Nên tiếp tục hay không?

Chào các chị, các mẹ và các bạn.

Em và hắn vô tình gặp nhau trên trang chatous, không phải dating gì cả, chỉ là ngẫu nhiên nói chuyện để giết thời gian thôi ( Em gọi là hắn cho thân mật). Không có profile có sẵn nên bọn em vừa nói chuyện vừa tìm hiểu thông tin của nhau. Hắn bằng tuổi em, 22 tuổi, vẫn còn vừa học vừa làm ở xưởng xe oto, ở tại Union, Mississippi. ( Theo em tìm hiểu thì quận này dân cư thưa thớt, giống như vùng ngoại ô vậy).  Hắn theo khóa học 2 năm để làm construction worker.

Làm quen qua mạng

Hắn thường là người chủ động nói chuyện với em trước, trừ giờ hai đứa ngủ ra thì đều hỏi thăm nhau qua kik, wechat. Bọn em ko dùng skype vì khả năng nghe của em kém, nhưng em nói thì hắn vẫn hiểu được. Cũng được thời gian khá dài nói chuyện hàng ngày thì bọn em có cảm tình với nhau, coi nhau như bf và gf. Em cảm thấy cuộc sống của hắn cũng khá cô đơn, không bạn bè gì nhiều, vì có thời gian là hắn nói chuyện với em. Còn em thời gian này cũng rảnh ở nhà viết luận văn, thỉnh thoảng đi chơi với bạn, hắn vẫn chờ em về chat chit. Thú thật là chính vì nói chuyện lắm nên chuyện học hành của em có chút đi xuống, nhưng thôi thì em nghĩ cô đơn mãi rồi có mối tình yêu đương tí cũng không sao, đời sống được mấy tí. Tính hắn khá hiền, chỉ có em nổi đóa lên thôi, em bắt gửi ảnh lúc nào là gửi lúc đấy, bắt cười là cười, nói chung là rất chiều theo ý em.

Em nghĩ chắc là hắn thật lòng với em. Vì em cũng đã từng trải qua vài lần đau khổ trong tình yêu nên cũng khá thận trọng. Em nói là yêu thôi chứ em không tin ai hoàn toàn cả. Vấn đề chính ở đây là hắn nói sẽ cố gắng để sang VN gặp em. Câu này khiến em khá mung lung.

Em nghĩ chắc cũng do điều kiện gia đình không cho phép nên hắn không dám hứa trước điều gì, chỉ nói là sẽ cố gắng thôi. Nhưng tính em không muốn duy trì mối quan hệ mà không biết là nó sẽ đi về đâu. Em bảo là cứ tìm cô nào đó sống bên đó đi thỉnh thoảng mà hẹn hò nhưng hắn không chịu, cứ bảo em là nếu không yêu nhau được thì làm bạn trò chuyện với hắn. Em cũng đồng ý.

Xét về tính cách thì em thấy ưng lắm, vì em hay bắt nạt, vòi vĩnh người yêu, tính cách thì khó chiều. Em mà dừng chuyện không còn gì để nói thì hắn cố gắng tiếp tục câu chuyện mới ngay. Em hỏi hắn là đã bao giờ có dirty chat chưa ( Vì em hay gặp phải toàn thằng đòi dirty chat trên chatous, với bọn nó là bình thường còn người Á mình thấy kì kì), hắn trả lời thật lòng là rồi, nhưng không phải nghiện trò đó. Em cũng tin để đấy thôi.
Em muốn là cứ gặp mặt nhau đã rồi ra thế nào thì ra, không ưa nhau thì hắn về nước không quay trở lại cũng được. Nhưng mà như em đã nói đấy, biết bao giờ mới gặp được nhau. Bỏ thì thương, vương thì tội. Nói chia tay để làm bạn thì em cũng không làm nổi.  Em phải làm sao đây ạ?

Ngân Trần


Email này được gửi bằng form liên lạc trên trang Chồng Tây – Vợ Việt http://chongtayvoviet.com

Comments

  1. Hoàn cảnh em cũng khá giống chị. Chị cũng đang trong tình cảnh “bỏ thì thương, vương thì tội”. Chị cũng quen 1 anh chàng người Mỹ qua mạng, nhưng anh ấy rất nghèo, hiện chưa tìm được việc làm và vẫn còn đang sống cùng bố mẹ nên chưa thể hứa hẹn gì với chị. Chị cũng không biết có nên tiếp tục mối quan hệ này hay nên chấm dứt. Chị thấy tuổi em cũng còn trẻ, nếu em thấy có tình cảm với anh ấy thì có thể cho anh ấy một thời gian sắp xếp về gặp em rồi tính tiếp.

  2. chị ơi cho em hỏi câu hỏi ngoai lề tí làm sao đế post bài viết lên ạh

  3. Sarah Lu says:

    Tình hình của bạn Alice Trần cũng như mình đây. Chuyện của mình thì có khác chút xíu. Mới quen được 2 tháng thôi. Anh ấy hứa rằng nhất định sẽ qua VN thăm mình. Nhưng mình cũng thấy “tình cảm chưa có gì sâu đậm, và chưa thấy hứa hẹn gì cả, và thời gian tìm hiểu chưa nhiều”. Với lại, mình cũng cảm thấy rằng anh ấy không phải người giàu có. Cho nên, hôm qua mình đã chủ động đề nghị rằng “2 đứa mình nên làm bạn qua Skype thôi, khi nào muốn chat thì chat, em sẽ là bạn và luôn làm cho anh vui, anh đừng nghĩ đến việc qua VN gặp em làm gì. Em ko muốn anh phải tốn kém thời gian và tiền bạc vì một mối quan hệ chưa đủ sâu sắc, chưa đủ gọi là tình yêu”. Anh ấy trách mình đã freezing up anh ấy, rằng mình suy nghĩ nhiều, vẩn vơ rồi gây ra lo lắng và thất vọng cho anh; rằng nếu anh không tìm gặp mình thì làm sao xác định được mình có phải là right woman của ảnh không; và anh đã giận dỗi không trả lời mình nữa. Nhưng, mình đã quyết định rồi, mỗi ngày vẫn hỏi thăm anh ấy như người bạn, không tiến xa thêm nữa, vì trực giác mách bảo mình mối tình vượt đại dương này sẽ không có kết quả. Mình không chê bai người ta nghèo, nhưng nếu thấy nguy cơ trước mắt sẽ là tổn thất thì phải nói trước với người ta, không để cho đến sau này khi chàng vượt đường vạn dặm bay qua VN rồi thì đôi bên sẽ khó xử. Lúc đó, chàng đã tốn công sức, tốn thời gian và tiền bạc rồi.

    Một lý do nữa, mình là gái Việt truyền thống nên rất chú ý đến mấy vụ chàng dĩ nhiên sẽ mong chờ “điều ấy” khi trải qua những ngày ở cạnh mình tại VN. Vì vậy, mình cũng đã nói luôn rằng “khi anh bỏ công sức thời gian tiền bạc qua VN vì em, em cũng chắc chắn rằng sẽ không làm “điều ấy” với anh, vì như em đã nói trước rằng em phải còn trinh nguyên đến khi lấy chồng.” Tình yêu cần có sự gần gũi thể xác, và điều này đối với Tây quan trọng hơn bao giờ hết. Anh nói anh sẽ cưới mình ( nói thì ai chả nới được); hoặc rằng anh chỉ cần gặp mặt em, gần gũi em, nắm tay em, ôm em trong lòng, anh sẽ không buộc em phải làm “điều ấy”. Nhưng suy cho cùng, nghĩ đi tính lại, mình vẫn khẳng định rằng “tốt hơn hết mình làm bạn qua Skype thôi, anh khỏi cần qua gặp em.” Thật đau lòng! Vì thật lòng mình cũng rất muốn gặp chàng và ở bên chàng. ( Mình ước gì mình là gái Việt hiện đại và thoáng trong chuyện ấy. Như vậy, sẽ xóa được 1 chướng ngại trong công cuộc tìm tình yêu với các chàng Tây. Các chị có thấy rằng gái truyền thống rất khó hẹn hò với Tây bởi vì “mắc kẹt” cái “vụ kia”?!!)

    Nhưng, mình tin rằng, nếu tình cảm của chàng đủ mạnh mẽ, chàng sẽ vượt đại dương tìm mình, bất chấp những nghi ngại hay khó khăn nào. Đây cũng có thể là một phép thử cho chàng.

    Còn nếu chàng im re luôn thì rõ ràng là tình cảm này chỉ như “cơn gió thoảng qua”, sau một đêm ngủ, thì ngày mai coi như mọi thứ như chỉ mới bắt đầu.

Speak Your Mind

*