Lần hẹn đầu

Chuyện xảy ra cũng vài tháng rồi, nhưng em vẫn còn nhớ lắm nên muốn chia sẻ với mọi người. Mong là nhận được chia sẻ từ các chị.

Em 21 tuổi. Đang là sinh viên năm 3 ở một trường đại học tại Hà Nội. Anh, 25 tuổi. Đã tốt nghiệp ngành luật tại Mỹ và đang đi thực tập cho một công ty luật ở Hà Nội. Anh nói công việc của anh là codying the law, em cũng không hiểu lắm là việc gì.

Anh add em rất tình cờ thôi. Anh có post câu hỏi gì đó trên 1 group FB về HN. Em nhảy vào trả lời. Nên anh add em luôn. Từ đó cả 2 cứ nói chuyện. Anh bảo hình đại diện của e rất dễ thương. Anh bảo đây là lần đầu tiên anh đến Hà Nội. Nhiều thứ khiến anh phải ngạc nhiên nhưng anh rất thích không khí ở đây. Anh còn gọi em là Bella.

Anh hỏi em có bạn trai chưa. Em cũng trả lời thật tình là chưa nhưng k biết anh có hiểu lầm không. Em bảo “I only have friends who are boys to hang out”. Thực tế là e cũng có nhiều bạn là con trai thật. Anh lại bảo “So you have a lot of dinner dating boys”. Em cứ phải thanh minh mãi. Hình như ở bên Mỹ người ta không có khái niệm đi chơi chung với bạn là con trai.

Nhưng anh rất khác so với những người con trai ở quanh em. Cái cách anh gợi chuyện. cách anh nói và những gì anh chia sẻ. Anh hỏi em nhiều thứ mà bản thân em cũng chẳng biết trả lời như thế nào, vì trước giờ em chưa từng nghĩ tới. Anh hỏi em tại sao người Việt Nam lại thích sống cùng bố mẹ, tại sao con gái Việt trông ai cũng thật nhỏ nhắn và cân đối, tại sao đường phố ở Hà Nội có nhiều ống nước rỏ xuống từ đâu tới, tại sao Hà Nội nhỏ mà mọi người lại thích đi xe máy hơn xe đạp.

Em thì từ bé tới lớn ở cùng bố mẹ, em cũng chưa từng đi du lịch ở đâu quá xa trừ Trung Quốc vs Thái Lan. Nhưng cũng đều với bố mẹ hết. Nên lúc trò chuyện với anh, em thấy mình học được thêm nhiều cái lắm.

Nói chuyện qua lại mấy ngày thì anh nói anh muốn hẹn gặp em ngoài đời thực. Em run lắm chứ. Nói chuyện qua chat thì một số từ không hiểu em còn có thể tra từ điển, còn nếu gặp ngoài đời em không biết phải thể hiện như thế nào. Hôm đó là thứ bảy. Thế là em nói dối rằng bữa đó em có hẹn qua nhà một người bạn ở Vĩnh Phúc nên không đi gặp anh được. Anh vẫn xin số điện thoại của em để tiện liên lạc về sau.

Rồi cũng bẵng đi không thấy anh liên lạc. Cả trên FB. Em thì ngại vs giữ kẽ nên nhất quyết không bắt chuyện trước trên FB vì giữ kẽ. Em có stalk FB anh thì thấy trước đó anh có post rất nhiều ảnh đi chơi ở quanh Hà Nội. Trong số những người tag anh vào ảnh, em thấy có 1 chị người Việt post hình đi ăn tối vs anh ở một nhà hàng Ý. Chị đó có vẻ cũng tầm tầm tuổi anh. Hình đăng từ trước khi anh gặp em mà sao em vẫn thấy ghen ghen. Đợt gần trở lại thì không thấy anh đăng gì thêm.

Rồi tầm 2 tuần sau, lúc em đang ngồi trong lớp học thì nhận được tin nhắn của anh. Anh hẹn đi ăn trưa vào hôm đó. Anh xin lỗi vì thời gian qua anh bận công việc nên đến giờ anh mới nhắn lại em. Anh mới hoàn thành xong khoá thực tập. Em nói trưa em không đi được nên cả hai quyết định lùi sang tối. Thực ra em không bận gì buổi trưa nhưng em nói vậy vì em giận anh mãi không liên lạc nên em cho anh chờ. Cả 2 tuần liền em nằm chờ tin nhắn của anh, mà đến lúc được anh hẹn em lại rửng mỡ vậy. Em cũng không hiểu nổi mình nữa.

Em hẹn anh ở Nhà Thờ Lớn. Loay hoay mãi mới gửi được xe máy nên em tới trễ khoảng 10 phút. Anh đứng đợi ở góc đường, thấy em vẫy vẫy tay từ xa. Anh tiến lại gần em ngay và cúi xuống thơm 2 bên má em.

Eo ôi. Thú thực là lúc đó em thực sự ngại vì anh bạo quá. Em cứ lúng túng đứng đó mãi đến khi vào chủ đề. Anh hỏi em có biết quán nào ăn ở gần đây không. Em thì cũng ít đi chơi với bạn bè nên chẳng biết dẫn anh vào quán nào. Dẫn vào quán Việt thì sợ anh không quen đồ ăn, quán Tây thì em lại không biết nhiều. Loay hoay một hồi thì em dẫn anh vào một quán café trên phố cổ, có phục vụ kèm đồ ăn luôn, nhưng được cái là có menu song ngữ.

Rồi 2 đứa chỉ gọi món đơn giản là cơm rang và salat. Thực sự là đồ ăn quán đó ăn siêu dở nhưng anh thì vẫn vui vẻ cắm mặt ăn. Anh hỏi em rất nhiều thứ. Rằng em có từng muốn đi du học không? Em thích đến đất nước nào nhất. Anh kể sơ sơ về gia đình anh rằng anh có một em gái hiện đang học ở 1 bang khác còn bố mẹ anh thì đã li dị.

Cả hai đứa cũng ngồi nói chuyện khá lâu tới 2 tiếng lận. Đến khoảng 9h30 tối thì em xin về vì nhà em 10h là giờ giới nghiêm. Em giải thích với anh là ở Việt Nam, con gái phải bị bố mẹ quản thúc. Bố mẹ em cũng không thích cho em ngủ lang, kể cả ở nhà bạn gái. Anh khá là buồn ra mặt. Anh nói “So you are leaving me, even if tonight is my last night”. Nhưng anh vẫn để em đi, anh nói anh muốn đưa em về tận nhà. Em nói em đi bằng xe máy, và anh thì không đi được xe máy. Anh vẫn ngỏ lời đi bộ cùng em tới chỗ em để xe. Lúc gần đến bãi xe, em bảo anh không cần đi tiếp cùng em nữa, vì em có thể đi bộ từ đây. Anh bỗng nhiên cúi xuống nhìn em rồi hỏi “Can I kiss you, Bella” Ôi, em ngượng chết đi được. Em bảo em chỉ muốn anh thơm má thôi. Anh cười cười, rồi thơm lên má em và lên trán em. Thú thực là lúc đó tim em đập loạn xạ. Đi về nhà rồi mà cả đêm hôm đó không ngủ được. Em cứ nhớ mãi về cái khoảnh khắc anh nhìn em, rồi thơm như thế nào.

Nhưng rồi sau đó, em cũng không thấy anh liên lạc thêm gì nữa. Em thấy anh có check in đi du lịch Đà Nẵng với mấy người bạn. Rồi sau đó thấy ảnh anh chụp chung với mấy người công ty anh thực tập. Dường như là ảnh farewell hay gì đó. Em xuống nước inbox FB anh, giả vờ hỏi anh đi Đà Nẵng có vui không. Anh nói Đà Nẵng rất tuyệt vời, thời gian gặp em ở Hà Nội còn tuyệt vời hơn. Anh rất tiếc vì anh không có nhiều thời gian ở Việt Nam, ngày mai anh bay về Mỹ rồi. Lòng em chùng xuống vô hạn luôn. Anh về Mỹ rồi, em vẫn tiếp tục inbox FB hỏi han trong khoảng 2 tuần sau đó nhưng anh không còn trả lời nhiệt tình như hồi mới quen nữa. Khoảng 2 tháng sau thì anh remove em khỏi friend list. Em biết vì em vẫn stalk FB của anh đều đều. Phản ứng ban đầu của em là tức giận, e chửi thầm anh là đồ sở khanh, qua cầu rút ván, nhưng rồi mọi thứ cũng qua nên em giờ em thấy bình thường. Nhưng mà nghĩ lại, em vẫn còn nhiều thắc mắc lắm.

Có phải trai Mỹ hay có kiểu tuyệt tình như vậy không? Y em là không hẹn hò nữa thì cũng có thể coi nhau là bạn. Tại sao phải unfriend như vậy.

Có phải trai Mỹ qua Việt Nam chỉ muốn quen chơi đùa không thôi? Nếu vậy tại sao anh còn kể cho em những chuyện khá riêng tư, như chuyện gia đình, quan điểm yêu đương. Hay với ai họ cũng dễ dàng chia sẻ như vậy.

Mong nhận được sự giải đáp của các chị ạ.

H.Anh

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. nói thiệt ko hiểu em sao nữa, sao ko sống thật vs tình cảm của mình? Thích ai đó, thì cũng cho mình và họ cơ hội để tìm hiểu chứ. Người ta hẹn gặp thì em ko chịu gặp, tự nhiên thấy hình ng ta chụp vs bạn thì em ghen ghen, lần thứ hai gặp thì để ng ta chờ trong khi em có thời gian dung dăng dung dẻ, bao nhiêu đó thôi cũng thấy ” có duyên ko nợ ” , và trong tương lai em cứ giữ tính cách ” Rững mỡ và ko biết quý trọng cơ hội ” thì đường tình duyên của em ko có gì sáng sủa đâu em gái. Chị ng VN mà chị còn ghét ng ko đúng giờ thì nói gì người nước ngoài,họ sống ở đất nước công nghiệp phát triển, thời gian rất quý.

    • Dạ vâng. Em biết cùng là do một phần lỗi của e. :(. Nhưng đây là lần đầu e quen bạn trai qua mạng, mà lại khác văn hoá nữa, nên nhiều lúc e k biết cư xử như thế nào. Em cũng chẳng biết hỏi ai lúc đó.

      Em cũng hơi ẩm ương, k chín chắn nên k biết nắm bắt cơ hội của mình. Thú thật là em sợ, vì anh giống như một điều chưa từng xảy ra với em ấy. >”<. Nên nhiều lúc em muốn tiến lên xong em lại rụt lại. E cảm thấy không tự tin về bản thân lắm khi gặp anh. Cũng là một bài học chị ạ. :<

    • Phụ nữ mình đúng là dễ judge nhau. Tôi thấy việc em này trì hoãn gặp mặt không ảnh hưởng gì hết nếu anh ta thực sự thích cổ . Vì anh ta đến từ đất nước công nghiệp phát triển, thời gian rất quý không có nghĩa là cứ phải vồ vào, rồi chạy theo cái lịch của anh ta. Con gái có quyền lựa chọn xem mối quan hệ nên phát triển nhanh hay chậm hay lúc nào mình muốn gặp ng ta. Ở nước nào cg vậy thôi. Hơn nữa cả hai chưa có gì với nhau, chứ không phải cô này đã nhận lời rồi bắt anh này chờ rồi bỏ bê a này.

      Con gái Việt mình khi yêu hay thận trọng, suy xét kĩ coi đối tượng có thích tiến tới lâu dài vs mình không. Còn mấy anh Tây thì hay tán nhiều cô để coi dc k mới quyết định. Không hợp thì move tiếp thôi. K có gì phải tiếc cả. Con trai như chuyến xe bus, k có cái này thì cái khác tới.

  2. Mình thấy đa phần trai tây thì không quen nữa ngoài miệng nói là bạn nhưng một thời gian ngắn sau là block mình luôn, thật nực cười. Bọn nó nghĩ bọn nó có giá quá, mình khinh mấy thằng đó, không phải là đàn ông. Nhiều thằng cư xử chẳng văn minh chút nào, nhiều chị em chê đàn ông vn chứ mình thấy bọn tây nhiều đứa cư xử còn tệ hơn nhiều.

  3. July nguyen says:

    Chào bạn H.Anh, mình đồng cãm với bạn , bởi vì chúng ta đều còn trẻ và chưa nếm trãi tình cảm nhiều nên rất ngây ngô, và rụt rè , đối với trai việt còn nhác nữa chứ đừng nói với trai tây mà còn quen online nữa đương nhiên phải cảnh giác rồi, bây giờ nhiều người xấu lắm kiếm người tốt như mò kim đáy bể đó bạn ơi, nên chúng ta phải bảo đãm an toàn cho mình là trên hết, mình rất đồng tình với cách sử xự của bạn, mình nghỉ là anh ta không thật lòng với bạn đâu, anh ta chỉ kiếm bạn gái cho thời gian anh ta ở Việt Nam thôi, nếu thích bạn thì anh ta sẽ không bao giờ cư xữ như vậy, chúc bạn tìm được hạnh phúc mới.

  4. Bạn trai ấy không thích bạn, vậy thôi à. Mình cũng có thời hẹn gặp mấy anh, vn nước ngoài chi cũng có, trước lúc gặp thì hay nói chuyện, sau lúc gặp cũng im im dần, riết rồi cũng ko biết nói gì với nhau. Chuyện đó mình thấy là bình thường mà, tại vì khi mình cũng ko interested người ta mình cũng chả để ý, còn mình thích thầm người ta sẽ thấy sao họ vô tình quá.

  5. Em nghĩ anh này chỉ muốn chơi bời thôi. Ban đầu chia sẻ đủ thứ chuyện cho mình, chưa biết là thật hay giả rồi hứa hẹn nhiều điều. Sau đó khi cảm thấy chị ko hợp làm thú vui nữa thì phũ ko thương tiếc. Anh chàng này nếu thực sự thích chị thì dù có đi du lịch hay bận công việc cũng ko bỏ quên chị 2 tuần như vậy. Chị quên anh ta đi và hãy coi đó là trải nghiệm. Chúc chị sớm tìm đc hạnh phúc!

Speak Your Mind

*