Như một ngọn cỏ

Chào các chị, em đã theo dõi page lâu lắm rồi. Nay 29 tết có chuyện buồn vào đây tâm sự.

Năm nay em 22 tuổi, sinh viên năm cuối. Đúng hơn là từ trước giờ em chưa từng yêu ai, quen rất nhiều người nhưng ko cảm thấy yêu. Chuyện là từ nhỏ em rất nghe lời mẹ, mẹ nói gì em nghe đó, ngủ với mẹ từ nhỏ tới giờ luôn. Mẹ em có dặn là phải giữ gìn, sợ này kia, phải nói em khá là ngoan, đi học rồi về nhà là chủ yếu. Sau đó có quen vài người bạn, để nói chuyện thôi. Mẹ em với em hay khắc khẩu, dù em thương mẹ em nhiều, nhưng mỗi lần mẹ con cãi nhau, mẹ hay nói những lời cay nghiệt tổn thương em sâu sắc…

Em còn nhớ lần đầu tiên em quan hệ đó là lần cãi nhau cách đây 1 năm, trong đầu em là cảm giác như em làm cho hả dạ, đáng lẽ em sẽ là con ngoan, giữ gìn, mà mẹ được trao quyền làm tổn thương em. Lại tổn thương em nhiều như vậy, giống như sự phản bội ngọt ngào em dành cho mẹ em vậy. Lần đầu đau đến xé cả cơ thể, vậy mà em chỉ làm cho hả dạ, mà ko hề nghỉ đến thứ gọi là tình yêu. Em biết mình bất hiếu. Nhưng mẹ em ko biết. Đêm đó nằm chung giường vs mẹ, em cảm thấy thỏa gan của bản thân. Còn người bên em đêm đó ko biết em lần đầu cho đến khi em gào lên vì đau. Anh bảo em lì, lần đầu đau vậy mà ko khóc. Anh người Mỹ, làm cho cty Hàn. Sau đó hai mẹ con ko cãi nhau nữa, em vẫn qua lại vs anh. Nhưng em ko đi qua đêm, tối vẫn về nhà ngủ, nên mẹ em ko biết vẫn nghĩ em còn con gái. Em với anh ta tiếp tục mối quan hệ cho đến khi em biết ngoài em anh còn quen người khác nữa, cũng đc nữa năm. Em cũng buồn, nhưng quyết định ko giữ mqh này, mặc dù anh ta hứa sẽ chỉ có em thôi, nhưng anh đã tổn thương niềm tin của em nên em ko thể tiếp tục. Từ lúc đó tới giờ em có quan hệ vs 1 bạn người Pháp nữa. Bạn này phát sinh quan hệ là cũng do mẹ em cay nghiệt với em, em ức quá nên qua nhà bạn này rồi phát sinh quan hệ. Nhưng giờ bạn này về nước rồi.

Em thấy mình h đây ko còn đàng hoàng. Dù lớp vỏ bọc giả tạo bên ngoài vẫn hoàn hảo. Nay mẹ em lại nói em như thể loại ko ra gì, con cái mà mẹ nói cái thứ gì đâu. Em chỉ muốn nói cho mẹ em nghe hết sự thật, em chẳng ngoan gì, hư hết r, muốn thì mẹ có thể ra xóm la làng lên mọi người cùng biết. Nhưng ko đủ can đảm nói ra, sợ mẹ em bị shock. Nhưng mà mỗi lần mẹ em đụng chuyện toàn là nói những lời đâm vô tim em ko, la làng, chửi em cho cả xóm nghe. Em ức quá. Muốn bỏ đi nhưng sợ mẹ lo, muốn quậy hơn cả bây giờ nhưng dợ mẹ shock. Nên chỉ có thể quậy ngầm. Giờ có chị nào cho em lời khuyên với. Chứ mỗi lần buồn em ko thể đi lang chạ được. Mà em ko làm vậy em rất muốn nghĩ quẩn làm chuyện dại dột, muốn chết cho mẹ em vừa lòng. Em viết ko được hay nhưng mong mấy chị thông cảm.

Lệ

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Ôi em giống tên chị luôn. Chị nói thật nhé, em quá trẻ trâu và nông nỗi, chẳng lẽ cứ lúc nào mẹ và em bất hoà là em lại đi tìm người quan hệ hả em? Em không biết trân trọng bản thân thì sao người ta trân trọng em được? Còn hay không không thể đánh giá một người con gái là ngoan hay hư mà phải nhìn vào cách sống và ứng xử, nhân phẩm của người con gái đó, trong trường hợp này, em đã sống quá buông thả bản thân, đúng là em lỳ thật nhưng cái gan của em lại không dùng trong đúng trường hợp em gái à. Hãy sống tỉnh táo hơn, bớt trẻ trân lại, suy nghĩ chín chắn hơn, suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động, không phải vì chống đối để hả gan hả dạ mà phải đau khổ sau này.-

  2. Ủa,bạn là con gái ngoan mà sao suốt ngày bị mẹ la chửi vậy,nghe chuyện ko logic gì cả.Mà cứ bị mẹ chửi là đi quan hệ linh tinh là sao,bạn có vấn đề về tâm lý ko? Cần đi bs kiểm tra nha

    • Không phải chửi, mà mẹ mình hay nói thôi. Mà mỗi câu mỗi chữ thâm thúy lắm, ng ngoài nghe ko hiểu, nhưng ng bị nói sẽ bị ức mà chết. Vì quan điểm hai ng khác nhau thì nãu sinh mâu thuẫn khi nói chuyện thôi. Còn 2 ng mình quan hệ sau đó có làm bf gf của nhau. Ngoài 2 ng đó ra. Mình chưa quan hệ với ai hết. Chỉ cái là bữa đó hai mẹ con cãi nhau cao trào quá muốn nói hết mọi chuyện mình làm ra. Muốn nói là mẹ đừng như v vs con nữa, mẹ mình rất phong kiến nên mẹ mình sẽ ko chấp nhận chuyện này đâu. Để cho mẹ ngưng lại những lời nói cay độc. Tính của mẹ mình ko những ng trong nhà như vợ chồng chị mình còn mệt, mà bà con hàng xóm cũng sợ. Con mèo mẹ mình nói con chó cũng ko đc quỳên nói nó con mèo. Còn quan hệ linh tinh thì mình sai thật. Tại cần ng an ủi lúc nhất thời thôi.

  3. Chị khuyên em vậy nè, giờ em học năm cuối rồi, học xong ra trường thì kiếm việc làm xa nhà, ở hẳn một thành phố khác đi để có cơ hội được ra sống riêng, chỉ thỉnh thoảng về thăm nhà, như vậy mẹ con em vẫn yêu nhau mà không có cơ hội xích mích nhiều. Bị mắng chửi ai cũng ức chế cả thôi, nhưng mình cũng nổi khùng lên hay làm gì dại dột thì cũng ko giải quyết được vấn đề gì đâu em.

    Việc em thích ai, quan hệ với ai đó là lựa chọn của em. Đừng nghĩ rằng mình đã quan hệ rồi là coi mình hư hỏng. Mẹ em ko sống cho em được, chẳng ai có thể sống cho em được ngoại trừ em. Chị tin là lớn thêm vài tuổi nữa, ra trải đời nữa suy nghĩ của em sẽ trưởng thành hơn và em sẽ biết mình phải sống thế nào để mang hạnh phúc đến cho mình.

    • Em cám ơn lời khuyên của chị, nó thật sự bổ ích. Hôm đó em buồn quá mới viết tiêu cực như vậy. Thật ra thì ngoài 2 ng bạn trai đầu ra, em ko có quan hệ với ai khác. Chỉ là hai ng đó là bạn trai em, nhưng em ko yêu nhiều. Em biết mình suy nghĩ còn bồng bột nên em chân thành cảm ơn lời khuyên của chị. Chị có thể cho em mail để xin lời khuyên của chị mỗi khi có khúc mắc trong lòng được ko.

  4. Cô bé mất ngủ says:

    Em xem chuyện em giữa mẹ như là duyên nợ đi, coi như kiếp này em phải trả và không thể tránh đc. Thay vì tìm cách trả thù mẹ, em tập trung bản thân mình để tốt hơn, vui vẻ và happy hơn. Kiếm việc làm và bạn bè tốt đi. Đời vui liền à!
    Em chẳng có gì phải tội lỗi cả. Ai cũng có điều cần phải học và đó là một phần của quá trình trưởng thành. Nhiều người muốn đc trải nghiệm như em mà không đc nè hihi. Qua đc giai đoạn này em sẽ stronger đó
    Em cứ quan hệ đi, nhưng chỉ với người đem lại cảm xúc và khiến mình thấy an toàn. Tránh làm ng thứ 3. Tránh dính bầu. Try different foods để pick đc thứ phù hợp nhất với mình, vậy thôi. Đàn ông mà, có nhiều sự lựa chọn lắm. Em có đủ “giá trị” để lựa chọn ko thôi.

  5. Cô bé mất ngủ says:

    Tiếp, hôm nay nhiều niềm vui nên muốn chia sẻ thêm với em.
    Một trong những cách thoát ra trạng thái bế tắc này đó là tĩnh tâm. Em nên tự hỏi bản thân em muốn gì, điều gì khiến em vui? Trả thù? Nhục cảm? Tiền? Hay yêu thương ? Chị thì chị thấy có tiền và đc yêu thương là 2 điều khiến cuộc sống mình trọn vẹn.
    Nếu em chưa có tiền, thì đi kiếm xiền; có xiền rồi sẽ xinh đẹp hơn, khôn ngoan hơn sẽ có nh lựa chọn. Vì cuộc sống hiện tại em bế tắc nên em moi ngủ với zai để đổ lỗi lên mẹ em, “tôi khổ, thất bại là do bà đấy”
    Chị theo đạo Phật, nên tâm niệm mọi thứ trên đời là hư vô và là nhân quả. Đau khổ của em có thểl à những tàn dư phiền não của mẹ khi em còn thai nghén trong bụng, phiền não mẹ em lại là những trầm tích từ thời ông bà xưa. Cái phần dưới của tảng băng chìm thì phức tạp mà chỉ ng trong cuộc mới hiểu
    Giải thích để kưng hiểu. Giải pháp là lo upgrade bản thân lên level cao hơn rồi enjoy life đi em. Có nhiều thứ trên đời thú vị khác ngoài zai và bà mẹ em lắm!

  6. Vẫn còn mẹ để nghe chửi là hạnh phúc rồi em, bao nhiêu người ko cha ko mẹ lo lắng cho họ. Chị đây gần 30 vẫn còn ôm mẹ, ngày xưa cũng như em bỏ đi học xa, cũng dùng dằng khi mẹ la mẹ chửi, nhưng em ơi khi đời dạy em cách trưởng thành thì chỉ có mẹ ôm em mỗi khi em vấp ngã mà thôi. Khi em cùng cực nhất, khi em đau khổ nhất, khi em bị tổn thương ngoài xã hội thì gia đình mới là chỗ cho em. Đọc bài em chị cảm nhận dc cảm giác của em vì khi trẻ chị cũng nhiều bồng bột lắm, nhưng ở tuổi này chị hiểu lòng cha mẹ, chỉ thấy thương và mong cha mẹ sống đời vs mình. Đừng làm đau chính mình rồi làm mẹ buồn, em làm mẹ em sẽ hiểu dc mẹ, chỉ muốn bao bọc đứa con bé bỏng mà vô tình tổn thương chúng, mỗi người có cách yêu thương con khác nhau, em sống tốt cho mình, ko hại ai, duyên lành sẽ đến vs em.

  7. Jolie Miu says:

    Em gái,

    Chị hiểu cảm giác bất đồng và nhiều mâu thuẫn ngay với chính mẹ mình. Ngày bé chị hay đôi khi thấy tủi thân vì chị và mẹ chị không thực sự gần gũi nhau, rất hiếm khi mẹ ôm chị vuốt tóc, cưng nựng như những đứa trẻ khác xung quanh chị được mẹ chúng thương yêu chăm sóc. Chị lớn lên như thế, đôi khi cũng lại buồn vì cảm giác giữa mẹ và chị luôn có những khoảng cách vô hình khó lòng kéo gần lại được. Và bản thân chị lại càng khó sẻ chia với mẹ.
    Câu chuyện của chị khác em. Có thể mẹ em lại chăm chút cho em từng chút một, nhưng lại có phần cực đoan hơn là muốn kiểm soát cuộc sống của em thật gắt gao, và những bất đồng mâu thuẫn giữa em và mẹ cứ thế mà chất chồng lên.
    Nhưng em phải nhớ rằng, dù em chỉ mới 22 tuổi, em cũng đã ở độ tuổi trưởng thành, mọi hành động đều sẽ có những kết quả hay hệ luỵ sau đó. Đừng vì mỗi lần nghe mẹ đay nghiến mỉa mai, em lại muốn tung hê tất cả, buông thả bản thân như một cách đáp trả với mẹ mình. Hãy nhớ rằng bất cứ việc gì em làm, người tổn thương trước mắt chính là em đó nha.
    Còn việc giải quyết mối quan hệ căng thẳng giữa em và mẹ, cách duy nhất đúng là chờ lúc em đi làm, có thể tự lo cho bản thân được, lúc đó em sẽ bớt phụ thuộc vào mẹ thôi. Có thể khi sống riêng, em sẽ bớt bị ức chế hơn, mặc dù chị nghĩ để đến được giai đoạn đó thì em phải đấu tranh khá là cam go đó em.
    Còn chuyện tình cảm, sau này em gặp ai và rung động với họ thực sự, chuyện quan hệ là tất yếu. Nhưng hãy nhớ đừng nên dễ dãi buông thả vì suy nghĩ chẳng còn gì để mất nhé em. Đa phần những người nước ngoài tới VN thường hay tìm kiếm những mối quan hệ ngắn hạn trước thôi, nếu em ko kiểm soát được cảm xúc của mình (giận mẹ cũng có thể khiến em dễ đến gần một ai đó), thì em sẽ dễ là người chịu nhiều tổn thương đó em.

Speak Your Mind

*