10. Xin cảm ơn mọi người đã cho em lời khuyên.
    Thực ra có lúc e đã xin đc việc dạy tiếng anh vs lmuc lương là 250$. Nhưng anh thấy xa quá nên ảnh kêu em đừng đi ạ. Ảnh không muốn e đi làm những vc như massage và phục vụ vì cực ạ. Ảnh bảo nếu ở đây để ở bên anh mà em có trình độ mà phải làm những công vc đó thì thiệt thòi cho em, nếu ở VN thì khác. Ảnh bảo em đừng đi làm quá xa, mà gần thì lại ko xin đc vc như ý. Cho nên mới thành ra như vậy ạ.

    Em cũng quyết định là sẽ quay lại Thái để hoàn thành dự án của mình trong 4 tháng tới.

    Một lần nữa cảm ơn mọi ngừoi ạ

Speak Your Mind

*