Những chàng Tây làm rể xứ Việt học cách hòa nhập văn hóa Việt

Michel bảo, sợ nhất là nhà bố vợ anh mỗi tháng một lần tổ chức ăn thịt chó mắm tôm để giải xui. Mà món này với anh đúng là “ác mộng”. Cứ nhìn thấy đĩa thịt chó là anh “rủn” hết cả người, chưa kể đến cái mùi “khó tả” của mắm tôm. Vì thế, cứ khi nào bố vợ mua món này về là Michel lại rủ vợ đi ăn nhà hàng.

Michel – một người Mỹ sang Việt Nam được 5 năm và đã kết hôn với một người phụ nữ Việt Nam. Liên – vợ anh đã từng sang Mỹ du học ngành Tài chính và hai người đã bén duyên ngay sau vài lần gặp gỡ. Michel theo Liên về Việt Nam để làm rể và lập nghiệp trước ánh mắt ngỡ ngàng của nhiều người.

Sợ thịt chó, khó xưng hô

Sang Việt Nam, Michel vào làm tại một công ty bảo hiểm của Mỹ tại Hà Nội. Sau ba tháng thuyết phục, bố mẹ Liên cũng đồng ý cho hai người làm đám cưới với một điều kiện: “Thời gian đầu, hai người phải về nhà Liên sống để cho Michel quen với phong tục tập quán của Việt Nam”. Michel kể, ở nhà Liên rất đông người, gồm bố mẹ, em trai và một người chị gái mới li dị chồng đưa con về ở. Tuy ngôi nhà bốn tầng nhìn có vẻ to nhưng anh vẫn thấy không thoải mái vì hay bị “soi”. Cứ đi làm thì không sao nhưng hễ về đến nhà là Michel lại bị tiếng ồn ào của ti vi, máy hút bụi hay tiếng gào thét của đứa cháu làm phiền. Nhất là phòng riêng của vợ chồng anh hay bị mọi người vào lục lọi đồ đạc mà không hỏi ý kiến.

Michel cho biết, ở phương Tây, việc tôn trọng cá nhân được đặt lên hàng đầu và các thành viên trong gia đình cũng sống rất độc lập, ít khi bị xâm phạm quyền tự do cá nhân. Nhưng dường như ở Việt Nam thì khác, việc gì vợ chồng anh làm cũng bị bố mẹ vợ “can thiệp”. Tiếng Việt anh cũng chưa sỏi lắm, nên Michel thấy bất tiện khi ở cùng gia đình vợ. Đôi lần, anh muốn ra ngoài ở riêng nhưng vợ anh không chịu. Michel bảo, sợ nhất là nhà bố vợ anh mỗi tháng một lần tổ chức ăn thịt chó mắm tôm để giải xui. Mà món này với anh đúng là “ác mộng”. Cứ nhìn thấy đĩa thịt chó là anh “rủn” hết cả người, chưa kể đến cái mùi “khó tả” của mắm tôm. Vì thế, cứ khi nào bố vợ mua món này về là Michel lại rủ vợ đi ăn nhà hàng.

Michel tâm sự: “Làm rể ở Việt Nam, một đất nước có nền văn hóa độc đáo là một may mắn của tôi. Tuy nhiên, nhiều phong tục, tập quán tôi chưa thể quen được.

Có lẽ, phải mất một thời gian nữa tôi mới trở thành người Việt Nam thực sự…”.

Còn An và Philip thì lại có một câu chuyện khác. Cả hai cùng làm trong một công ty tài chính của Mỹ tại Việt Nam nên thường xuyên hỗ trợ, chia sẻ với nhau những khó khăn trong công việc. Hai năm làm chung, sau 9 tháng ngỏ lời yêu, cả hai đã quyết định kết hôn dù trước đó, gia đình An phản đối khá nhiều và An phải chống chọi với định kiến “tham giàu lấy chồng Tây”.

Sau đám cưới ở Hà Nội, cả hai đi tuần trăng mật và về bắt tay vào công việc. Một lần, sau khi nghe điện thoại của mẹ, mặt An bỗng ỉu xìu, gặng hỏi mãi, Philip mới biết là mẹ An gọi điện lên trách con gái và con rể sau đám cưới là mất hút, không về chào gia đình, họ hàng theo tục lệ, để mọi người trách là “không biết dạy con, để con gái mất gốc”. Thế là cuối tuần, hai vợ chồng tức tốc lái xe từ Hà Nội về Tuyên Quang để ra mắt họ hàng, làng xóm. Khổ nỗi, Philip không biết nói tiếng Việt nên đi đến đâu, anh cũng chỉ mỉm cười…

Rồi thì cách xưng hô chẳng theo ngôi thứ nào của Philip cũng khiến An khó xử với mọi người. Một đứa trẻ 5 tuổi mà mẹ vợ cứ bắt anh gọi là “bác”. Philip rất ngạc nhiên và không dùng đại từ nhân xưng đó, mà gọi là “baby”…

Ấm ức vì bị cách ly khi… vợ đẻ

Rồi đến khi vợ anh sinh con gái đầu lòng, trước khi đẻ hai tuần, bà ngoại ra Hà Nội để chăm con gái. Từ ngày có mẹ vợ, bà không cho Andre ngủ với vợ vì sợ “ảnh hưởng đến em bé”. Còn Andre rất ấm ức vì muốn chăm sóc vợ con nhưng đêm nào chưa đến giờ đi ngủ, mẹ vợ đã vào phòng vợ chồng anh nằm. Đến lúc vợ vào phòng sinh, Andre cũng muốn vào trong để động viên vợ như cách mà các ông chồng Tây hay làm nhưng mẹ vợ anh nhất định không cho vào. Bà cho rằng, vợ đẻ mà chồng vào “nhìn” như thế thì làm vợ xấu hổ mà không “rặn” em bé được.

Với những “chàng Tây” nước ngoài, việc yêu và kết hôn với một cô gái Việt Nam là một “nét lạ” nhưng sự khác biệt về lối sống, văn hóa cũng khiến cho đôi bên có nhiều khó khăn trong hoà nhập. Philip chia sẻ, giờ đây anh đã biết đi chợ cùng vợ hoặc một mình đi chợ, nếu chị An bận. Hai tháng một lần, anh đưa vợ con về Tuyên Quang thăm ông bà ngoại. Anh lại thấy quý tình cảm gia đình và những quan tâm “nhỏ nhặt” mà mọi người dành cho mình, chứ không phải là “bị làm phiền” như trước nữa.

Lạc Thành.
Trích theo_nguoiduatin

Speak Your Mind

*