Tiêu chuẩn chọn vợ của đàn ông Việt Nam quá cao!

Nếu như đàn ông Việt Nam luôn phàn nàn về việc phụ nữ ngày một “me tây”, “sính ngoại” hoặc “ham của lạ” v..v.. thì ngược lại, các chị em cho rằng đàn ông Việt Nam do tính cách gia trưởng, độc đoán nên đòi hỏi rất nhiều ở phụ nữ, cụ thể là phải đảm bảo 4 chữ “công, dung, ngôn, hạnh”. Dưới đây là cái nhìn thú vị của bạn Jenny Trần, một Việt kiều từ Mỹ, hiện đang sống và làm việc ở Việt Nam về tiêu chuẩn chọn vợ của đàn ông Việt Nam!

Nu Viet kieu dung mo lay chong Viet Nam

“Việt kiều như tôi không tài nào với tới được bốn chữ “công, dung, ngôn, hạnh” mà các gia đình Việt đặt ra để lựa con dâu”

Tôi là Jenny Trần,Việt kiều Mỹ. Tôi sống ở Mỹ được một thời gian, mới trở về Việt Nam sinh sống và làm việc. Sống ở nước ngoài lâu năm, tôi rất nhớ và yêu Việt Nam, rất thích khí hậu nhiệt đới, thích cách sống tình cảm, trọng gia đình của người Việt. Tôi mong muốn được làm dâu một gia đình thuần Việt để được sống trong tình thân đầm ấm ấy nhưng sao khó khăn quá chừng. Thực tế, tôi không tài nào với tới được bốn chữ “công, dung, ngôn, hạnh” mà các gia đình Việt đặt ra để lựa con dâu.

Đầu tiên là chữ “công”. Tôi được mọi người giải thích: người vợ tốt là phải biết giỏi việc nước, đảm việc nhà. Thật tình tôi rất nể các chị phụ nữ vừa đi làm lại vừa chăm sóc gia đình tận tình, chu đáo. Như gia đình hàng xóm của tôi, chị vợ và anh chồng cùng đi làm đến 6 giờ chiều mới tan sở. Chị vợ thì đi đón con, còn anh chồng thì đi chơi tennis. Chị ấy ở nhà dọn dẹp, cơm nước đầy đủ. Chồng về chỉ có việc tắm rồi vào bàn ăn. Ăn xong chị ấy thu bát đĩa, còn anh chồng ngồi xem ti vi.

Nghe chị ấy kể mà tôi sốc quá. Sao lại có chuyện bất công như vậy. Vợ làm hết còn chồng chỉ chơi và hưởng thụ. Tôi hỏi thì chị ấy nói: “Phụ nữ Việt là phải tề gia nội trợ, hi sinh cho chồng con. Nếu cứ khăng khăng đòi công bằng trong quan hệ vợ chồng thì đảm bảo sẽ ế, hoặc lấy chồng về rồi thì cũng chóng tan vỡ hôn nhân”.

Chị ấy còn bảo như chị là còn nhàn chán rồi, chỉ phải chăm lo cho chồng con. Có những phụ nữ sống chung với mẹ chồng và đặc biệt là làm dâu trưởng thì còn vất vả nữa. Phải lo coi sóc nhà thờ, lo công việc cho cả họ. Khi có lễ tết, cỗ bàn phải lo làm đồ ăn cho cả trăm người, có khi còn mấy bữa liền trải dài cả tuần.

Nghe chị nói vậy, tôi hơi ngậm ngùi. Vậy là tôi trượt một tiêu chuẩn rồi. Có lẽ do sống ở Mỹ lâu năm nên quan niệm của tôi là phải rạch ròi, bình đẳng, công việc nhà phải chia đều. Hy sinh như vậy, chắc tôi không làm được. Vả lại, sức khỏe tôi yếu, đi làm 8 tiếng đồng hồ về là nằm lăn ra rồi. Phải lao động quần quật thêm 3 – 4 giờ nữa chắc tôi ngã bệnh.

Tôi cũng biết mình trượt tiêu chuẩn thứ hai, chứ “dung”, khi đến chơi nhà một người bạn thân. Mẹ bạn ấy suốt ngày mắng tôi là vừa thấp, vừa bé con thế này thì sau này ê sắc ế, phải chịu khó ăn uống vào. Tôi thắc mắc hỏi tại sao như vậy thì bác nói nhỏ rằng: “Mẹ chồng Việt chọn con dâu qua tướng tá”. Phụ nữ phải có hông rộng, to vì như vậy mới mắn đẻ. Chứ tạng gầy gò ốm yếu người ta không ưa vì tướng khó sinh nở, không sinh con nối dõi cho nhà chồng được.

Cái này thì tôi chịu rồi! Ở bên kia tôi cũng ăn dữ lắm mà không hiểu sao người vẫn khô đét.

Tạng người tôi không béo được, lại nhỏ bé. Tiêu chuẩn thứ hai tôi không đạt được bởi kém may mắn bị trời cho một ngoại hình “không đẹp”.

Nhưng tôi cũng tò mò quá mọi người ạ. Hông to thì liên quan gì tới sinh nở nhỉ? Sinh đẻ là một sự kết hợp giữa giống cái và đực. Con mèo hông nó tí ti mà nó vẫn đẻ ra đứa con bự đó thôi. Vả lại, bây giờ tiên tiến hiện đại, có vấn đề gì thì bác sĩ đẻ mổ rất an toàn, nhanh chóng. Quan niệm “hông to mắn đẻ” này tôi thấy kỳ cục quá!

Tiêu chuẩn thứ ba là “ngôn”, theo tôi đánh giá là khó nhất. Chữ “ngôn” này nghĩa là phải biết ăn nói khéo léo, lời nói phải làm cho người đối diện mát lòng mát dạ. Không được ăn nói tùy tiện, không được nghĩ gì nói đấy, trước khi nói phải uốn lưỡi 7 lần. Tôi thì lại không phải người khéo léo. Tính tôi thẳng thắn, nghĩ gì nói đấy. Yêu thì nói yêu, ghét thì tôi nói ghét. Bảo tôi nghĩ một đằng, nói một nẻo, tôi chịu không làm được. Những người có thể nói chuyện hòa hợp và vừa lòng tất cả mọi người, tôi xin bái phục và gọi một tiếng “cao thủ”.

Tiêu chuẩn thứ tư là “hạnh”, tôi cũng không đạt được nốt. Nghe mọi người bảo, hạnh tức là đức hạnh. Một người vợ đức hạnh, một người con dâu đức hạnh là phải luôn luôn ngoan ngoãn, vâng lời chồng và nhà chồng, phải biết vị tha, thương yêu chồng và gia đình chồng.

Tôi có thể làm được “thương yêu”, nhưng còn “vị tha” và “luôn vâng lời” thì chắc tôi không làm được. Nếu chồng hay mẹ chồng làm sai, nói sai, phải góp ý cho họ biết để sửa đổi chứ. Tại sao lại phải nhất nhất nghe theo? Hình như ở Việt Nam, những lời góp ý ấy bị coi là “bật”, là láo xược. Thật khác với quan điểm sống của tôi quá.

Còn đức tính vị tha thì tôi là người thù dai cực kỳ. Chồng mà có đi cặp bồ, lăng nhăng với người khác là tôi ly dị liền. Tôi căm ghét những kẻ phản bội. Đọc những bài viết trên mạng thấy nhiều chị em ngậm bồ hòn làm ngọt khi chồng xí xớn với người phụ nữ khác, tôi thấy nể sức chịu đựng của họ lắm.

Trước đây tôi cứ nghĩ vợ chồng chỉ cần có tình yêu, đồng điệu về tâm hồn là được. Nhưng từ hồi về Việt Nam, tôi phát hiện ra để thành một người vợ không đơn giản như vậy. Tôi thấy tất cả những người phụ nữ đang làm vợ ở Việt Nam thật là vĩ đại, vừa khỏe, vừa khéo, vừa tốt tính, cao thượng, lại còn thêm “mắn đẻ” nữa. Tôi ngưỡng mộ lắm.

Cứ theo những tiêu chuẩn này của người Việt thì chắc tôi không đạt được ước mơ làm dâu gia đình thuần Việt rồi. Thật tình tôi muốn lấy chồng Việt và định cư luôn ở Việt Nam. Ngặt nỗi, đúng là tôi không đủ tiêu chuẩn nào.

Theo TTVN

 

 

Comments

  1. mình thì lại nghĩ như vầy, đàn ông Việt bây giờ chả đủ tiêu chuẩn để mà đòi hỏi cao ở phụ nữ nữa. Năng lực ko có, tiền không có…với nền kinh tế như theesy này, lấy được vợ là may mắn lắm rồi..

Speak Your Mind

*