Mình đang quen 2 người…

Chào các bạn,

Mình đang hơi bối rối một tí mong mọi người chia sẻ với mình nhé. Mình năm nay gần 29 rồi. Mình đang sống tại Phillipin. Mình đang quen 2 người.

Người thứ 1: Cách đây 1 năm, mình có biêt một chàng người Mỹ, 35t. Vì tình cờ bọn mình cùng tình nguyện chung cho một tổ chức phi chính phủ tại đây. Tuy nhiên bọn mình chưa bao giờ gặp mặt cả, chỉ là biết nhau qua FB. Nên anh hay hỏi han chuyện về tổ chức đó, sau bọn mình nói chuyện nhiều hơn. Anh tâm sự rằng anh có tuổi thơ không được hạnh phúc, nên giờ anh rất muốn có một gia đình nhỏ của mình. Lúc đấy anh vẫn đang làm việc tại Mỹ. Sáu tháng sau đó, anh có qua Phillipin tình nguyện thì mình lại không gặp được anh vì bận. Sau đó thì tụi mình không liên lạc nhau nữa.

Một năm sau, khi anh đang trên đường du lịch, anh có nhắn tin với mình rằng anh sắp đến Việt Nam làm việc. Bọn mình nói chuyện trở lại và sắp xếp lịch gặp nhau vì lúc đó mình đang ở Việt Nam. Anh nói rằng đã cảm thấy thật sự muốn đến VN gặp mình nhanh, không chỉ vì công việc.

Anh có hỏi rằng mình có muốn anh book khách sạn cho mình trước không, hoặc có muốn ở cùng anh không? vì anh thì tới Sài gòn, còn mình ở Hà nội. Mình nói rằng có thể book phòng twin thì tốt, vì mình rất sợ ma khi ở một mình. Mình toàn phải ở phòng dorm mỗi khi đi du lịch một mình vì chứng sợ ma này. Anh nói ok, anh sẽ chọn phòng thật đẹp và mình cứ yên tâm khi ở cũng ks với anh, mình sẽ được an toàn tuyệt đối. Sau đó, không hiêu vì lý do gì mà anh lại book phòng loại lớn với một chiếc giường lớn chứ không phải 2 giường như mình yêu cầu. Mình có nói là mình sẽ không ở chung, anh nói vậy thì mình có nên đăt phòng riêng cho mình không vì mọi thứ anh đã book xong hết rồi. Mình đồng ý đặt phòng ở ks khác. Mình không thích cái đoạn này lắm.

Tụi mình có 1 ngày 1 đêm ở Sài Gòn, mình dẫn anh đi đây đó.Thực sự là mình không mấy ấn tượng lắm về anh vì anh ít nói, hơi trầm tính. Cũng chưa cho mình thấy sự galant lắm, nên mình nghĩ ok, bạn bè thì sao cũng được. Đến tối về, minh nói thôi tạm biệt nhà ai nấy về thì anh tỏ ý muốn ở bên mình thêm lúc nữa, có muốn tụi mình cùng xem phim trên phòng anh không. Vì khách sạn mình cách đó mấy bước chân nên mình đồng ý xem xong rồi về.

Vậy rồi lên xem phim anh rất lịch sự từ tốn mỗi đứa ngồi một góc giường coi phim nói chuyện, không xán lại gần mình đâu. Nửa đêm mình thấy muộn nên bảo thôi anh ngủ đi mình về đây, thì anh bảo khoan đã, em có thể ở lại nếu em muốn mà. Anh thực sự muốn em ở lại. Em sẽ được an toàn ở đây, đừng lo. Rồi anh nắm tay mình. Rồi thì mình bảo, uh thôi xem phim tiếp. Rồi tối hôm đó mình ngủ như chết, anh chỉ xin phép cho anh được lấy tay anh làm gối cho mình thôi. Đến gần sáng khi mình tỉnh dậy thì mới thấy anh lăn qua ôm mình, mình để yên, vì ôm ấm quá haha. Anh nói cảm ơn vì đã để anh được ôm. Anh sẽ không làm gì thiếu tôn trọng mình đâu. Chỉ thế thôi. Đến sáng, tụi mình phải nói lời tạm biệt vì mình sang Phillipin còn anh được người công ty đến đón. Anh xin mình cho anh hôn một cái, mình chưa kịp định thần gì thì đã thấy hôn xong rồi, haha. Chưa cảm giác gì.

Quay lại Phillipine, mình không nhắn tin gì cho anh cả. Anh hoảng lên nhắn hỏi mình có sao không, anh nói giờ anh muốn qua Phillipine, vì công việc của anh ở VN không như trong hợp đồng, mọi thứ khác xa hoàn toàn. Anh không muốn làm và vì giờ mình ở Phillipin, xa anh quá, anh muốn đến nơi mình ở. Mình nói rằng mình sẽ không còn ở P trong 2 tháng tới nữa, nếu anh qua đây thì mình vẫn về VN thôi. Anh nói rằng, I like you a lot (sau này anh nói rằng anh nghĩ anh đã yêu mình rồi, nhưng vì chưa gặp lại mình nên chưa có cơ hội nói). Nếu mình thực sự muốn ở Việt Nam, anh sẽ tìm công việc mới ở đây. Anh bảo anh sẽ cho mình thấy anh nghiêm túc với mình như thế nào.

Trong suốt một tháng ở VN tìm việc mới, anh đã gặp khá nhiều vấn đề về nơi ăn chốn ở. Anh kể với mình mọi thứ, mọi chuyện anh gặp phải. Có lúc mình cảm thấy anh hơi yếu đuối, khi mỗi ngày mình mở máy lên là thấy anh kể phải một chuyện anh mới gặp phải và chưa biết giải quyết ra sao. Anh nói rằng, anh muốn mình về nước, anh có thể thuê một căn hộ và muốn mình sống chung. Hãy cho anh ấy một cơ hội để mình hiểu anh ấy hơn.

Người thứ 2: 2 tuần sau khi mình trở lại Phillipin, mình chợt nhớ mình có tài khoản trên Asiandating, nên mở ra coi chơi thôi. Ai dè mới mở lên vài phút, có một người vào nhắn tin cho mình. Nội dung tin nhắn rất khác biệt, hỏi mình có phải cũng đang mắc kẹt ở Phillipin giống anh ấy không? Rồi tụi mình nói chuyện hợp đến mức mà cảm tưởng rõ ràng là tụi mình đã biết nhau từ thời nào rồi. Hai tuần sau khi nói chuyện online, anh quyết định mò từ bãi biển chỗ anh ở 4 tiếng đi bus tới nơi mình sống. Thực ra là anh đang trên đường trở về nước để làm thủ tục ở lâu dài bên Phillipin. Anh người Bỉ, 42 tuổi, rất cao. Sau đó mình biết anh đã đóng tài khoản trên asiandating, anh không nói là vì mình mà chỉ nói là anh thấy thể đủ rồi, nó không giúp anh nhiều lắm. Tụi mình gặp nhau tại thủ đô, nhưng cả mình và anh đều phải thuê khách sạn vì nhà mình không ở trong trung tâm. Anh không hề hỏi mình có muốn ở với anh không, nhưng anh đã âm thầm thuê một phòng lớn 2 giường đề phòng trường hợp mình không có khách sạn. Nhưng mình đã book một ks khác. Mình biết rằng anh rất tâm lý sau khi mình biết điều đấy. Lúc mới gặp nhau, không hiểu sao cả mình và anh có thể ngồi nói chuyện và nhìn vào mắt nhau cả tiếng đồng hồ được. Anh nói anh hơi lạ vì không phải cô gái nào cũng hay nhìn thẳng vào mắt đổi phương khi nói chuyện, và lại là nhìn rất lâu như thế. Nhiều lúc không có gì để nói là lại ngồi nhìn nhau như thể xung quanh không có ai. Mình chưa bao giờ có thể ngồi nhìn vào mắt một người đàn ông lâu đến như thế, mình cũng phải tự hỏi mình trong mắt đó có gì. Anh luôn tranh trả tiền mỗi khi đi ăn uống hoặc mua gì đó. Luôn kéo ghế cho mình ngồi. Băng qua đường anh hỏi mình có muốn được nắm tay không>> Quá đúng ý mình vì mình rất thích nắm tay khi đi trên đường kể cả là bạn bè. Luôn mang theo nước uống và cứ mở nước mời mình trước khi anh muốn uống nước. Anh làm cho mình cười suốt buổi. Kết thúc tối đầu tiên, anh nói rằng: Anh đã không mong chờ rằng anh sẽ thích mình đến thế. Mới nói chuyện được lúc mà đã nửa đêm, anh nhất định đòi đưa mình về ks không cho mình đi một mình. Sau đó anh gọi điện nói rằng sáng hôm sau có muốn đi đâu đó không, chẳng hạn như đi ngắm bình mình sáng sớm và cho bồ câu ăn lúc 5 rưỡi sáng? Mình hỏi sao anh bảo anh không bao giờ dậy sớm thế cơ mà? Anh nói anh có thể làm được. Ai dè sáng sớm hôm sau anh lấy chuông báo mò dậy thật, anh chờ mình gọi để xem mình thức chưa.

Mình chờ anh nhắn tin xem anh đã dậy chưa. Rút cục là sáng đó lũ bồ câu chết đói.

Bọn mình ngồi nói chuyện mải mê bên bờ sông mãi đến quá trưa, trời nắng thì mình bảo thôi tạm biệt chiều gặp lại chứ ngồi nữa cũng không biết đi đâu. Anh gợi ý là có thể về ks chỗ anh vì gần hơn, có 2 giường mình có thể nghỉ được. Mình đồng ý.

Về tới nơi thì anh nói là anh đã rất thích mình, từ tối hôm qua trong bộ váy mình mặc. Mãi sau nhiều lần cố gắng không thành của anh thì bọn mình đã kiss. Không hiểu sao mà bọn mình có thể kiss cả buổi chiều hôm đó. Đến tối đi ăn về, anh một tay xách chai nước, một tay bế mình đi lên cầu thang. ÔI chao mình rất thích được bế lên cầu thang như thế. Rồi anh biết mình thích nên cứ bế lên bế xuống như thế mỗi lần đi lên đi xuống. Anh rất cao, to, mắt xanh tóc bạch kim. Mình phải nói là mỗi lần ra ngoài mình đã rất tự tin khi đi cùng anh, khi được anh quan tâm từ cái nhỏ nhất.

Nhưng có một điều là, cả anh và mình đều không nói tiếng anh bản địa. Người Bỉ nhưng anh đã sống ở UK 15 năm, anh nói tiếng anh anh. Mình nói tiếng anh bồi, chủ yếu giọng mỹ. Ngay từ đầu gặp tụi mình hay phải hỏi lại người kia vừa nói gì. Nhiều lúc khi anh đang huyên thuyên nói chuyện thế này, thấy mình ngồi cười cười , anh hỏi lại, em có hiểu anh đang nói gì không? Mình: Hả? Anh bảo: Nói cho anh biết anh vừa nói cái gì? Mình cảm thấy nhiều lúc hơi bực vì anh rất thích sửa từ mỗi khi mình phun ra những từ có phát âm sai gần giống với từ kia. Mình bảo là sao lạ thật, tụi Mỹ bạn mình gần như không có vấn đề gì với tiếng anh của mình mà sao với anh nó lại nhiều vấn đề thế. Anh nói anh muốn tốt cho mình nên anh mới sửa, nhiều người họ không buồn sửa đâu.

Tối hôm đó, tụi mình đã ngồi nói ra những điều mình suy nghĩ từ người kia, cẳ 2 đều đồng ý rằng không thích tình một đêm, muốn một mối quan hệ nghiêm túc, và cả 2 đều thích nhau. Nhưng mình đã từ chối make love với anh vì mình nói mình chưa sẵn sàng. Chỉ là giờ mình thích anh, vậy thôi. Chứ chưa phải là yêu. Anh cũng đồng ý và tôn trọng mình. Vì mình đã nói trước đó là từ thích đến yêu là một khoảng cách nên có lúc anh hỏi: Vậy bây giờ em đã cảm thấy fall in love với anh chưa? Và khi anh quay trở lại, em sẽ đến sống cùng anh chứ? Anh nói đang cố gắng hiểu con gái châu á vì sao mà nói cũng muốn anh mà lại không chịu làm điều đó, thật mâu thuẫn. Sáng hôm sau, khi ăn sáng rồi chia tay, anh đã hỏi mình thế này: Vậy thì sau khi anh quay trở lại đây, mọi chuyện sẽ như thế nào? Phải nói cho mọi người biết là mình định một tháng nữa mình sẽ về VN hoặc sang nước khác sinh sống chứ không ở Phillipin nữa, còn anh thì hôm nay phải quay trở về Bỉ làm thủ tục bán nhà để qua Phillipin sinh sống lâu dài. Anh đi ít nhất 2,3 tháng mới trở lại. Mình hiểu ý anh là anh muốn hỏi mình sẽ có tiếp tục ở lại Phillip nữa hay không, có muốn sống ở biển cùng anh không vì anh đã thuê nhà ở đó dài hạn.. Mình trả lời rằng: Em không biết nữa, như anh nói không ai biết ngay mai sẽ ra sao mà. Rồi tụi mình nhìn nhau trong im lặng. Vì anh hiểu hoàn cảnh của mình hiện nay giống anh hổi trước khi anh ở London. Nên anh nói anh sẽ không dám giữ mình nếu mình đã chán nơi này. Còn mình thì mình không biết hiện mối quan hệ của tụi mình là gì? Là girlfriend boyfriend chưa hay chỉ là thích nhau thế thôi? Anh đã nói: I like you a lot. Nhưng mình không biết ý nghĩa thực sự của câu này đối với anh ấy là gì? Mình đã không hỏi vì muốn tụi mình có thời gian.

Mình đã rất thích anh ấy, thực sự thích. Cảm thấy mình được an toàn tuyêt đối bên người này. Nhưng lại không đủ tự tin sẽ giữ được anh bên mình. Hoặc không có cảm giác anh sẽ muốn tiến xa hơn một mối quan hệ chỉ là bạn gái bạn trai. Anh đã từng có vợ năm 24 tuổi. Và đã li hôn 2 năm sau đó. Chưa có con riêng. Với mình không thành vấn đề. Nhiều khi tụi mình nói chuyện, mình thực sự không hiểu anh đang nói cái gì mọi người ạ. Phải nói là tiếng anh của mình không đến nỗi tệ, nhưng sao nghe hiểu được câu chuyện của anh nó hơi có chút vấn đề nếu chuyện này tiếp diễn lâu dài. Thành ra lại thấy thiếu tự tin. Có ai giống mình không?

Còn đối với anh người Mỹ, mình chưa thực sự có gì cả. Chỉ là anh ấy quan tâm quá mức, luôn hỏi mình muốn gì khi về nước anh sẽ làm tất cả, muốn anh làm việc ở đâu, anh có thể mua một căn hộ nếu như tụi mình tiến triển tốt đến hôn nhân, chỉ mong mình vui và cho anh ấy cơ hội được thể hiện sự quan tâm đó. Anh thực sự mong muốn có một gia đình với mình vì anh nói anh không phải còn trẻ mà chơi bời nữa. Anh đã tìm được mình, thì anh sẽ cố gắng giành lấy mình. Luôn mong được về nhà thăm gia đình mình. Anh kiên nhẫn nhắn tin cho dù mình không trả lời. Mình cảm thấy sự nghiêm túc từ anh ấy. Nhưng nghiêm túc quá lại làm mình thấy sợ. Sắp tới mình về thăm VN, mình sẽ cho anh ấy cơ hội. Nhưng mình thực sự không nghĩ rằng mình sẽ yêu anh. Chỉ bởi vì anh không làm cho mình cười nhiều khi bên anh.

Mình kể chuyện này, mình mong các bạn đừng nghĩ mình lăng nhăng. Mình chỉ đang cho mình cơ hội được hiểu người kia thôi. Mình chưa đi xa quá với ai cả. Có lẽ mình cũng chưa yêu ai. Nhưng chuyện này thực sự nó làm mình suy nghĩ mất thời gian quá, nói không nghĩ tới mà cái đầu không làm được. 29 tuổi, mình đã thấy hơi mệt để bắt đầu một mối quan hệ mà không biết nó sẽ đi đến đâu hay không. Mình không biết sao chuyện yêu ai nó lại khó với mình thế nhỉ? Hay mình đang làm quá vấn đề lên chăng?

Trang

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. e thấy chị cư xử rất chừng mực, thông minh, như vậy họ sẽ tôn trọng mình. chuyện khó yêu thì e cũng ko biết khuyên chị thế nào vì e cũng chẳng khá hơn, khi e chia sẻ với bạn e thì nó bảo là e suy nghĩ quá nhiều, nếu cứ suy nghĩ trước sau rồi người ta cũng chẳng đủ kiên nhẫn để mà theo mình mãi, khuyên e nên thử yêu 1 lần đi, càng già sẽ càng chai càng khó yêu nữa. e cũng đang dần dần mở lòng ra. e nghĩ chị nên đi theo con tim mình thôi, với e thì muốn 1 mối quan hệ lâu dài là phải hợp nhau, mà hợp đầu tiên ở đây là nói chuyện ấy, đâu phải gặp ai lần đầu mình cũng có cảm giác như đã quen từ rất lâu đâu cho nên e thấy chị thử tiến tới với anh thứ 2 xem sao. chúc chị luôn vui và hạnh phúc.

  2. Hi CeeCeeq,

    Đúng là chị cũng đã từng nghĩ như em. Nhưng kể từ hôm anh thứ 2 về nước tới giờ, anh và chị chưa bao giờ nhắn tin cho nhau cả. Chị không hiểu anh đang nghĩ gì, có lẽ anh thấy mình thích người ta không đủ nhiệt tình hay sao? Hay vì chị đã trả lời rằng không biết ngày mai ra sao thay vì nói sẽ đợi anh ấy. Lúc trước có nói chị có thể ở đây đợi anh ấy về thì anh nói, em không cần phải nhất thiết ở đây đợi anh, e có thể đi đâu em muốn, chỉ là khi anh quay về thì chúng ta sẽ gặp lại nhau. Chị nói rằng chị đã đi thì sẽ không quay lại nữa. Chị hiểu rằng anh cũng đang giống chị, chưa quyết định rằng mình sẽ yêu người này. Chị cũng đã nghĩ sẽ không liên lạc lại với anh ấy nữa cho dù chị thích , nhưng 2 đứa lại giống nhau ở chỗ cái tôi hơi cao thì phải. Nhớ có lần tranh luận khi nước mình được giải phóng, và nói về chủ tịch Hồ Chí Mình, chị nói rằng rất tự hào về một chủ tịch đã mang đến độc lập cho nước mình. Nhưng anh lại khẳng định chắc chắn không phải là do chủ tịch, mà là do liên mình các nước. Chị đã tự vấn lại bản thân mình lúc đó rằng, chẳng lẽ mình không hiểu lịch sử nước mình hơn một người ngoại quốc hay sao? Sắp tới chị về lại VN, để xem anh thứ nhất có làm chị thay đổi quyết định được không nè, hehe

  3. Với anh người Mỹ: mình chỉ chú ý đến đoạn mỗi lần bạn mở chat lên là thấy 1 tràng dài tin nhắn than thở về 1 ngày tại việt nam của anh ấy, anh này giống bf của mình (đã chia tay do anh ấy ủy mị, sướt mướt, đa sầu đa cảm quá, mỗi lần gặp 1 chuyện gì nhỏ là cứ làm quá lên, mình kiểu phụ nữ mạnh mẽ nên ko chịu được, cũng sắp cưới nhưng mình cũng chia tay và hiện độc thân :))), kiểu anh chàng này không hợp với bạn đâu, bạn cần người mạnh mẽ, che chở ( như anh người Bỉ cao lớn ấy)
    Với anh người Bỉ: anh ấy nói tiếng anh của người Anh phải ko? nếu thế bạn cứ học tiếng từ anh ấy, hoặc xác định quan hệ lâu dài thì có thể đầu tư việc này.
    Mình cũng nghĩ như bạn CeeCeeq, phải tìm người hợp với mình, ở bên cạnh phải vui vẻ, chứ nặng cái đầu thì quen nhau hay kết hôn làm gì. Bạn có lẽ có xíu tính cẩn trọng trong tình yêu, nếu xác định yêu là kết hôn phải ko? vì mình thấy cơ hội của bạn với 2 người này quá nhiều nhưng bạn vẫn không vượt giới hạn, điều này các anh ấy nhất định sẽ trân trọng bạn hơn.
    Chúc bạn nhanh tìm ra lối đi riêng cho mình và có 1 happy ending. :))

  4. May ban oi cho minh hoi tham minh muon viet bai dang tam su len day o dau vay chi minh nhe co nhieu tam su buon qua

  5. @ Le Le : Mình đồng ý với bạn về anh người Mỹ. Tại mới gặp nhau có một lần và thường xuyên chat nên mình muốn cho cả anh và mình cơ hội để cả 2 khỏi phải tiếc nuối gì. Mình cũng không chắc là anh có thực sự yếu đuối hay không vì trên thực tế anh đã phải tự mình sống tự lập từ nhỏ ở Mỹ, tự lập một tổ chức phi chình phủ giúp trẻ em nghèo. Nên mình cần thêm thời gian nhìn nhận con người anh.

    – Với anh người Bỉ: Đúng là anh nói giọng anh – anh. Anh nói là tại mình chưa quen . Mình công nhận thế. Nhưng mình có nói cảm giác của mình là mình dường như thấy anh chưa có ý định dừng tại bến nào, mặc dù anh đã xác định sẽ ở lâu dài tại Phillipine. Và anh mong muốn mình sẽ tới sống chung vs anh khi anh quay lại. Mình đã 28 rồi, mình sợ bắt đầu một mối quan hệ rồi nó lại đổ vỡ. Chuyện mà mình không make love vs anh, mình đoán là cho đến bây giờ anh vẫn đang thắc mắc không hiểu là tại sao mình lại làm thế trong khi nói rất thích anh , và anh đã nhắc lại rất nhiều lần : I want you. Còn mình, đơn giản vì mình đoán là nó sẽ trở thành tình một đêm mất. Mình rất open minded chuyện đó, nhưng mình có linh tính là cả hai sẽ không đi đến đâu sau ngày hôm đó cả. Từ hôm anh về nước tới nay cũng chưa llac gì vs mình, mình cũng thế.
    Tks bạn đã chia sẻ vs mình. Chúc bạn sớm tìm đc ng ưng ý nhé

    @ Ngoc ” Bạn vao ngay bên dưới bài viết của mình ấy, đoạn này : Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

  6. À, còn chia sẻ thêm cho các bạn một chuyện buồn cười của mình, đó là bộ váy “thần thánh”.

    Hôm đầu tiên mình gặp anh thứ nhất, mình mặc một bộ váy ôm sát cơ thể máu tím nhạt, hở vai, nhưng không quá sexy mà cá tính. Lần đầu tiên mình mặc nó. Với mình bộ váy ấy bình thường chỉ tại hôm đó về không mang nhiều đồ mặc. Ai dè mấy hôm sau khi qua Phillipine rồi, anh chàng người Mỹ có nhắn cho mình rằng ” you stole my eyes in that blue dress” . Mình bảo nó màu tím cơ mà, anh phải chống chế là : thấy không, em giờ còn làm anh trở nên mù màu nữa. Nghĩa là mình có mặc những bộ khác nhưng chỉ có bộ đấy thu hút anh.

    Mình quyết định thử xem lần thứ 2 với bộ váy đấy như thế nào trong lần gặp đầu tiên với anh thứ 2. Đến ngày thứ 2 gặp lại, anh phải thú nhận rằng anh đã thích mình ngay từ khi thấy mình xuất hiện trong bộ váy cá tính đấy. Anh khen họ thiết kế khuân ngực và đường cong chiếc váy rất đẹp làm tôn lên cơ thể mình. Anh ước là nếu lần sau gặp lại , mình lại mặc nó cho anh nhìn.

    Mình chưa có lần thứ 3 mặc nó để xem nó có còn công hiệu nữa hay không. Nhưng chắc chắn mình phải thử xem độ ” thần thánh” của nó mọi người ạ, haha

  7. Đọc bài viết của chị rồi thì em thấy có lẽ anh người Bỉ không thực sự hướng đến mối quan hệ nghiêm túc (hôn nhân?), mà có lẽ anh thích hẹn hò/lãng mạn gì đó hơn. Em tin có những người thật sự thích mình, nhưng chưa đủ, có khi nỗi sợ ràng buộc trong họ lớn hơn? Em đóan anh này rất khéo léo, giỏi lấy lòng phụ nữ, vì như kể anh làm nhiều điều chị thích (em không có ý gì đâu ạ, nhưng chị có thể xem xét lại chị có thật sự thích anh nhiều như thế không hay chỉ vì anh đánh vào tâm lí, làm chị “có cảm giác” thích thôi?) Chuyện tíêng Anh / tranh lụân về bác Hồ nghe thọat nhiên có vẻ nhỏ nhặt nhưng sau này, nghĩ rộng ra nếu như anh chị tiếp tục bên nhau, chị có chắc là các cuộc tranh lụân sẽ kết thúc? Sau mỗi lần như thế chị có thể thỏai mái? Chị nói đến sự an tòan trong một mối quan hệ, nhưng em nghĩ nếu như cả 2 cái tôi đều cao, thì lâu dần sự an tòan sẽ biến mất thôi. Sau nghĩ suy nghĩ kĩ, nếu chị vẫn thực sự thích anh ấy, em nghĩ thay vì im lặng chị nên hỏi anh những điều thăc mắc vì em đóan cảm giác thích nhau, nhưng im lặng đi bên nhau mà trong lòng còn thắc mắc rất khó chịu. Còn anh Mỹ thì mọi thứ chưa rõ ràng lắm thì phải. Chị cứ quay về VN và thử cho cả 2 cơ hội tìm hiểu xem sao. Đến lúc ấy mà cảm giác chị vẫn không thay đổi với anh này, thì có nghĩa là anh chị k hẳn là hợp nhau rồi (À em chú ý đến chi tiết anh ấy than vãn nữa, thật ra nếu lần sau về anh vẫn tiếp tục điều này thì nếu là em em sẽ khó chấp nhận, vì quan điểm của e là đàn ông trưởng thành, thay vì than thở, hãy đối mặt và xử lí chứ, than 1 lần cũng đc, lần 2 ok, nhưng đến 3,4,5 lần thì hơi quá). Đấy là ý kiến của riêng em, xin lỗi chị nếu em hơi lanh chanh nhiều lời, vì thật ra 1h đêm rồi mà em không ngủ đựơc nên bị lảm nhảm.

  8. Xin chào các chị thân mến!
    E đã đọc bài viết của trang và rất thích và quan tâm đến những chia sẻ của mọi người.. Nhưng thật sự e có một vấn đề tế nhị muốn chia sẻ cùng các anh chị.. em đã có tìm hiểu với một anh chàng người Mĩ tình cờ qua badoo.. Trong một tháng, e đã lên sài gòn với anh vào những dịp cuối tuần tại căn hộ nơi anh ở.. E thật sự cảm nhận người mĩ rất ngọt ngào, lãng mạn và thông minh.. Em đã say lòng với những cử chỉ ấy và với những từ việt nam mà anh nói ra ngọng ngịu nhưng vô cùng dễ thương.Tụi em đã cùng nấu ăn, cùng xem phim và cùng nhau ngủ mà không sex dù đôi lần anh cũng đề nghị.. mọi việc cứ êm đềm như thế nhưng đến lần thứ 4 thì e đã bị anh đuổi ra khỏi nhà với thái độ kiên định, không chút thương xót vì đã không sex được với anh.. Em thật sự rất ngạc nhiên và chỉ tưởng rằng anh giận nên mới làm vậy nhưng không,, anh vẫn kiên định với quyết định đó một việc mà hiếm ng đàn ông việt nam nào làm vậy.. và đến khi e đã nổi nóng lên và thu dọn đồ rời khỏi anh cũng không chút tiếc nuối.. em không buồn mà chỉ cảm thấy thật mắc cười khi kể lại câu chuyện này với những ng bạn của em.
    Sau câu chuyện này e có một só câu hỏi nhờ các chị giải đáp giúp e là có phải người tây khi hẹn hò là phải có sex trong lần gặp thứ 3.. nhưng e thấy thật là khó sex khi giữa việt nam và tây không tương đồng nhau về kích thước,, có phải ai cũng thế không các chị

    • Đọc câu chuyện của SURUKA mà mình thấy thất vọng, thất vọng về anh chàng đó 1 thì thất vọng về bạn 2 vì sao???
      – Thứ nhất: Nếu bạn xác định ngay từ đầu không sex thì không nên tạo cơ hội riêng tư như vậy, ở cùng một phòng, cùng nấu ăn, cùng ngủ mà không làm được gì thì đúng là có thằng điên và giờ anh ta phát điên lên nên bảo bạn cút xéo không thương tiếc. Bạn nghĩ làm sao vậy, lấy mở treo miệng mèo mà không cho con mèo nó ăn, giờ nó quay sang kể chuyện này cho bạn của bạn nghe, bạn thấy sao??? đó là chưa kể là anh ta sẽ kể cho vài chục người nghe nữa về loại người con gái như bạn.
      – Thứ hai, Tây ở phương Tây, gặp trúng gout thì lần gặp đầu tiên lên gường luôn, còn ai mà làm giá xíu thì lần hẹn thứ 3-4 là quất. Bạn lần thứ 4 không quất được thì nó cho bạn xéo liền.
      – Thứ ba, bạn hỏi về sự khác nhau về kích thước: Sự hiểu biết của bạn còn hạn hẹp quá vậy mà cũng học đòi quen Tây, Sợ lo về kích thước thì chọn quen trai Việt, sơ đàm tiếu thì quen trai Việt, sợ này sợ kia thì đừng quen. Hết.

      => Thề, lần đầu tiên trong đời mình nghe có đứa con gái bị trai đuổi ra khỏi nhà vì vấn đề này. Đúng là vi diệu thiệt.

      Mình đoán nhé: Bạn là người miền Tây

      • Mình cũng nghĩ cô ấy là con gái miền Tây. Mình không có ý gì nhưng thực sự mỗi lần nghe chữ con gái miền Tây thì ai cũng ớn, lý do gì thì mọi người đều hiểu.

      • Tôi không biết bạn là ai nhưng qua cách nói chuyện của bạn thì tôi biết bạn là ng như thế nào.. Cám ơn bạn đã quan tâm đến comment của tôi.. chúc bạn một ngày vui vẻ

  9. Fragrance says:

    Có cảm giác bạn Tồ chỉ chăm chăm đả kích bạn gái kia mà quên mất kẻ khốn nạn nhất trong câu chuyện này là thằng kia. Bạn nói không sai, bạn gái kia không nên hẹn gặp một người mới quen ở nơi riêng tư như vậy. Có thể bạn ấy còn non nớt, nhưng quan điểm không vội vàng sex của bạn ấy không sai. Tiếc là bạn ấy đã gặp phải một kẻ suy nghĩ bằng nửa thân dưới, nên khi không được đáp ứng đã cư xử như súc vật. Tránh xa hắn nếu bạn muốn tìm người nghiêm túc, dài lâu. Người thực lòng trân quí bạn họ sẽ chờ đợi bạn chứ không cư xử thô lỗ như vậy. Mình và bạn mình cách nhau nửa vòng trái đất, đã gặp được 2 lần nhưng bạn ấy mới chỉ dám nắm tay mình thôi. Bạn ấy luôn sợ sẽ làm mình không vui nếu bạn ấy tùy tiện làm theo ý bạn ấy, kể cả hôn cũng phải thăm dò ý mình trước. Không phải người Mĩ nào cũng chỉ biết mỗi sex đâu.

    • Cám ơn bạn.. đó chỉ là cơ bản của câu chuyện còn chi tiết thì mình cũng đã không kể ra bên trên.. mình cũng chỉ muốn kể lại câu chuyện nực cười của mình để làm chuyện phiếm cho mọi người xem thôi.. Mình đã như vậy với một vài người tây rồi.. có gì hay không là do sự suy nghĩ của mỗi ng, không phải đi khách sạn là sẽ sex đâu..sau khi ra về khoảng 5p thì ng đó đã nhắn tin và dt để giải thích rất nhiều cho mình hiểu là vì sao anh ta lại có hành động như vậy.. và sau đó mình cảm thấy rất thoải mái mà kg còn bực tức gì nữa và cũng chẳng trách ng đó vì a ta cũng chẳng làm gì tổn thương đến thân thể mình..hihi.. cảm ơn bạn có đôi phần hiểu mình

    • Thực sự nếu Tồ có nói xúc phạm về cái gì cho Tồ xin lỗi

      Tuy nhiên, bạn có nghe câu nói này chưa? Ngưu tầm ngưu mã tầm mã
      Tại sao mọi người lại cứ đổ thừa cho hoàn cảnh, cho kẻ này kẻ kia mà không phải tại bản thân???
      Có bao giờ bạn SAKURA thấy mình có vấn đề vì cú anh ta đuổi xéo khỏi phòng chưa??? Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, bạn đúng kiểu người con gái mà mấy thằng Tây nó qua Việt Nam nó kiếm tìm đó. Ngơ ngác, ngây thơ tạo nên vô số tội mà cứ nghĩ mình vô tội. Tuy nhiên bạn vẫn còn khôn ranh đấy vì chưa cho nó sựt. Nếu có cho nó sựt rồi thì nó cũng xuốt bạn ra sân thôi bởi anh ta là sở khanh còn bạn thì uống thuốc liều không đọc kỹ hướng dẫn.

      Nhớ nhé, nếu một ngày nào đó, bạn vô tình hay cố ý đọc được câu chuyện của bạn ở đâu đó, có thể ai đó trong này có thể có Tồ, lấy câu chuyện của bạn để kể cho kẻ này kẻ kia để làm chuyện phiếm thì đừng có gân cổ lên cải chối đưa đẩy hay chửi rủa họ nhé. Chỉ là chuyện phiếm thôi. và họ chỉ cười hô hố lên vì thực sự trong đời họ chưa bao giờ thấy một chuyện phiếm nào mà hài đến thế.

      Có rất nhiều người yếu mà cứ thích ra gió, cố chứng tỏ cái gì đâu không, cuối cùng thì sôi hỏng bỏng không, chả được gì còn mang tiếng nữa chứ. Thôi một bài học, hi vọng lần sau bạn cứ quen Tây đến nhà người ta ăn uống ngủ nghỉ đến lần thứ 3 thôi là tự động cuốn gói đi, chớ có để lần thứ 4 khiến anh ta phải ra mặt đuổi như vậy.
      Tây nó lịch sự lắm dù có đạt được mục đích hay không mà để đến mức đuổi ra khỏi cửa như thế thì Tồ và vài người bạn của Tồ là người nước ngoài đã nghĩ chuyện không như những gì bạn kể….
      Just fun^^ Nhớ đọc cmt của Tồ ở trên mà học hỏi ít kinh nghiệm trước khi khai chiến với ai đó nhé. Thân chào và quyết thắng!

  10. Ồ chia buồn với Sakura sau khi nghe bạn bị đuổi ra khỏi nhà chỉ vì chuyện vớ vẩn ấy nhé. Nhưng đã xác định quen bạn trai nước ngoài mà không có sex thì khó lòng lâu bền lắm bạn ơi. Trai việt giờ còn thế nữa mà trai tây. Đây là topic của mình, Sakura nên viết ra một topic khác để mọi người tập trung vào câu chuyện của bạn dễ hơn nhé.

  11. Tiếp phần 2 cho câu chuyện của mình.
    Hiện mình đã về Việt Nam. Và gặp lại anh người Mỹ.
    Không như mình mong đợi . Anh đã cố tỏ ra là một người biết quan tâm nhưng cuối cùng mình chỉ thấy anh là con người hơi tính toán. Nhiều vấn đề và quá phức tạp. Anh nói anh có nhiều tiền trong tài khoản và luôn bỏ tiền ra mua đồ giúp trẻ em nghèo khó. Mình có biết anh hay giúp đỡ trẻ em. Nhưng ngược lại anh thích nhận đồ free và mua lại đồ rẻ từ người khác. Taj sao a phải sống khổ sở trong khi anh để tiền để giúp đỡ người khác. Điện thoại anh chập chờn gần hỏng dùng rất khó chịu mà không chịu mua cái mới trong khi đem mấy cái laptop cho trẻ em nghèo. Chỉ vì bực tức với một e sinh viên hứa chở anh đi rồi bỏ rơi anh trên đường về hôm trước nay liên lạc lại nhờ anh giúp mà cả buổi tối hôm đó mặt anh nặng như chì.
    Anh nói muốn uống bia vào buổi đêm nhưng ko chỗ nào quán mở muộn, nên ra ngoài mua bia. Anh chọn tìm loại bia rẻ nhất, nhưng loại đó lại không có loại lạnh. Mình kêu đổi cho mình sang loại có lạnh, họ đổi. Anh laij bảo anh ko uống heniken vì nó đắt. Họ đổi lại cho anh loại rẻ nhưng ko lạnh. Nhưng lại nói giá chưa bao gồm tiền mua chai. Lúc trả tiền xong xuôi thì họ đồ thêm tiền vỏ chai. Mình dịch lại cho anh thì anh thấy quá phức tạp rắc rối nên quyết định ko mua nữa. Anh bỏ đi về ks, anh nói mọi thứ quá phức tạp , nói muốn đi xuống đoạn dưới mua bia. Mình nói đường vắng mình mệt nên ko muốn đi. Anh ok đi một mình và nói mình về ks chờ. Anh bỏ đi trông có vẻ rất bực tức và ko thoải mái.

    Anh đã tôn trọng mình trong 2 ngày mình ở lại VN. Nhưng
    Bây giờ, mình mất hết cả cảm tình với chàng trai này vì độ khó chịu của anh ấy. Đúng là giừo ko có gì phải tiếc nuối nữa haha. Đã thấy buồn một chút nhưng ai bảo mình mong chờ mà làm chi.

Speak Your Mind

*