Sợ đám cưới, tôi quyết định chỉ quen Tây…

Nói ra có lẽ mọi người nghĩ là tôi không bình thường, quái tính v…v… nhưng đó thật sự là suy nghĩ trong lòng của tôi. Tôi 30, sống và làm việc tại Sài Gòn phồn hoa. Tôi làm việc ở một công ty chuyên gia công ngoài của Pháp. Công ty tôi có hơn 200 nhân viên. Mọi người đều khoảng chừng 20, đến 30 tuổi. Sếp già nhất cũng chỉ khoảng 38 tuổi. Nói ra để bạn thấy đây là độ tuổi thành gia lập thất nhiều nhất, và vì thế vào mùa cưới, cao điểm tôi nhận được 5, 6 cái thiệp cưới mội tháng. Hầu như cái đám cưới nào tôi cũng đi. Lâu dần tôi cảm thấy chán nản trước những đám cưới. Cô dâu trang điểm lòe loẹt phấn son, hết chạy từ bàn này lại sang bàn khác. Một cái đám cưới nhỏ cũng phải hơn chục bàn. Cô dâu chú rể ghé mỗi bàn tiệc cụng ly và chụp 2 tấm hình cùng mọi người. Mọi người ăn, uống rồi kéo nhau về. Các bạn nữ đi dự đám cưới cũng xúng xính quần áo, trang điểm, làm tóc. Tất cả như được lập trình sẵn. Đám nào cũng như đám nào.

Sợ đám cưới người Việt, tôi quyết định chỉ quen Tây...

Tôi nhớ có một câu chuyện khá buồn cười, anh bạn đại học gọi điện cho tôi sau gần 5 năm trời mất liên lạc, mà thật ra hồi đại học chúng tôi cũng chỉ nói chuyện xã giao.

Đột nhiên anh ta có được số điện thoại của tôi và gọi mời tôi đi ăn đám cưới. Tôi khá chưng hửng vì chưa kịp nhớ ra anh ta là ai thì anh ta dí dỏm trả lời là không cần nhớ bây giờ, miễn là tôi đến đám cưới của anh ta là được rồi.

Thật sự tôi là một người nhút nhát và ít nói, tôi nghĩ nếu tôi phải xuất hiện làm nhân vật trung tâm trong một đám cưới trước hơn mấy trăm người, chắc là tôi sẽ lúng túng lắm. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến việc tôi sẽ có một đám cưới xa hoa, trang điểm và cười nói với tất cả mọi người. Và điều đó để làm gì nhỉ? Tôi cảm thấy những điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết. Nhưng với người Việt, một cái đám cưới to, hoành tráng, có mặt đầy đủ người thân và bạn bè lại quá quan trọng. Tôi mơ về một đám cưới bình dị, chỉ có tôi và anh, cùng lắm là vài ba người bạn thân thiết, trên một bãi biển vắng người. Tôi không cần phải diện áo cưới sang trọng, không cần nữ trang đắt tiền… Những mong muốn giản dị đó dường như lại trở thành không thực tế ở cái đất Sài Thành này. Ngoài ra tôi cũng chưa gặp một người đàn ông Việt nào có cùng suy nghĩ đó với tôi. Nếu tôi quen một người đàn ông Việt, gia đình 2 bên sẽ mong đợi một đám cưới, không quá sa hoa thì cũng phải coi cho được, đẹp lòng hai họ.

Vì thế mà tôi chỉ có thể… quen Tây mà thôi 😉

Hương

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se/

 

Comments

  1. chauanhminh says:

    Minh cung giong ban huong hoan toan khong thich di du tiec dam cuoi . Minh cam thay no chang co y nghia gi chi la hinh thuc de ra mat ho hang ban be, vua ton kem vua met moi ai cung giong ai. Dac biet la khoan chup hinh cuoi, vua mac tien vua sen. Nam nay minh cung 25 roi nen di dau nguoi ta cung hoi bao gio moi cho ho hang uong ruou, minh noi luon khi nao muon uong ruou minh mua cho uong nhung dung co cho doi dam cuoi cua minh. Ban trai cua minh o My cung khong thich dam cuoi, nam sau tui minh se di Hawai choi minh cam thay rat happy voi bf cua minh va khong can quan tam nguoi khac noi gi, nghi gi cac ban nhi.

    Anh Minh

  2. Cà Phê says:

    Ôi, em cũng có tư tưởng giống chị, đi ăn cưới thấy nào là MC giới thiệu Ba mẹ 2 bên sao mà thấy nó nghi thức, mệt mỏi quá. Em cũng chỉ mong tìm được người có cùng suy nghĩ giống em, đám cưới đơn giản, ấm cúng là được. 🙂

Trackbacks

  1. […] tưởng tràn ngập màu hồng khi em có công việc, có người yêu tốt và chuẩn bị cưới thì giờ đây em lại tự mình làm rối mọi chuyện lên khi bỗng dưng phải lòng […]

Speak Your Mind

*