Ngẫu nhiên lại tìm được hạnh phúc

Trước tiên là em chào CTVV và chào mọi người. Em có theo dõi trang này lâu rồi, em cũng muốn đăng chuyện của em để chia sẻ với mọi người, mà em cứ phân vân mãi, vì anh xã của em cũng không phải hoàn toàn là Tây (là con lai giữa Việt Nam và Mỹ), cuối cùng em lại quyết định đăng, mọi người đừng cười em nha, hihi…

Em tên là Mai Tú Nhi, năm nay em 26 tuổi, còn anh xã em thì nhỏ hơn em 1 tuổi tên là Michael Nguyen. Tụi em quen trong trường hợp rất ngẫu nhiền, cả hai đều không có mục đích là đi tìm người yêu. Cách đây khoảng gần 2 năm mẹ em và nhà bạn ấy gần nhau ở bên Mỹ. Mẹ em thì cứ cằn nhằn em cái vụ em không đi học tiếng Anh, tại vì chị ruột em bên Mỹ đã làm giấy cho em đi theo diện chị em, mẹ em muốn em đỡ bỡ ngỡ khi qua Mỹ. Còn em thì đi làm về mệt, làm biếng học hành, em bán thuốc tây, cứ 2h chiều làm đến 10h tối về, ngày nào cũng vậy, nên càng làm biếng. Mẹ em thấy vậy, lại thấy cạnh nhà có 1 chàng boy hiền lành, suốt ngày cũng chỉ đi làm rồi về nhà (hoàn cảnh y như em, hihi ). Mà mẹ em lại hay qua nhà anh xã của em chơi nữa, thế là bữa đó mẹ em với bà nội bạn ấy đang ngồi nói chuyện (vì mẹ em sinh em trễ, nên em 26t còn mẹ đã 70 tuổi rồi, mà xì tin lắm hihi), nói 1 hồi mẹ em lại than phiền chuyện học tiếng anh của em, bà nội anh xã nghe vậy kêu “vậy để tui kêu Michael nói chuyện với con bà, mà thằng Michael nó khó tính lắm, để tui hỏi nó trước đã nghe”. Rồi bà nội anh xã cũng nói chuyện với anh xã, anh xã nghe xong im lặng 1 hồi rồi kêu “ok, cứ đưa gmail cho con, rồi con giúp cô ấy”.

Nói về anh xã em 1 chút, ảnh là 3/4 là máu Mỹ, còn 1/4 là dòng máu Việt Nam, nên khuôn mặt thì giống người Tây, ăn uống, hình dáng, nói chuyện, cách sống thì hoàn toàn là người Mỹ, chỉ có nói tiếng việt với bà nội thôi, còn lại là xổ tiếng Mỹ hết. Đến đoạn mẹ em lấy gmail đưa cho anh xã, mà mẹ em viết trên giấy, anh xã hỏi mẹ em là vẽ cái gì trên giấy vậy? haha… thật ra là mẹ em viết theo kiểu Việt Nam, uốn éo lượn vòng, mà anh xã thì chỉ quen 1 kiểu chữ của Mỹ, nên không biết mẹ em vẽ cái gì. Xong xuôi gmail rồi, anh xã cũng nhắn tin và nói chuyện với em, với cái giọng điệu rất… chảnh, ngắn gọn và lạnh lùng. Em cũng ngứa gan lắm, mà tại vốn tiếng Anh không có nhiều nên không xỉa xói được, hihi… Rồi nói chuyện vậy thôi chứ chớ hề kêu em cho số phone để nói chuyện cho dễ hay gọi videocall cho tiện, em là người chủ động xin số phone (mục đích của em là nói chuyện trực tiếp qua miệng, nhìn thẳng mặt coi thử ông này là ai mà chảnh quá vậy).

Lần đầu tiên em gọi điện cho ổng, ổng nhìn em chằm chằm, cứ như bị đứng hình hay là người quen 8 kiếp vậy, cứ chống tay rồi nhìn, nhưng vẫn còn giữ mức độ… chảnh, hic… (Sau này mới giải thích là do lúc đó run, thấy em dễ thương nên mắc cỡ chống cằm im ru luôn hihi, theo lời ổng nói chứ em không nói nha). Em cũng nói tiếng Anh, mà thiệt chứ em nghe người ta nói người Mỹ ga lăng này nọ, chứ anh xã em dây thần kinh ga lăng lúc đó bị chập cheng rồi, em nói 1 câu, ổng trả lời đúng 1 câu, em mà im thì ổng cũng im hic… Nhưng mà có 1 điều, ngày nào em không gọi thì ổng cũng gọi, mặc dù gọi chỉ ngồi nhìn thì nhiều mà nói thì ít (vậy mà nói giúp em học tiếng Anh đó mọi người hic..) cuối cùng em hỏi “can u speak vietnamese ?” anh xã trả lời “yes, a lil”, ôi thôi từ đó đến nay là em dạy anh xã nói tiếng Việt chứ không phải ảnh dạy em tiếng Anh, nói chuyện bằng tiếng Việt, nhưng nhắn tin lại là tiếng Anh (bạn ấy không đọc được tiếng Việt, hihi ). Mà tiếng Việt của anh xã em cũng rất phong phú, cái cần bỏ dấu thì không bỏ dấu, cái không cần thì bỏ dấu mới đau chứ, mà mọi người biết rồi, tiếng Việt của mình mà bỏ dấu bậy bạ lại ra nghĩa khác, hihi … Mà nói câu gì dài dài là ổng dẹp dấu luôn. Và rồi tụi em cứ nói chuyện với nhau vậy khoảng 3 tháng.

Có 1 lần em đi làm về mệt, mà uống viên thuốc vào nó buồn ngủ kinh khủng, em nằm ngủ hồi nào không hay, ổng thì đợi em về để điện thoại 8 như thường ngày, càng đợi càng không thấy, mới nhắn tin hỏi em về chưa, càng nhắn lại càng không thấy, bắt đầu hoảng gọi điện, cũng không thấy trả lời, tại vì ổng mới xem clip tai nạn ở sài gòn nên càng lo hơn nữa, sợ em về có chuyện gì. Vậy mà ngồi lo 1 mình chứ không hề chạy qua nhà mẹ em hỏi xem em ra sao rồi, vì ổng sợ qua đó thông báo thì nhà em lại lo thêm.

Sáng mai em dậy, điện thoại em toàn tin nhắn cuộc gọi của anh xã, em nhắn tin lại là em vẫn ổn, chỉ ngủ quên thôi, lúc đó ổng mới nhẹ được đó, rồi lúc đó anh xã bắt đầu hỏi em có bạn trai chưa? em kêu chưa, thì ổng hỏi liền “mình đừng làm bạn bình thường nữa nha, làm bạn đặc biệt đi được không? Em phân vân 1 hồi lâu rồi em mới nói “vậy thì mình thử tìm hiểu nhau thử đi nha”. Thế là thử đến giờ luôn mọi người à. Thế là từ giúp học tiếng Anh rồi cuối cùng là sai mục đích ban đầu, chuyển sang yêu luôn, hihi… Hồi tháng 2 năm nay anh xã mới về Việt Nam, đó là lần đầu tiên gặp nhau, vì em cũng sợ người nước ngoài, thật ra em không tin tình yêu ở xa cho lắm, đọc báo nhiều nên cũng lo, em muốn có thêm thời gian tìm hiểu, nên cứ chần chừ hơn 1 năm không cho anh xã về. Đến khi ổng về bằng xương bằng thịt rồi, em mới tin hoàn toàn, hihi, em thuộc cung Ma kết còn ổng thì thuộc cung Kim Ngưu, nên em thì đa nghi còn anh xã thì thật thà và chân thành hi… Lần đầu tiên găp nhau, tụi em đơ như khúc gỗ, 1 hồi sau mới chạy lại ôm… haha .. mẹ em với ba mẹ anh ấy cười quá chừng, về Việt Nam rồi em mới nhận ra anh xã không lạnh lùng mà cực kì tình cảm, luôn chăm sóc em mọi lúc mọi nơi, nói ít nhưng làm rất nhiều, ai cũng thương tính cách của anh ấy hihi, nấu gì cũng ăn, không từ một món nào, ngay cả mắm tôm mắm nêm, nhìn thương lắm, người Mỹ chứ thấy người ta làm gì cũng bay vào đòi phụ, đòi học, 10 người gặp thì hết 10 người nói ổng thật thà và hiền hihi… Bây giờ tụi em đang đợi anh xã học đạo xong rồi mới làm giấy tờ, tổ chức cưới (vì anh xã muốn theo đạo thiên chúa giáo giống em). Thời gian hơi lâu, nhưng em hi vọng tụi em sẽ vượt qua được. Tháng 10 này anh xã lại về nữa. Hôm trước ra sân bay mà lòng anh buồn dữ lắm, ra sân bay mà ôm chặt lấy em, mắt thì muốn khóc. Mẹ em cũng đi cùng anh xã về Mỹ. Mẹ em nói lên máy bay mà ổng nhắm mắt là nước mắt cứ trào ra, nhìn thương lắm. Em cũng mong chuyện của em kết thúc có hậu để được Happy ending… hihi. Chuyện của em chỉ có nhiêu đấy thôi.

Cám ơn CTVV đã cho em có cơ hội chia sẻ, em chào mọi người ạ, và em chúc mọi người có được tình yêu đích thực của mình, dù xa dù gần, nhưng nếu chân thành thì mình sẽ được hạnh phúc viên mãn.

Nhi Mai

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Tình yêu của Nhi nghe thật dễ thương và ngưỡng mộ quá…thế giới này rộng lớn, tìm người đủ tốt để yêu thương mình k dễ tí nào, chúc Nhi và bạn trai luôn hạnh phúc bên nhau và cùng đi đến 1 kết thúc đẹp:)))

    • Mình cám ơn bạn nhé , mình chúc bạn và bạn trai cũng luôn vui vẻ và hạnh phúc ,hihi

  2. Đáng yêu quâ. Chúc anh chị hạnh phúc 😘

  3. Jenny Ngọc says:

    Chúc mừng 2 ng hạnh phúc nha 🙂

  4. Chuyện của chị đáng yêu quá :3 em đọc mà ngưỡng mộ ghê luôn 😀

    • hihi , cám ơn nhiều nhé , viết nhiều quá sợ mọi người đọc mệt mắt thôi à , hihi

  5. Linhđan says:

    Chào các chị. Em theoi dõi trang này cách đây một năm, khi bắt đầu làm công ty nước ngoài và làm bạn với một người trong đó. Bạn đó hiện đã 38 tuổi. Công việc của em ko là làm việc với sếp Việt, các team làm việc độc lập và cũng không mấy thân thiện với nhau nên những đồng nghiệp Tây gặp chỉ cười xã giao. Quay trở lại câu chuyện, em nói chuyện với bạn đó lần đầu sau mấy ngày mới vào làm, do em ko quen mới lạnh nên chạy xuống sảnh, ra ngay chỗ trời đứng một lúc lâu mà không biết bạn đó cũng đang ngồi thư giãn ở gần đó và quan sát em ( Trước đó bạn đó hay nhìn em, sau này em mới biết là cứ con gái đẹp là bạn đó nhìn, em thấy vây…), em thấy nãy giờ mình hành động chắc kỳ lạ trong mắt họ nên lúc đi qua em nói cười nói là em lạnh, sau đó nói chuyện vài câu xã giao.. Tiếp tục ngày hôm sau cũng vậy, lúc thấy em ra là bạn ấy cũng xuống và lúc này tụi em nói chuyện nhiều hơn một chút, nhưng vì tiếng anh em tệ nên em rút lui trước. Và một vài lần nữa, bẵng một thời gian em cũng quen dần với máy lạnh :)) nên quên bẵng mất chuyện xuống sảnh sưởi ấm.
    Trong công ty em cũng dễ thương nhưng ko thuộc dang hotgirl ,nhưng em không hiểu sao những người Tây làm ở đó, nhưng bộ phận khác nhiều người hay thường chú ý và có cảm tình với em,,, ( chắc tại văn hóa nước Đông Âu)là cứ thấy gái là nhìn như vậy,), nên em cũng lãng quên chuyện đó. Mãi gần 1 năm sau, khi em học tiếng anh thì em nghĩ tại sao mình không làm quen với họ để họ, nen em chu động nhắn tin trước. Sau một thời gian nt qua lại thì bạn đó mời em đi pub. Chúng em cởi mở với mối quan hệ đó, tuy nhiên vì kinh nghiệm sống còn ít nên mâu thuẫn nảy sinh chủ yêu là từ chuyện ấy, em nói em cần thời gian( sau hai tháng bạn đó đòi hỏi), bạn đó oki và vẫn rủ em đi chơi ( còn tạo bất ngờ cho em). Đến tháng 10 tui em đi đà lạt với nhau( lúc này bạn đó muốn rủ em gặp người đồng nghiêp làm chung công ty với tụi em nhưng em không đồng ý vì em chưa muốn công khai)và sau này đi cùng đi một vài nơi nữa. Đi bên em ko có dấu hiệu mờ ám, mà viber thì rất ít khi mở ( Vì hiện thời gian hoat động). Nhưng sau một thời gian em thấy mối quan hệ này không ổn, bạn đó dành rất ít thời gian cho em nên em chủ động dừng lại.
    Nói thêm là bạn này rất thích đi du lịch, không biết nói lời ngọt ngào, nói chuyện thường thật( nói từ đầu em biết là sẽ về nước 2017, và vài việc khác nữa)
    Mới đây em biết được bạn đó ngoài em còn có mối quan hệ khác nữa. ( hai người đi với nhau dịp tết)
    Em nghĩ lại thấy mình ngốc, khờ khạo và sợ sệt nhiều thứ. Cảm thấy buồn, nhưng cũng không thay đổi được gì? Em trải qua hai mối tình Việt trước đó và đều đau khổ. Em hy vọng gặp được người có trái tim đẹp , chung thủy mà không tâm đến vẻ bên ngoài nhưng sao em thấy duyên vẫn chưa đến với mình. Ưoc mo cua em bây giờ là học tiếng anh thật tốt để được học bổng đi học nước ngoài để có cuộc sống tốt đẹp và thỏa đam mê ( vì nhà em nghèo nên chỉ tự mình thực hiện thôi ạ). Các chị chia sẻ cho em cảm thấy có người đồng cảm để vượt qua nỗi buồn này được không ạ.

    • Nếu đã thấy bạn ấy không rõ ràng thì bạn cũng đừng nên luyến tiếc , chỉ khổ con gái tụi mình thôi à , bạn cứ tự tin vào bản thân , rồi sẽ có 1 người chân thành đến với bạn thôi ,cố gắng lên nhé 🙂

    • Trang Tequila says:

      Bạn Linh đan à,
      Như bạn nói thì bạn cũng có ngoại hình mà.
      Người Việt cũng nhìu ng hay lăng nhăng không xác định chứ chưa nói ji đến Tây.
      Thôi cố gắng bạn à
      Tình yêu thực sự đến khi bạn không ngờ tới có điều trong tjian để nó đến thì bạn phải tự mình nỗ lực thôi
      CHúc bạn may mắn nhé

    • Xuân Nở says:

      câu chuyện của bạn hoàn toán giống mình và mình đã stop sau 3 tháng hẹn hò

  6. Chúc bạn hp nha, khi nào cưới update nha 🙂

    • hihi , cám ơn bạn nhiều ha , bọn mình chắc năm sau mới cưới , năm nay chỉ làm những giấy tờ cần thiết , chúc bạn cũng luôn hạnh phúc ^^

  7. Em thật ngưỡng mộ tình yêu của chị đây. Mặc dù bên ngoài người ta sống giống tây. Nhưng bên trong họ vẫn là ngươi Việt Nam. May mắn cho chị có người yêu thương chị ..☺️😭Cũng mừng cho chị. Hehe

  8. Nhi Nguyen says:

    hi hạnh phúc bất ngờ…

Speak Your Mind

*