Khổ sở vì “vớ” phải rể “Tây ba lô”

Nhiều người Việt có tâm lý “sính ngoại” nên khi gia đình có con gái lấy chồng tây thì cảm thấy rất hãnh diện và tự hào. Tuy nhiên, không phải chàng rể tây nào cũng làm hài lòng gia đình vợ. Giống như câu chuyện dở khóc dở cười dưới đây về một gia đình có con gái chẳng may lấy phải “tây ba lô”.

Khổ vì rể Tây

Tức thì chị tôi rơm rớm nước mắt: “Khổ lắm, mang tiếng con rể Tây nhưng thằng này quá “Tây ba lô”.

Nhà anh chị tôi ở tỉnh lẻ nhưng khá giả. Căn nhà xây 3 tầng ở ngay trung tâm thành phố. Mặt tiền quay ra hồ nước lớn của công viên, phía sau nhìn vào sân vận động, có thể xem các trận bóng đá lớn quốc gia mà không phải mất tiền.

Nghe nói anh chị tôi đã nhờ thầy phong thủy xem hộ hướng và xếp đặt đồ vật để chủ nhà làm ăn phát đạt, con cháu sung túc, vẻ vang.

Thật thế. Cái Hường – con gái lớn của anh chị tôi làm nghề hướng dẫn viên du lịch. Lớ ngớ mà “vớ” ngay được một tay chuyên gia thương mại người Anh.

Hường kể: “Anh Roai này giàu lắm, có biệt thự riêng ở London. Bố đã từng là thị trưởng, giờ về hưu. Cả bố mẹ Roai hiện đang ở nông thôn làm trang trại trồng nho. Roai đi đi về về Việt Nam buôn bán làm ăn như đi chợ”.

Hường còn kể đã quen Roai trong một chuyến đưa khách đi xem cơ sở thêu ren, làm khảm trai. Do Hường có giọng nói tiếng Anh hay mà Roai mê Hường. Khi hắn ngỏ lời yêu, Hường bảo: “Đã yêu là phải dẫn đến hôn nhân chứ không yêu chơi bời”. Hắn mừng quýnh: “Vậy tôi sẽ cưới em”.

Hường về thưa với bố mẹ. May sao hai ông bà đều đồng tình ủng hộ. Vậy là có lễ cưới đột ngột trong đại gia đình chúng tôi vào giữa tháng 6 nóng như lửa.

Ngày cưới Hường, Roai đề nghị thuê khách sạn sang trọng nhất thành phố. Ăn buffet, nghe nhạc sống và uống champagne xịn. Tuy nhiên, việc chọn khách sạn, đặt cọc tiền và làm hợp đồng, Roai giao cho bố mẹ Hường làm.

Đám cưới xong, Roai nhờ Hường nói với bố mẹ: “Tiền khách đến nhét vào cái hòm trái tim, bố mẹ lấy mà chi trả cho đám cưới.Con không phải trả”. Bố mẹ Hường rất ức, nói với Hường về sự vô lý của Roai nhưng Hường bảo: “Nó có mấy thằng bạn đến dự, còn lại toàn là khách của bố mẹ đến ăn. Bố mẹ chi là phải”.

Mẹ Hường tức mình bảo: “Nhưng từ đầu nó đòi hỏi đặt khách sạn sang trọng, ăn ngon, thuê nhạc sống… nên tốn kém quá”. Hường cười khanh khách: “Ai bảo các cụ thích con rể Tây. Đã mang tiếng có con rể Tây thì phải sang trọng và tốn kém chứ”.

Chuyện tưởng chỉ thế là hết, nào ngờ hơn tuần sau, chị tôi lại gọi điện than vãn: “Dì ơi, hai đứa nó đi tuần trăng mật xong rồi, lại chui về nhà ở. Anh chị phải nhường cho chúng tầng 2, còn mình dọn lên tầng 3 nóng bức quá. Mà bọn này lười lắm, chẳng chịu động vào việc gì. Chúng đi làm về, mình nấu cho ăn, ăn xong lại chui vào phòng ôm nhau mặc kệ cho mẹ rửa bát, quét dọn”.

Tôi đề nghị: “Anh chị bảo chúng đi thuê nhà chỗ khác mà ở, bảo theo phong tục Việt Nam thì con gái phải về nhà chồng”.

Chị tôi nhăn nhó: “Cái Hường nói chồng nó không có tiền, bao nhiêu vốn liếng đang đầu tư vào thành lập công ty, nó xin ở tạm nhà mẹ đẻ một năm thôi”. Tôi khuyên chị: “Thôi nó là con cái mình, đành phải chịu đựng một năm rồi bắt nó ở riêng”. Chị tôi không kêu ca gì nữa từ hôm ấy.

Một hôm, tôi đang đi trên phố thì gặp chị tôi lếch thếch đi chợ về. Một tay chị xách cái làn nặng thực phẩm, còn tay kia xách bó rau to tướng. Tôi hỏi: “Xe máy đâu mà không đi?”. Chị lại nhăn nhó: “Thằng rể Tây mượn đi làm cả tháng nay, nó có xe đâu”.

Tôi thấy thương quá liền kéo chị vào một quán nước tâm sự. Chị báo tin hồ hởi: “Con Hường có thai hơn tháng rồi. Thằng chồng Tây nó nâng niu chiều chuộng lắm, không cho làm một việc gì”.

Tôi hỏi xem đó là những việc gì thì chị tôi bảo: “Trước kia thỉnh thoảng nó còn nấu ăn sáng, còn lau cái phòng của chúng nó.

Nhưng giờ thằng Tây không cho làm. Thằng Tây sợ vợ nó bị động thai. Thế là mình lại phải lụi cụi làm cho con gái, kể cả giặt giũ quần áo của vợ chồng nó. Chứ thằng đó cứ đi suốt, tối mới về không làm gì cả”.

Tôi khuyên chị nên thuê người giúp việc cho đỡ vất vả. Chị kêu lên: “Dì ơi, tôi đã nghĩ việc này trước dì rồi nhưng thằng rể Tây bảo không thích người lạ vào phòng nó, không thích người lạ chăm vợ nó đẻ sau này”.

Tôi nói kháy: “Thôi thế chị làm ô sin hầu vợ chồng nó cho xong, kiếm vài đồng tiền công”.

Tức thì chị tôi rơm rớm nước mắt: “Khổ lắm, mang tiếng con rể Tây nhưng thằng này quá “Tây ba lô”. Nó chẳng có tiền đóng góp ăn uống, chi tiêu dịch vụ trong nhà từ ngày về ở rể. Đã thế còn tinh tướng.

Khổ sở vì lấy chồng "Tây ba lô"

Thằng con cháu thế này chắc gì anh ta đã thiết mà chẳng bỏ”. Nghe cháu nói, tôi không sao hiểu nổi tình cảm của thằng chồng Tây với nó thế nào.

Vừa chiều qua ngồi ăn, nó bảo chị: Ngày mai bà tăng thêm đạm trong bữa ăn cho vợ chồng con khỏe. Con Hường nghe chồng ra lệnh cho mẹ thế thì ngượng, nói khéo: Mẹ cứ mua bán, chi tiêu trong nhà cho chúng con ăn uống thoải mái, rồi sang năm chồng con mở công ty, làm ăn có lãi chúng con chi trả mẹ đầy đủ”.

Đêm ấy về, tôi nằm nghĩ mà thương anh chị tôi vô cùng. Anh tôi còn công tác nên phải giữ thể diện. Ai hỏi thăm cũng khoe thằng con rể Tây giàu, có công ty Anh, ở Việt. Khoe con gái được chồng chiều, chăm sóc hơn cả đàn ông Việt…

Còn chị tôi cũng giả vờ hãnh diện với hàng phố. Thỉnh thoảng mua cái áo thật xịn mặc rồi khoe con rể tặng. Hoặc khoe với bạn bè rằng thằng rể Tây nhiều lần mời sang Anh chơi với bố mẹ nó nhưng vợ chồng chị không đi.

Rồi một ngày kia, cái Hường sinh con. Từ trong bệnh viện, chị tôi gọi tôi với giọng rất run rẩy: “Dì vào ngay với cháu, nó sinh con trai nhưng thằng bé bị khèo cả hai chân”. Tôi phi như tên lao ngay vào viện. Tới nới đã thấy cái Hường đang nằm khóc. Đứa con nằm bên cạnh rất to, da trắng, tóc vàng, mũi lõ y hệt bố nhưng kéo cái chăn ra thì thấy hai bàn chân cháu bị gập ra đằng sau.

Tôi đau xót đậy ngay chăn lại và hỏi nhẹ nhàng: “Sao lúc khám thai, bác sĩ không phát hiện ra chân nó không bình thường?”. Hường nấc lên bảo: “Anh Roai không cho đi khám thai, bắt phải bí mật cả giới tính để khi đẻ cho hồi hộp”.

“Vậy giờ thằng đó đâu rồi?”. “Anh ấy còn bận đi làm thủ tục mở công ty, nhờ mẹ cháu chăm sóc vợ con”. Tôi nghe mà tức quá hỏi: “Sao mãi không mở nổi công ty thế? Hơn một năm rồi?”.

Cháu tôi lại khóc thổn thức bảo: “Chồng cháu chưa có đủ vốn. Còn phải vay tiếp. Anh ấy đang dọa: Lần này về nước mà không vay được tiền mở công ty thì anh ấy không trở lại Việt Nam nữa”.

“Thế là nó định bỏ vợ con chạy lấy người à?”. Cháu tôi trả lời rất ngu ngơ: “Cháu cũng không biết. Thằng con cháu thế này chắc gì anh ta đã thiết mà chẳng bỏ”. Nghe cháu nói, tôi không sao hiểu nổi tình cảm của thằng chồng Tây với nó thế nào.

Tôi ngán ngẩm quay ra thì thấy chị tôi đang ngồi gục ở chiếc ghế bệnh viện ngoài hành lang. Chị đang khóc nức nở.

Theo Hạnh Hoa (Hạnh phúc gia đình).

Trackbacks

  1. Khi chú rể "Tây ba lô" một đi không trở lại... says:

    […] mở ra đọc. Cô bàng hoàng khi John thông báo anh ta đã có vợ và anh ta chỉ là “Tây ba lô” thất nghiệp sống bằng tiền trợ cấp của Chính phủ. Tất cả chỉ là một […]

  2. […] buổi tối năm 2000, đang rót nước cho khách thì có một ông Tây ba lô đầu trọc lốc cứ đứng nhìn. Thấy lạ, anh này gọi một chén uống thử. Anh […]

Speak Your Mind

*