Luận bàn về “Cái đẹp” của người phụ nữ

Comment cho bài viết Vợ Việt: “Không phải ai muốn lấy Tây thì lấy được đâu!” , một bình luận rất hay và sâu sắc, admin xin mạn phép repost lại cho mọi người cùng đọc. Cảm ơn chị Karin!

 

Luận bàn về "Cái đẹp" của người phụ nữ

Ảnh Minh Họa: Vẻ đẹp dịu dàng của phụ nữ Việt Nam

Tôi tên là Karin Puttfarken, quốc tịch Đức, là nghiên cứu sinh đang viết luận án tiến sĩ về đời sống phụ nữ Việt nam dưới triều Nguyễn. Tôi sang Đức từ năm 1975 và sống tại thành phố Hamburg, Cộng Hoà Liên Bang Đức. Tôi chuyên nghiên cứu về Tục Ngữ Việt và Đức nên ghi lại một câu tục ngữ Đức sau đây cho bạn tìm hiểu: “Schönheit vergeht, Dummheit besteht”, dịch sát nghĩa là (Cái đẹp thì chóng tàn phai nhưng cái ngu dốt thì vẫn tồn tại mãi mãi). Ý nói là cái đẹp có đấy nhưng mất đấy, nhưng nếu người đàn bà không biết trao dồi ý thức, học hỏi thêm thì chỉ có cái vẻ bên ngoài mà trong ruột rỗng không. Tục ngữ Việt lại có câu “học ăn, học nói, học gói, học mở”, tức là thứ gì mình cũng phải học. Cái học không chỉ giới hạn vào chỉ riêng một khả năng mà rất đa dạng, chẳng hạn như có người “nói tiếng Tây như gió”, học bằng này bằng nọ cũng không chắc là người “có học” (có kiến thức), mà thời nay người ta phải trao dồi sự học suốt cả đời người, cho đến lúc nhắm mắt vì sự tiến triễn khoa học chỉ trong một thời gian ngắn đã bị vượt qua. Mình không thể tự hào là mình đẹp được vì cái đẹp chỉ là ý kiến riêng của một người. Ngay đến “cái khôn” cũng không thể lấy thước mà đo được. Nếu bạn sang nước ngoài, sống ở bên Tây thì bạn sẽ thấy rằng có rất nhiều người Tây có học vấn cao, biết nhiều thứ tiếng, có đủ thứ bằng mà vẫn ăn tiền trợ cấp của chính phủ vì họ không kiếm đâu ra được công ăn sở làm.

Nếu bạn sống ở nước ngoài, bạn sẽ thấy những cô gái “đẹp như tiên” vẫn làm các công việc chân tay để tự mưu sinh. Bên Tây không có vấn đề “anh nuôi tôi”! Nếu bạn tự cho là mình đẹp, mình giỏi thì khi sống ở bên Tây, nếu bạn kiếm được công ăn việc làm để tự mưu sinh được thì lúc đó hãy tự hào là mình tự tay kiếm được tiền để nuôi sống mình. Bên Đức này không người đàn bà nào được phép dùng chức vị của chồng mà phải là chức vị của mình tạo ra. Chẳng hạn như vợ của ông Tiến Sĩ hay ông Kỹ sư Meyer, không được phép dùng chức vị của chồng cho mình (bà Tiến Sĩ Meyer, bà Kỹ sư Meyer) mà chỉ được dùng tên họ của chồng mà thôi, trong trường hợp này là bà Meyer. Nếu lạm dụng thì sẽ bị Toà phạt hoặc đi ngồi tù!

Tôi làm Thông Dịch Viên Quốc Tế các ngôn ngữ Anh, Pháp, Tây Ban Nha và dĩ nhiên là dịch ra tiếng Đức hoặc ngược lại từ tiếng Đức ra các thứ tiếng này nhưng tôi vẫn thấy là sự học của tôi chưa đủ, mình chỉ là “ếch ngồi đáy giếng” mà thôi. Có biết bao nhiêu người bên này giỏi hơn tôi nhưng họ không được may mắn như tôi trong lúc trường tôi cần họ. Tôi làm việc tại trường Đại Học Hamburg, chuyên về môn Ngôn Ngữ Chuyên Ngành. Việc làm trong cơ quan chính quyền thì chỉ khi cần người họ mới đăng ký để thu người.

Nếu chức tôi đã có tôi vào làm thì dù người khác có khả năng hơn tôi, họ cũng không thể sa thải tôi để mướn người khác được. Họ phải đợi đến khi tôi về hưu thì họ mới được quyền kiếm người khác thay thế tôi. Tôi làm chức này đã hơn 30 năm nay rồi. Như vậy thì trong vòng 35-40 năm họ mới lại tuyển người vào làm một lần nữa.

Bạn hãy thử vẽ ra tương lai của bạn: Nếu chồng bạn mất công ăn sở làm, bạn có vui vẻ mỗi ngày “đi cày” để nuôi cả gia đình bạn hay không? Bạn có tin tưởng là mình có đủ khả năng, đủ tài sức để cạnh tranh với đời hay không? Bên này nam nữ bình quyền, chồng đi làm, vợ đi làm hay cả hai người đi làm không là vấn đề quan trọng. Nếu vợ làm nhiều tiền hơn chồng thì chồng ở nhà làm việc khác. Họ không phân biệt giới tính, ai đi làm, ai kiếm tiền mang về nhà. Miễn là mình có tiền để trả tiền nhà, có tiền để sống là được. Nếu bạn nuôi được gia đình bạn trong nhiều năm, thì lúc đó bạn có thể tự hào được là “gái ngoan làm quan cho chồng” (tục ngữ Việt Nam)! Tôi cũng có chồng Tây từ năm 1975 nhưng chồng và hai con tôi không cản trở gì đến công ăn việc làm của tôi. Tôi vẫn tiếp tục nghiên cứu khoa học và trao dồi khả năng chuyên môn của tôi. Bạn biết là ngoại ngữ thì có học phải có hành, phải “văn ôn, võ luyện” mỗi ngày. Ở trường đại học thì không ai chú ý đến sắc đẹp của tôi nhưng chỉ xem trọng khả năng làm việc của tôi mà thôi.

Chúc bạn nhiều hạnh phúc!

Comments

  1. Đồng ý với chị, con gái việt còn phải học hỏi nhiều chứ cái suy nghĩ ta đẹp ta có quyền chỉ có ở vietnam thôi.

  2. Kim Chi Nguyễn says:

    Thật hay và thâm thúy ” Có làm thì mới có ăn ” , ở đâu trên thế giới này đều tuân theo quy luật đó , không ngoại trừ bất cứ ai hay 1 quốc gia nào cả . Cho dù là Tổng thống hay Nữ hoàng đều phải có việc làm để làm để lo .

  3. Julia Bich Ngoc says:

    Cảm ơn bài viết rất hay và sâu sắc của cô Karin ạ!
    Admin có thể giúp mình xin địa chỉ Email liên lạc riêng của cô Karin Puttfarken được không ạ? vì khi đọc bài viết cô viết có những thông tin trùng khớp với những thông tin của một người Đức đang tim người chị gái gốc Việt đã mất liên lạc từ những năm 60 ở VN. Rất mong tin của Admin và cô Karin. Xin trân trọng cảm ơn!
    bichngoc.tourguide@gmail.com (Julia – Bích Ngọc)

    • Do website muốn giữ thông tin cá nhân cho bạn đọc và thành viên nên mình không thể cung cấp email này cho bạn. Admin đã đăng bình luận của bạn đồng thời email đến chị Karin nếu chị ấy muốn liên lạc với bạn nhé.

      Thân mến

  4. chi ay noi rat dung, con gai ben nuoc ngoai khong ai song bam dua chong, ho di lam, chong di lam, con trai gai quen nhau, khong phan biet anh tra tien hay toi tra tien, neu thich thi anh tra, hom sau toi tra, hoac tien ai nguoi nay tra, chu minh danh tra cua ho, ho se nghi minh coi thuong ho, mot su that kha khac voi nen van hoa vn minh phai khong? minh cung co chong tay, nhung do duyen so thoi, that su ma noi minh van thich chong viet, vi du sao van hoa cung phu hop hon. nhung so da dinh la lay chong tay roaj.:(

Speak Your Mind

*