Liệu anh có thật sự muốn tiến xa trong mối quan hệ trai Tây gái Việt?

Chào các chị CTVV

Em năm nay 20 tuổi, hiện là du học sinh Mỹ. Lúc e qua đây, giữa phố người lạ lẫm, e đã xin share phòng ở nhà một người Việt, tại đây e gặp anh. Anh hơn em gần 10 tuổi là người chững chạc, có việc làm ổn định, vẫn đang theo đuổi bằng thạc sĩ. Anh đã ngỏ lời yêu em sau 2 tuần chúng em bắt gặp nhau ở lối vào. Anh chia sẻ nhiều về cuộc sống của anh, anh từng cưới vợ và đã li dị 3 năm, không có con và không có người thân ở mỹ. E yêu anh vì anh là người đã giúp em thật nhiều lúc em còn bỡ ngỡ nơi đất khách quê người. Anh lo cho em từ công việc tới thủ tục giấy tờ. Bọn em cũng đã quen nhau gần 1 năm cho đến thời điểm hiện tại. Nhưng điều em vẫn luôn tự nghĩ là không biết anh có thật lòng không? Vì càng về sau này bọn em thôi ko còn rạo rực như lúc mới yêu nữa. Anh thường xuyên tập trung vào công việc và bị stress nhiều vì đơn hàng mới quá nhiều. Em hiểu điều đó và chỉ đứng sau hỗ trợ anh bằng những bữa ăn và giúp anh giảm căng thẳng những lúc anh có thời gian ít ỏi. Dù cảm giác của em là anh vô tâm với em, nhưng em có thể thấy được anh vẫn lo lắng cho em mỗi ngày từ việc đưa rước em đi học đi làm cho tới việc giúp em làm bài tập những lúc em cần.

Em chỉ thắc mắc, nếu anh ấy ít nhắn tin lại, những lúc có thời gian bên nhau anh ấy chỉ muốn xem phim hoặc chơi game, chuyện ấy cũng ko còn đều đặn như trước thì liệu có phải anh đã chán và không còn muốn tiếp tục lâu dài không?

Và em có nên hy vọng vào tình cảm này không? Em thật sự yêu anh vì chính con người anh. Dù có chút trái ngược, em năng động nói nhiều, còn anh rất ít nói, thích sự tỉ mỉ và trầm tính. Em mong mọi người có thể giúp em những lời khuyên em cần vào lúc này. Em cảm ơn.

Kylee

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Nghe chừng là đang trong 1 giai đoạn chán yêu 1 chút. Có thể bởi vì a ấy stress và áp lực cv. Bạn cứ ở bên chăm sóc a ấy là ok r, đừng lo nghĩ nhiều. T vs bf cũng đag trong trạng thái im lặng đây. Cũng nản lắm mà đành chịu thôi, yêu cứ yêu còn đến đâu thì hay đến đó. Cái j là của mình thì vẫn cứ là của mình thôi. Ko cần lo lắng quá nhiều.

  2. Nói sao nhỉ. Khoing biết mọi người sao chứ mình và bf còn hơn thế. Quen nhau hơn 2 năm, sống gần nhau, mún là gặp được liền mà cả năm qua chuyện đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, có khi 6 tháng trời không mần gì lun. Nhiều lúc mình cũng snghĩ chắc cả hai sắp đứt gánh rồi chứ kiều này sợ quá mà nói bóng nói gió mấy lần xong đâu lại vào đó. Mà anh thì càng ngày quan tâm và lo lắng hơn cho mình chưa so với ngày đầu không có gì khác biệt, chẳng qua là tốt hơn thôi. Anh đi làm về cứ chơi game, không thì xem đá banh, thời gian ôm laptop còn nhiều hơn mình, tin nhắn nhiều khi không có, gọi đt càng không, mà tình cảm hai đứa vẫn tốt, vẫn trò chuyện về cuộc sống hàng ngày, dành ít thời gian đi dạo tâm sự, vãn cùng nhau đi ăn, mua sắm, lên kế hoạch cho nhau các kiểu. Và tụi mình chưa có ý định cưới, cứ vui vẻ bên nhau chứ quan trọng các vấn đề đó quá mất vui.
    Có thể do bạn trai bạn đng bận rộn với công việc, bạn lựa lúc thích hợp để nói chuyện, nói những gì bạn nghĩ và bạn muốn, thẳng thắn nói cho ảnh biết suy nghĩ của bạn để ảnh biết. Người Tây đôi khi phải nói thảeng nó mới hiểu chứ im im nó không biết mình muốn gì. Và không phải anh Tây nào cũng lãng mạn như trên phim, nên đôi khi họ hơi vô tâm hờ hững. Nếu ngoài chuyện đó ra, còn các chuyện khác ảnh vẫn quan tâm chăm sóc, lò lắng cho bạn thì được rồi.

  3. Đọc ở đây mãi giờ mới thấy có người giống mình nè. Hai tháng đầu quen nhau phải nói đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, sau đó khi anh “back to work” thì bắt đầu trở về với hiện tại, guồng quay với công việc, sở thích thu vui của anh trong cuộc sống. Nhiều lúc mình nhắn tin thấy anh trả lời hời hợt mình cũng hụt hẫng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh đi làm, công việc nhiều, không thể chăm chăm nhắn tin cho mình được. Anh chăm chỉ lam việc là mừng rồi, yêu mà không có tiền thì cạp đất mà ăn à, hi hi.

Speak Your Mind

*