Mối tình giữa chàng cao kều và cô nàng “nấm lùn”

Hallo mọi người!

Mình là một cô gái không xấu, không đẹp, tất cả những mặt khác chỉ khoảng 5 điểm, và nếu ai rộng lượng thì có thể cho thêm 1 điểm, thêm nửa mình gần đến tuổi băm.

Hiện tại, mình đang học tại mỷ nhưng số phận lại cho mình quen với một anh chàng người Đức. Hai đứa quen nhau khi anh chàng qua mỹ theo chương trình trao đối sinh viên giữa Mỷ-Đức. Lúc đó, anh ấy mới qua nên có nhiều thứ chưa biết, mình lại là người hướng dẩn sinh viên do đó mình giúp anh từ đầu đến cuối.

Mới đầu chỉ là muốn giúp thôi, vì mình hiểu cảm giác của người mới qua một môi trường mới và không có bạn bè. Cảm giác một mình rất lạc lỏng và cô đơn nên mình chuyện gì cũng tận tình chỉ dẩn.

Sau đó mình có dẩn anh ta đi nhà hàng Việt cho biết và cùng anh ta đi vòng vòng campus và nơi ở mới cho anh ta quen. Đi qua đi lại vài lần thì phát hiện hai đứa có cùng sở thích là đi dạo và ngắm cảnh thiên nhiên.

Chuyện Tình Trai Tây - Gái Việt

Ảnh Minh Họa

Anh chàng cao khủng khiếp, gần 2 mét, còn mình thì khủng khiếp lùn nên đi chung hay đùa về chuyện cao thấp. Tánh tình anh hơi khó chịu nhưng cực kỳ thông minh, mình thì vui vẻ và nhạy cảm.

Hai đứa hoàn toàn biết rỏ sẽ có kết cục không tốt đẹp vì anh ta chỉ theo học 1 khóa ở chương trình master, sau đó sẽ trở về Đức và anh ta không muốn có tình yêu xa.

Mình hoàn toàn đồng ý rằng hai đứa chỉ nên làm bạn nhưng tình cảm mà, nói dừng nhưng nó cứ phát triển. Những ngày sau đó, hai đứa đi thư viện cùng nhau, lại ở cùng 1 khu ký túc xá, rồi ăn tối cùng nhau, học bài cùng nhau và thỉnh thoảng cãi cùng nhau luôn… nhưng không bao giờ giận nhau hơn một ngày. Những cái “cùng nhau” đó kéo dài mổi ngày và hơn bốn tháng và làm hai đứa cảm thấy yêu nhau hơn.

Anh ấy khá lo cho mình, ví dụ như biết mình dể bị lạnh mà lại có lớp buổi tối nên anh ấy hay đi bộ ra Campus đón mình, mổi lần vậy thì luôn mang theo áo ấm của anh ấy cho mình, vì lo là mình làm biếng mang thêm áo… Mình cảm động ghê lắm.

Tuy nhiên anh ấy vẩn không nói yêu mình và không hứa hẹn gì hết cho tương lai vì đối với anh ấy lời hứa rất quan trọng. Hai đứa chỉ biết là rất cảm giác yêu đối phương và hạnh phúc khi được có nhau thôi. Vả lại, mình và anh ấy không có những điểm chung khác, mình thì thích nấu ăn và đọc sách, không thích mấy cái nguy hiểm. Chàng của mình thì thích đạp xe đạp leo núi và chạy xe mô tô phân khối lớn tốc độ cao, anh ấy cực kỳ yêu mến vận động ngoài trời. Sở thích nghe nhạc và ăn uống cũng khác nhau. Tánh tình thì tây.. vì tây mà, rất ít nói lời ngọt ngào và rất thẳng thắn…Thông minh nên cũng hay đòi hỏi người khác khi học phải nhanh tiếp thu như anh ấy.. phần lớn cũng vì những lý do trên mà anh ấy và mình không nghỉ đến tương lai, hai đứa không có sự hòa hợp về sở thích thì làm sao chung sống lâu dài được. Thời gian qua mau, ngày chia tay tại phi trường cả hai đều khóc, ngay cả anh chàng là đàn ông mà cũng không kìm được nước mắt và trước khi đi anh ấy nói rất yêu mình… mình tin đó là thật vì trước đó anh ấy không hề nói câu này.

Những ngày sau đó cả hai vô cùng đau khổ, mình cứ khóc mổi đêm những khi nhìn lại các món đồ và vật dụng anh ấy mua cho mình. Mổi ngày hai đứa đều chat và cuối tuần thì Webcam. Anh ấy cuối cùng cũng nói rằng rất cần mình bên cạnh, muốn mình qua Đức ở cùng anh ấy.

Anh ấy có đề cập nhửng chuyệnmà hai đứa từng nói lúc trước… Anh ấy lại kết luận, về sở thích thì cũng không quan trọng, chỉ cần mình cho anh ấy chút thời gian cuối tuần để anh được theo đuổi niềm đam mê thể thao là được, đừng bắt anh ấy ở nhà hoài là anh ấy vui rồi.

anh ấy ghét nước nắm lắm nhưng anh ấy nói chỉ cần có mình thì cả đời có sống chung với mùi đó cũng không sao!!! Hic.. Mình cũng rung rinh lắm! Những chuyện này trước kia tụi mình hay bàn cải và anh ấy cũng nói anh ấy cần 1 người biết chia sẽ cái anh ấy thích… Nhưng nay lại không cần nữa, chỉ cần mình bên cạnh là đủ.
Thú thật tiếng anh mình khá nhưng mình hoàn toàn không biết tiếng Đức. Ở Mỷ một thời gian mình nhận thấy mình quen dần với cuộc sống ở đây, qua Đức mình sẽ phải làm lại từ đầu, nhất là vấn đề ngôn ngử. Vả lại anh ấy cũng chưa có ý định cưới, chỉ cưới khi anh học xong chương trình thạc sĩ khoảng 2 năm nửa. Mình chưa hẳn già nhưng cũng chẳng trẻ trung gì, qua Đức thì cũng ở dạng du học sinh vì anh chàng muốn mình đi học đại học lại. Chuyện cưới xin thì từ từ vì anh muốn tổ chức đàng hoàng sau khi có việc làm tốt.

Mình phân vân quá, mình yêu anh lắm nhưng không muốn làm lại từ đầu. Mình cũng không biết tây yêu thế nào nữa, một ngày nào đó anh ấy hết yêu mình thì mình làm thế nào đây. Mình không có ai ở Đức cả. Phần anh, anh là con một, mẹ anh ấy yêu con vô cùng nên chuyển qua Mỷ là không thể nào, cần nói thêm là bạn trai mình rất có hiếu và hiền lành. Anh ấy cũng chăm làm và rất giỏi. Mình chỉ có mổi tánh vui vẻ và lo lắng cho người khác, anh ấy nói yêu mình cũng vì tánh này.

Anh ấy giờ tính mình sang ở chung chổ với anh ấy, học chung trường đại học! Anh ấy cũng tính tới chuyện mua gạo cho mình vì lo mình không ăn đươc đồ Đức, rồi tính nhiều cái .. lo lắng nhiều cái… Tiền nhà, tiền ăn anh ấy cũng nói sẽ lo hết. Đi học thì học phí cũng không nhiều lắm! Sự lo lắng của anh ấy làm mình rất cảm động!

Mình viết lên những dòng này với mong muốn được nghe những lời góp ý chân thành từ các bạn, mình biết nên quyết định thế nào rồi nhưng mình vẩn các ý kiến với nhửng góc nhìn khác nhau, quyết định không khó nhưng quyết định nào là tốt nhất mới khó. Một cái đầu của mình chỉ thấy có 1 vài khía cạnh của vấn đề, mong là các bạn giúp mình để mình có thể tìm được cách giải quyết tốt nhất. Cám ơn các bạn rất nhiều.

Jully

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Xin chào bạn Jully,

    Sorry vì đã cập nhật bài viết của bạn hơi lâu :). Câu chuyện của bạn khá thú vị vì admin cũng cao 1m5 và đang quen 1 anh chàng cao 1m85. Admin cũng có nhiều bạn bè có trường hợp tương tự là nàng 1m5 và chàng hơn 1m9, trường hợp của bạn thì thậm chí gần 2m. Nhưng bạn đừng lo, vì mình không phải là trường hợp duy nhất. Mọi người thậm chí còn nói vui là những anh chàng cao to luôn bị hấp dẫn bởi những cô nàng nhỏ xinh, và ngược lại.

    Trường hợp của bạn, thật ra phương Tây họ rất ngại nói chuyện cưới xin, không giống người Việt mình. Có rất nhiều gia đình sống với nhau hơn chục năm, 2, 3 đứa con nhưng vẫn không kết hôn nên việc bạn trai bạn không nói gì về hôn nhân không có gì là kì lạ, khó hiểu. Theo mình nghĩ bạn có thể thu xếp du lịch qua Đức một thời gian để tìm hiểu thêm về anh ấy cũng như cuộc sống bên đó. Không biết bạn Jully thế nào chứ mình thích sống ở Châu Âu hơn là ở Mỹ, Úc 🙂

    Thân mến,
    Admin

    • Haiza,
      Admin cho mình biết làm sao để mà quen đc mấy anh trai tây ậy hả ?Mình cũng thích lắm nhưng hok biết mần sao
      Tiếng anh thì ok đủ xài hihihi

  2. Cô giáo dạy mình từng sống ở Đức 2 năm, và cũng như Admin, cô khuyên mình nên qua Đức du lịch 1 chuyến để hiểu thêm về anh ấy. Có lẽ đây là lựa chọn tốt nhất cho mình trong giai đoạn này. Cám ơn Admin rất nhiều! 🙂 Mong là các mối tình cao khều và lùn tịt của chúng ta sẽ có một kết thúc ngọt ngào! 🙂

  3. lãng mạn quá, chúc 2 bạn hạnh phúc.

  4. Karin Puttfarken says:

    Jully mến,

    Mình là Karin Puttfarken, quốc tịch Đức nên có tên Đức. Mình làm việc tại trường Đại Học Hamburg, làm thông dịch viên các tiếng Anh, Pháp, Tây Ban Nha nên có thể trả lời các thắc mắc của bạn. Ngoài ra mình viết luận án tiến sĩ về phụ nữ Việt Nam dưới triều Nguyễn, vì vậy nên mình giao thiệp nhiều với sinh viên. Mình khuyên bạn thế này: nếu bạn sang Đức học thì có nhiều chương trình Master dùng tiếng Anh, bạn phải kiếm trường để xin vào học. Bên này hầu hết các trường đại học không thu học phí như bên Mỹ. Bạn chỉ phải trả tiền cho nhà trường mỗi Semester. Ở Hamburg sinh viên phải trả mỗi Semester 285 euros. Khi bạn trả tiền vào chương mục của trường vào đầu Semester, họ sẽ gửi Semesterticket cho bạn, tức là vé chỉ có một cái vé để đi xe lửa, xe bus, metro dùng để đi khắp thành phố, đến cả các thành phố lân cận. Nếu không có thẻ này, bạn phải mua vé tháng đắt gấp hai số tiền này. Trường đại học tính là mỗi tháng sinh viên cần khoảng 800 euros để chi tiêu vào tiền nhà, tiền xe, tiền ăn, tiền sách vở v.v.

    Chỉ những sinh viên hoc xong B.A. hay B.Sc. mà có điểm cao từ 2 trở lên mới được học tiếp chương trình Master. Điểm cao nhất là 1. Điểm 2 là điểm khá. Tùy theo ngành học, tuy học bằng tiếng Đức nhưng literature vẫn bằng tiếng Anh. Tiếng Đức phải học ít nhất một năm đến hai năm mới có thể hiểu bài giảng được. Thế như khi viết term paper bằng tiếng Đức thì phải biết cách viết của họ và phải nắm vững arguments, không dễ như “ăn cơm sườn” đâu!

    Nếu Jully muốn hỏi thêm, thì viết riêng cho mình qua facebook nhé!

    Thân mến

    Karin

  5. Tiêu,bạn phải học tiếng Đức ngay đi.Nc Đức có luật thi tiếng Đức,ko vượt đc thì ko qua bên đó đc đó!Học rồi thi đi bạn ơi

  6. Hi Jully,
    Ve tieng Duc, ban dung co ngai. Neu ban da hieu ro ve tieng Anh thi ban hoc tieng Duc chac se nhanh thoi. O day, khong phai la tieng anh va tieng Duc giong nhau ve cau truc ngu phap dau ma no co 1 so diem tuong dong thoi. Minh chua hoc nhieu neu moi co cam nhan chut xiu vay do. Doi khi thay no phuc tap lam nhung co gang chut la duoc thoi. Chiu kho hoc tu vung( nhung phai kem theo Artikel cua no). Co len Jully. Chuc ban thanh cong nhe.
    Susan

  7. Thảo Nhiên says:

    Chị Jully thân, e cũng đang ở trong trường hợp như chị vậy đó. Em cũng là một nàng “nấm lùn”, anh thì cao 1m85. Anh ấy và em có tình cảm với nhau, nhưng thời gian này em cũng có suy nghĩ như chị, em nghĩ tình cảm này chẳng đi đến đâu vì một thời gian nữa anh sẽ về nước học và làm việc. Nhưng chị cũng hiểu tình cảm mà muốn dừng nhưng có dừng được đâu.
    em đọc chuyện của chị mà thấy chị hạnh phúc quá, cuối cùng anh người Đức cũng nói yêu chị. Em phần nào hiểu được lo lắng của chị vì chị nói chị không thích mạo hiểm, lại là người nhạy cảm nên chị suy nghỉ đắn đo như vậy là tất nhiên. Nói thật nếu là em, em cũng không dám. Nhưng chị còn có tình yêu của anh ấy, anh sẽ giúp đỡ chị. Ngôn ngữ thì chị có thể học được. Quan trọng là anh đã nói lời yêu chị sau một thời gian hai người gắn bó với nhau chứ không hề vội vàng, chị cũng nói là chị tin mà đúng hok? Chị cứ thử qua đó du lịch 1 thời gian xem sao. Dù gì thì hai người vẫn tốt hơn một mà, đúng hok chị 😉 Biết đâu chị lại hợp với cuộc sống bên đó.
    Chúc chị hạnh phúc!

  8. Chào các chị em. Mình là Vân, mình an ủi là có khuôn mặt khả ái, xinh xắn, nước da trắng nhưng mình luôn tự ti trong mọi trường hợp về chiều cao, mình chưa được 1m50. Mình 88, mới có 1 mối tình đâu anh ấy 1m70, gần đây 1 anh 1m75 trồng cây xi nhưng mình tránh vì nhiều mặt. Điều này an ủi mình phần nào là anh ấy 1m75 mà cũng yêu mình. Nhưng thực sự chưa bao h mình ko tự ti về chiều cao.
    Mình muốn hỏi là 1 cô nàng 1m48 liệu có thể yêu được anh chàng Việt 1m80, 1m85 không. Mình cũng biết yêu nhau vì cả cái tính cái nết, tâm hồn nhưng thực sư mình tự ti lắm cả nhà ạ.

    • hihi, mình xin được trả lời cho bạn vì mình đang có bạn trai cao 1m88 còn mình cao 1m50 ;)). Nói cho bạn tự tin cái này bây giờ đang là mốt đấy…hihi…Lúc trước mình cũng hay thiếu tự tin nên thường mang giầy cao ngất ngưởng nhưng từ khi quen bạn trai mình chỉ mang giầy bệt thôi vì bf mình đã chấp nhận mình thì chả việc gì phải thể hiện với ai nữa. Cứ là mình thôi bạn ơi.

Trackbacks

  1. […] lúc đó anh mới chỉ qua Việt Nam vài tháng và đang thực tập ở một công ty. Anh ấy cao 1m90 còn mình thì chỉ cao có 1m52, hihi. Anh ấy đi cùng với một vài người bạn ở công ty, họ cũng bặp bẹ nói […]

Speak Your Mind

*