Mình có nên thay đổi hay không?

Chào các chị em CTVV

Anh chàng của mình là người Lào. 34 tuổi. Không đẹp trai. Không cao ráo. Mình gặp anh tại một quán cafe khi mình đang công tác tại Lào. Ban đầu ấn tượng của mình về anh là con số 0. Anh chẳng có gì thu hút mình. Nhưng anh là người duy nhất trong số những chàng trai xung quanh mình lúc đó có thể nói được một chút tiếng anh, và anh là bạn của bạn mình.

Anh nói là anh thích mình từ lúc nhìn thấy mình. Anh luôn tỏ ra bị lúng túng mỗi khi gặp mình. Mình không nhớ bao lâu sau đó thì bọn mình trở thành một cặp cho đến bây giờ là hơn 1 năm rồi.

Nói một chút về anh. Anh không được học hành tử tế, vì điều kiện súc khỏe của anh lúc đó, và vì hồi đó nước Lào còn nghèo nên chả mấy người chú trọng đến học hành, toàn học đến cấp 2 thì nghỉ nên anh cũng thế. Anh không thể viết nổi một văn bản hoàn chỉnh. Anh chẳng biết tí gì về công nghệ thông tin. Không dùng máy tính. Thích dùng hàng hiệu dù không phải là người giàu có nhưng đã mua là thích mua đồ hiệu vừa để khoe vừa thích bền. Anh dùng iphone nhưng anh không biết một chức năng đặc biệt nào của nó, những lỗi hỏng hóc thông thường toàn mình sửa giùm. Anh mua một chiếc xe tải loại lớn để cho thuê, anh thuê người chạy và kiếm tiền từ nó. Thu nhập một tháng hơn 1000$. Nhà anh ở thủ đô, ở với mẹ. Mẹ anh lo hết chi tiêu, anh chẳng phải lo gì mà không hiểu sao anh vẫn không có tiền để dành cho đến giờ. Bố anh đã mất rồi. Mẹ anh cho anh một miếng đất mua để đấy. Anh hiền lành, chiều chuộng mình. Không đến mức muốn mua gì là được đấy nhưng nếu mình muốn gì, anh sẽ cố gắng mua cho mình nếu mình thực sự cần.

Nhà anh ai cũng yêu quý mình. Các anh chị anh đã lập gia đình hết và họ giờ đều đã coi mình như con cháu trong nhà. Các ngày lễ giỗ, du lịch… anh đều mang mình tham gia. Lúc đầu khi biết mình là người Việt, họ hàng làng xóm bạn bè anh đều nói không thích vì mình là ng Việt. Nhưng anh không thèm quan tâm đến lời ai nói.

Nói là thủ đô, nhưng nhà anh không ở trung tâm. Nếu cưới về mình sẽ về đó ở, xung quanh gần như không có gì giải trí cả. Các quán ăn mình không thích vì nấu đồ rất dở. Mỗi lần ra ngoài muốn đi đâu chơi là phải lái xe vào trong trung tâm, làm bọn mình rất lười. Anh là con người của gia đình. Quan tâm đến mẹ, đến mình nhiều nhất anh có thể. Nhưng anh không thích đi du lịch, quanh năm chỉ biết đi làm kiếm tiền và đi cafe với bạn bè là anh thấy đủ vui rồi.

Anh rất tự tin dẫn mình ra ngoài, vì anh thích có bạn gái nói được tiếng anh, da trắng, và học hành đàng hoàng. Mình thì không tự tin dẫn anh đến mọi nơi. Anh thực sự không đẹp , nếu không muốn nói là xấu, thấp. Anh ăn rất nhanh như đã bị đói từ mấy thế kỷ, mấy lần đi ăn cùng với bạn mình mà mình muốn độn thổ. Anh luôn rụt rè với người khác, nói chuyện thiếu tự tin khi bạn bè mình đều là người làm văn phòng, còn anh và bạn bè anh làm ở lĩnh vực khác liên quan đến tay chân.

Mình đã có vài lần thử anh rằng mình trở nên nghèo đói rồi, gặp nhiều vấn đề trong cuộc sống, nhưng anh đã cố gắng giúp mình nhiều như anh có thể. Ở bên chăm mình khi mình ốm, chạy đôn đáo mua thuốc thang. Chạy xe cả quãng đường dài chỉ để mua cho mình cái này cái kia làm mình vui. Anh không bao giờ than phiền một câu gì về mình cả.

Đã 1,5 năm trôi qua kể từ ngày mình qua, mình vẫn ở đây. Mình đã chán với cuộc sống ở đây. Không có gì giải trí, anh cũng chẳng bao giờ có trò gì lãng mạn, tất cả đều rất thực tế.

Tích cóp tiền để đám cưới và cho tương lai. Mình là cô gái hiện đại, mình sợ cuộc sống này làm mình có ngày trầm cảm mất. Nếu mình cưới anh, mình chẳng phải lo làm việc cơm áo gạo tiền, anh có nhà, có xe hơi, có công việc. Chi tiêu ở đây với số tiền anh kiếm được thì vừa đủ cũng chẳng phải dư giả gì. Anh quan tâm đến mình, để ý xem mình đang buồn hay đang vui mọi lúc. Mình cảm nhận điều đó trong 1,5 năm qua.

Phải nói là mình thương anh thực sự. Không phải là thương hại, mà mình lo lắng cho anh vì tất cả những điều anh làm cho mình suốt thời gian qua làm cho mình thấy rằng anh là người đang ông tốt nhất mà mình từng gặp. Nhưng nó lại không phải tình yêu mà mình chờ đợi bấy lâu. Mình đã không tự tin khi đi cùng anh ra ngoài, không tự tin giới thiệu anh với mọi người. Cứ mỗi buổi trưa mình tỉnh dậy sau giấc ngủ ngắn thì mình lại hỏi mình mình đang làm gì ở đây? Mình mong chờ một cuộc sống khác, 2 vc cùng làm kiếm tiền và đi du lịch…

Dạo gần đây mình đã bắt đầu nói chuyện với một người khác từ Mỹ, khi mình có dấu hiệu của trầm cảm.Mình đã trở nên háo hức hơn với cuộc sống khác. Mình đã có cảm giác khác và thấy đã đến lúc mình nên nói với anh sự thật rằng mình đã chán nơi này rồi. Mình sẽ không còn là mình nếu mình cứ tiếp tục ở lại đây, và sống cuộc sống nhàm chán và để anh nuôi. Mình đã thử tìm việc ở đây nhưng chưa được. Mình đã nghỉ việc được 4 tháng, anh thuê cho mình một căn phòng, tháng anh giúp mình tầm 4 triệu tiêu đến khi mình tìm được việc mới. Đi lại anh đưa đi. Suốt 4 tháng qua, mình khó có thể tin là mình đã sống như thế, tằn tiện hơn, chi tiêu ít hơn, không gặp gỡ bạn bè gì cả. Chỉ chờ tới tối anh đến chở mình đi ăn hay loăng quăng đâu đó nhưng cũng chẳng có mấy chỗ để đi. Anh vẫn ân cần như lúc đầu, không một lời than trách hay mặt nặng mày nhẹ.

Bọn mình đã bên nhau 1,5 năm. Đã gần như hiểu chân tơ kẽ tóc người kia. Đã cũng làm những thứ nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Nhưng mình đã quyết định là mình sẽ đi trong thời gian tới. Mình muốn sống cuộc sống ý nghĩa hơn, vui vẻ hơn. Anh sẽ bị shock, gia đình anh cũng thể. Cứ nghĩ là bọn mình sẽ cưới nhau sau trong thời gian tới. Mình không biết sẽ phải mở lời như thế nào. Anh sẽ bị gia đình chỉ trích nhiều khi trước kia họ đã lo sợ rằng mình đến với anh chỉ vì anh có tiền, nhưng thực ra anh chẳng giàu có gì. Đã tưởng rầng mình là một phần của gia đình họ thì nay rời đi chỉ vì mình cảm thấy chán???

Nếu bạn đọc câu chuyện của mình, mình sẽ cảm ơn nếu các bạn cho mình xin ý kiến hoặc chọn các mục :
1. Mình là một cô gái chẳng ra gì, anh đã giúp đỡ mình những lúc khó khăn, giờ lại đòi bỏ. Mình nên an phận và sống với người yêu mình.
2. Mình đang làm đúng. Mình nên thay đổi nếu đó không phải là cuộc sống như mình mong muốn. Cuộc sống này rất ngắn, không phải cố đấm ăn xôi.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết của mình!

Dung

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Ôi đọc xong bài viết của chị thấy cảm xúc lẫn lộn quá. Rõ ràng trong chuỵên này chị vừa đúng mà lại sai. Chị luôn có những suy nghĩ không mấy tích cực khi bên nhau, thế tại sao lại chịu đựng đến tận 1,5 mới đi đến quyết định này? Chị tự làm khổ chị, làm khổ cả anh. Chị sai, chị đẩy mọi chuyện có vẻ hơi xa. Nhưng nếu là em, điều tuyệt vời nhất là khi đựơc sống là chính mình, đựơc làm nhưng thứ mình muốn, em là mẫu người con gái bíêt cam chịu, nhưng riêng cụôc sống của mình, em sẽ không cố đấm ăn xôi đựơc. Vậy nên nếu chị có ý định thay đổi thì em ủng hộ (dù bíêt nó gây tổn thương cho nhiều người). Với mỗi người, hạnh phúc là khái niệm rất khác. Có những cô gái chỉ cần có cụôc sống bình yên như chị đang có là họ hài lòng, còn có những người thì muốn cuộc sống như 1 hành trình mới mẻ làm vịêc, du lịch, trải nghiệm, thử thách. Vô tâm thật nhưng hãy làm theo con tim của chị, hãy sống cuộc đời chị múôn.

  2. Cảm ơn Daisy đã chia sẻ vs chị và ủng hộ chị.

    Chị công nhận là chị sai. Rất nhiều. Từ lúc mới quen anh thì chị ko biết cảm xúc chính xác là gì, nó cứ tự nhiên đến rồi nhận lấy như việc phải đến thôi. Không ồn ào dữ dội gì cả.
    Chị không xác định cưới ai khi chị chưa có thời gian tìm hiểu họ cả. Cho nên chị cứ bên anh như thế trong thời gian chị ở đây. Lúc trước thì cũng thấy ok, nhưng lâu dần thấy cần phải làm gì đó thay đổi .

    Đôi lúc không hiểu các bạn gái lấy chồng nước ngoài rồi sang bển không đi làm thì có cảm thấy chán như mình không? Được chồng nuôi, đưa đi mua sắm nhưng lại thấy chán. Chứ mình tưởng tượng ra viễn cảnh sau này lấy chồng nhỡ đi một nơi xa xong qua bển thất nghiệp như mình hiện giờ chắc mình không muốn lấy chồng quá..

    • Là do em cùng quan điểm, suy nghĩ sống với chị nên em mới ủng hộ thôi. Chứ em biết sẽ có nhiều bạn gái cho rằng quan điểm này hết sức sai ấy 🙂 Nhưng kệ thôi chị ạ, mình chịu trách nhiệm của cuộc đời mình, làm gì cũng đựơc nhưng phải làm những thứ khiến mình cảm thấy vươ và thoải máo trứoc đã. Em nghĩ đấy là tư duy hơi ích kỉ, thiên vị cho bản thân, đặt bản thân lên đầu, nhưng như thế cuộc sống mới trọn vẹn. Em đọc ở đâu có câu đại lọai như là đừng ràng buộc bản thân vào mối quan hệ mà khi bên người ấy bạn không thể là chính mình. Đúng, ý nghĩa của cuộc đời là khi đựơc là chính mình mà chị nhỉ? Chúc chị sáng suốt và đưa ra quyết định đúng đắn.

      • Cảm ơn em.

        Nhiều lúc chị đã tự hỏi mình đang làm gì với anh ấy thế này. Anh ấy quá tốt đến nỗi chị lưu anh ấy là người đàn ông tốt nhất thế gian trong điện thoại. Chị ước rằng mình là cô gái bình thường thay vì thích cuộc sống phiêu lưu nay đây mai đó thì anh đã bớt khổ hơn. Nhưng thật tiếc, mỗi người chỉ có một đời để sống..

    • Heo Con says:

      Chi Dung oi
      Chi cho em xin mail duoc ko?

  3. Lan huong says:

    Hi chi.
    Em doc cau chuyen cua chi co 1 phan qua khu kha giong em.truoc day em cung quen va yeu 1 anh nguoi viet, anh co cong viec on dinh, song co muc tieu va thanh cong nhung tinh tinh hoi truyen thong. Em gan nhu muon lay anh nhung lai nghi yeu la lay nhung lay biet song voi nhau khong hanh phuc thi truoc sau gi em cung ra di, vi em truoc day tung di du hoc, tinh tinh coi mo nang dong khac hoan toan voi anh. Cuoi cung em cho chia tay de anh Tim duoc nguoi that su phu hop voi anh va em bay gio cung lay nguoi that su minh thay phu hop.
    Chuc chi quyet dinh sang suot.

  4. Hi Dung,

    Nếu như từ ban đầu, bạn hiểu được bạn là ai thì giờ sẽ không rơi vào tâm trạng này. Tuy nhiên, giờ 2 người chưa cưới nhau nên còn chưa có sự ràng buộc trên giấy tờ. Bạn có quyền chọn lại mà.

    Nguoi dan ong tot, ai cung muon co cho rieng minh. Nhung, lieu nguoi tot ma ho khong hop voi tinh cach cua minh, thi lieu cuoc song vo chong co hop nhau hay khong?, co hanh phuc duoc hay khong? ( cau hoi nay dat ra cho nhung nguoi co ca tinh va phong cach song manh me nhu ban vay.)

    Hom nay, tren duong di hoc ve, minh va anh ban cung lop noi chuyen voi nhau. Anh co noi 1 cau lam cho minh thay qua dung:’ Sau 13 nam troi song tren manh dat nay, gio tui quay dau nhin lai qua khu, GIA NHU ngay xua toi ……………, thi gio toi se co cuoc song tot hon, cong viec tot hon………… Gio thi qua muon roi……..’
    Boi vay, Cuoc doi nay no ngan ngui de cho con nguoi ta luc nao cung su dung tu ‘ Giá như….’ lam.

    Chuc ban co huong di that phu hop voi chinh minh.
    Susan

  5. Mint Miu says:

    Câu chuyện của bạn làm mình nhớ đến câu tục ngữ “Củi khô dễ nấu, chồng xấu dễ xài ^^”. Dĩ nhiên trong trường hợp của bạn, bạn cảm thấy anh ấy quá tốt, khiến bạn không nỡ và cũng khó lòng rời xa.
    Nhưng ngay khi bạn tự đặt ra câu hỏi có nên thay đổi không, cũng có nghĩa là bạn đã tự tìm ra câu trả lời cho mình rồi. Phụ nữ chúng mình luôn mong được hạnh phúc, tìm được người chồng thương yêu mình trọn vẹn, nên chuyện bạn cứ băn khoăn với mối quan hệ này cũng dễ hiểu thôi. Nhưng chính bạn hiểu rõ, anh ấy không có điểm nào thu hút bạn ngoài việc anh ấy thực sự quá tốt. Tốt không chưa đủ bạn à, chuyện tình yêu rồi xa hơn là hôn nhân, nó đòi hỏi rất nhiều ở yếu tố cảm xúc. Quá nhiều khác biệt về tính cách, tính chất công việc, thói quen sinh hoạt, và quan trọng là tình yêu mà bạn cảm nhận không có. Vậy thì chắc chắn hôn nhân sau này chẳng thay đổi gì cả, bạn sẽ thấy mệt mỏi và chán nản nhiều hơn.
    Sống 2 người mà vô vị tẻ nhạt thì nên chọn sống 1 mình cho tới lúc tìm được người khác khiến bạn rung động thực sự vẫn hơn bạn ạ.

    • Cảm ơn Mint miu!
      Câu tucj ngữ của bạn làm mình bật cười đấy ! Nhưng nó đúng haha.

      Mình không nỡ rời anh ấy vì cảm tháy tội lỗi, chứ không phải mình tiếc . Mình mới nhận được công việc mới ở một nước khác với mức lương cao, mình có nói với anh. Anh nói là anh không cần mình làm gì công to việc lớn, lương cao . Anh thừa sức lo cho cuộc sống sung túc sau này. Gia đình anh cũng không cần mình lo gì về kinh tế. Thật tình…

      Mình sẽ đi.

      Chúc bạn luôn vui!!

      • Theo những gì bạn kể thì anh này rất tốt, người yêu cùng tiếng nói chưa chắc đã hiểu và lo cho mình thế đâu huống chi tại 2 đất nước khác nhau. Đáng tiếc trình độ hai bạn chênh lệch nhau quá, ước muốn tương lai lại trái ngược. Bạn chọn ra đi là đúng khi tự bản thân bạn đã thấy điều này là cần thiết, nhưng phải nói rõ với anh ấy. Mình nghĩ bạn cố gắng thu xếp trả lại tiền anh ấy giúp bạn trong tgian thất nghiệp để gia đình và bạn bè anh ấy không hiểu lầm người Việt, để anh ấy không hối hận khi quen bạn. Có lẽ số tiền không lớn không bằng công sức anh ấy bỏ ra nhưng làm như thế là rõ ràng và đúng nhất. Hy vọng bạn mau chóng tìm được một nửa đời mình

        • Chào Chi,

          Đúng như C thấy, anh ấy rất rất tốt. Nhiều lúc mình phát bực hoặc có biểu hiện gì không vui thì anh sẽ tìm cách làm mình vui trở lại. Vì anh quá tốt thành ra mình đang trở nên dựa dẫm. Mình đã không còn lo lắng một chút nào nữa về cả kinh tế lẫn tinh thần vì mình biết nếu mình có vấn đề gì thì anh sẽ đứng ra giải quyết hết.Ngoài không đẹp trai thì anh có thể gọi là soái ca rồi. Mình không phải là người như thế và càng không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh , nên mình chẳng muốn anh phải lo lắng cho mình thêm.
          Mình luôn nghĩ sẽ trả lại cho anh ấy không chỉ tiền, mình mong sẽ đưa anh đi du lịch VN vì anh nói luôn muốn đến Việt Nam.

          Cảm ơn Chi và chúc bạn luôn vui

  6. Này chị, đọc chuyện của c e thấy bức xúc vs c, nếu ngay từ đầu c k yêu a ấy thì c nên nói thẳng chứ k yêu mà cứ nhận sự giúp đỡ của a ấy thì ngại lắm, lại vừa bị mag tiếng lợi dụng ngta. Theo như c kể thì e nghĩ có thể vì ngoại hình vs = cấp của a ấy k tốt nên c chán, xấu hổ vs m.n. biết thế sao c k từ chối ngay từ đầu, rõ là c quá đáng và làm tổn thg quá nhiều ng. K yêu mà còn lấy tiền của a ấy làm j c.

Speak Your Mind

*