Tình đẹp khi tình dang dở…

Chào các chị CTVV

Em năm nay 24 tuổi, cái tuổi không già nhưng cũng không còn quá trẻ, bồng bột. Em tự nhận bản thân em là người khá khó tính và kén chọn, dù ngoại hình của em cũng không phải gọi là xuất sắc nhưng cũng khá ưa nhìn, mọi người nói em có cái duyên thu hút mọi người. Ngay từ cấp 3, em đã nghĩ đã quen là phải quen người chững chạc chứ không thích quen những người cùng tuổi. Em kể hơi dài dòng về tính cách vì thật sự em rất là hay để ý bắt lỗi người khác nên mới không có nổi mảnh tình vắt vai qua năm tháng học sinh và sinh viên…

Vào mùng 2 Tết năm nay, mẹ em rủ đi coi bói chung với Mẹ, em cũng chỉ đi cho vui chứ không tin vào bói toán. Ai dè đâu bà đó phán em năm nay sẽ có người yêu, nhưng sẽ không cưới. Em nghe về cũng chẳng để tâm lắm. Vậy mà mấy ngày sau, em gặp anh, chàng trai Canada gốc hoa, 25 tuổi qua 1 app trao đổi ngôn ngữ. Dù trước đó em đã nói chuyện với 1 số người, nhưng em thật sự bị cuốn hút khi nói chuyện với anh. Tụi em nói hăng say từ ngày này sang ngày khác, do công việc lúc đó của em cũng khá rảnh nên em có nhiều thời gian nói chuyện với anh, tuy lệch múi giờ nhưng anh cũng tranh thủ thức khuya để tám với em. Tụi em thật sự rất hợp nhau về tất cả mọi thứ, em với anh tính hay nhây giống nhau nên cả khi chat hay video call tụi em đều cười đau cả bụng, mỏi cả miệng. Rồi đến 1 ngày anh nói thích em. Tính em cũng nhây nhây, không nghĩ nhều nên em cũng kêu ừ, nói em cũng thích anh lắm nhưng trong lòng cũng chả tin vì tính em rất đa nghi vì đọc rất nhiều vụ lừa đảo ở trang ctvv nhà mình). Sau khi em đồng ý làm bạn gái, anh đề nghị tụi em viết thư tay cho nhau, lúc đó em hơi bất ngờ vì không nghĩ thời đại thông tin này còn có người muốn viết thư tay nữa trời??? Nhưng anh nói anh muốn viết và xin địa chỉ nhà em, em ok nhưng cho anh địa chỉ của nhà bạn em trước (tính em đa nghi lắm). Anh cũng ok rồi gửi thư và 1 bịch kẹo socola qua cho em. Đọc thư em rất vui, nhưng em vẫn chưa tin lắm. Sau đó cứ đều đặn anh gửi thư tay hàng tháng qua cho em. Em gửi cho anh thì lần đầu tận 3 tháng anh mới nhận được, lần 2 thì mất luôn nên em không thèm gửi nữa, còn anh vẫn gửi đều đặn cho em. Tụi em dần thân hơn, mở lòng với nhau hơn. Anh kể cho em về cv, về gđ của anh. Anh nói anh không thích sống ở Canada nữa, anh muốn về VN ở mặc dù tiếng việt anh còn không biết, nhưng từ khi quen em, anh càng quyết tâm về VN hơn. Anh dự định tháng 8 sẽ qua VN thăm em trước. Tụi em cũng bàn tính lên kế hoạch đi chơi như thế nào, rất vui, nhưng thiệt sự trong lòng em vẫn chưa hoàn toàn tin anh. Rồi anh giới thiệu em với mẹ anh, anh trai của anh. Lâu lâu em cũng nói chuyện với mọi người mỗi lần tụi em video call với nhau. Lúc này lòng tin của em vẫn chưa được 100%, em quan niệm là bao giờ em phải thấy được vé máy bay em mới tin hahaha.

Em nói hết suy nghĩ của mình cho anh biết, anh nói anh hiểu rồi anh chụp lại vé mb lại cho em tin. Vì anh không phải là người có điều kiện nên anh mua vé trước tận 3 tháng để rẻ. Tụi em vẫn nói chuyện vui vẻ. Nhưng trước khi về VN 1 tháng, anh nghỉ việc, anh nói anh muốn nghỉ về relax và cũng để chuẩn bị chu đáo để qua VN thăm em. Nhưng trong thời gian đó anh ít nói chuyện lại với em, nhiều khi đang nói chuyện thì im bặt, em nói 1 câu mấy tiếng sau anh mới trả lời. Thời gian đó do hay dô ctvv đọc tham khảo nhiều, thêm cái tính đa nghi nên em đã nghĩ anh đang có người khác, chắc là sắp về VN nên tranh thủ kiếm thêm mấy con để làm quen gặp luôn 1 thể haha. Thêm việc gđ gặp trục trặc nữa, lại chuyện anh bỏ bê không quan tâm em như ngày xưa nên cách 2 tuần về VN, em nói lời ct với anh. Anh có giải thích anh lí do anh bận, nhưng lúc đó em quá buồn phiền về gđ em nên em nói em qđịnh rồi. Anh chỉ hỏi em là em có chắc chắn không, chỉ còn 2 tuần nữa là anh về VN thăm em rồi mà, sao em lại như vậy? Không biết lúc đó em dở dở ương ương thế nào, em lại kêu chắc =.= Xong tụi em im, em nghĩ là xong phim rồi đó. Sau hôm sau ngồi suy nghĩ lại tnhien thấy mình khùng quá, muốn nc lại với anh nhưng tính sĩ diện lại thôi. Rồi 2 ngày sau, anh nhắn tin cho em, tụi em nói qa nói lại, có trách móc, có giận hờn đủ cả rồi lại huề hahaha.

Đến ngày anh về VN, em ra sân bay đón anh lúc 1am. Gặp nhau mừng mừng ngại ngại, anh ôm em, cầm bó hoa em tặng rồi nắm tay em suốt trên taxi. Em thì bình thường cũng chỉ thấy vui vui chứ k tới nỗi run run như anh haha. Trước khi gặp nhau, tụi em đã thẳng thắn với nhau là nếu gặp ở sb mà 1 trong 2 người không thích nhau thì cứ nói thẳng rồi coi nhau là bạn, còn thấy ok thì tới với nhau luôn :)) Em cảm nhận được anh là người rất thật thà, chân thành. Anh xúc động nói với em rằng anh chưa bao giờ được tặng hoa như vậy, lần đầu tiên anh tới VN còn được gặp người anh yêu, anh hạnh phúc lắm, rồi cứ lại thơm thơm vào má em haha. Sau đó tụi em đi chơi với nhau cả tháng trời. Do cũng đang chán công việc hiện tại nên em xin nghỉ, lấy số tiền dành dụm ít ỏi để đi chơi relax đầu óc sau những ngày buồn chán về chuyện gđ luôn. Em cũng chủ động share tiền với anh, tuy không phải tất cả nhưng những thứ gì em trả được em giành trả hết, em không muốn anh nghĩ em lợi dụng anh, và em cũng ghét ỷ y vào người khác. Ai cũng nói em liều dám đi chơi với người nc trên mạng, nhưng em tin vào trực giác của em là em không nhìn sai người. Anh rất tốt và đáng yêu, em dạy anh nói tiếng việt (đa số em toàn dạy từ bậy haha), anh là người vui tính nhưng rất kĩ tính nên chăm lo cho em từng chút 1, từ bàn chải đánh răng, tăm bông, khăn, sắp xếp hành lí, chùi giày dép cho em, thậm chí còn giặt đồ cho em nữa. Em đi mà anh làm hết tất cả, em không phải đụng tay vào việc gì cả, anh đối xử với em như đối xử với công chúa vậy. Mẹ em rất thích anh, họ hàng, bạn bè em cũng rất quý anh , ai cũng khen anh hiền, anh tốt. Tụi em hợp nhau về tất cả mọi thứ. Thật sự lúc đó thì em cũng chỉ là thích anh chứ em biết đó không phải là yêu. Rồi anh đưa em đi giới thiệu với họ hàng của anh ở VN, anh năn nỉ em đi du lịch với anh và họ hàng anh. Thôi thì em cũng chiều theo ý anh mặc dù em biết họ hàng anh thế nào cũng nghĩ em là đứa như này như kia. Do anh năn nỉ rồi nói sẽ giận nếu em không đi nên em mới tặc lưỡi đi vì đi em như người thừa vậy. Em nói chuyện bằng tiếng anh với anh, Anh nói chuyện với mấy cô của anh bằng tiếng hoa, mấy cô đó lâu lâu mới quay qua nói vài câu tiếng việt với em. Em rất chán, nhưng vẫn cố vui vẻ để anh hài lòng, không mất mặt với họ hàng.

Anh còn đưa em tiền để em mời các cô của anh đi ăn, để lấy lòng các cô của anh =.= Suốt 1 tháng anh ở VN, tụi em cũng có lúc cãi nhau, nhưng anh luôn là người xin lỗi em trước. Nói chung tụi em rất là vui vì được đi nhiều nơi với người mình thương.

Rồi cũng đến lúc anh phải quay lại Canada, trước đó vài ngày anh đã khóc rất nhiều. Nhà em còn trống 1 phòng nên em xin Mẹ cho anh ở lại nhà em mấy ngày cuối. Anh rất nhạy cảm và là người sống tình cảm. Anh ra bàn thờ nhà em, nhìn hình của ông em anh cũng khóc, rồi ăn cơm cũng khóc. Ngày cuối cùng, anh nói em chở anh ra siêu thị, anh mua cả đống đồ cho em xài dần. Tối đó em chở anh đi dạo 1 lần cuối, anh cứ ngồi sau lưng em khóc thút thít )), vô uống nước cũng chảy nước mắt )) em thì cứ nhăn nhở mệt vì phải chở anh đi cả ngày >.<, tối cuối cùng hôm đó, em giúp anh soạn vali và sắp xếp đồ đạc rồi chờ tới giờ ra sân bay. Em chở anh cả ngày nên rất mệt, em nói em muốn đi ngủ nhưng anh không chịu, anh cứ đòi ngồi ở phòng khách nắm tay em. Rồi 2 đứa ngủ gật ở phòng khách mà tay anh vẫn nắm chặt không rời =.= Lúc ra sân bay mới kinh dị, anh khóc như mưa, còn em rặn mãi mới ra được 2 giọt =.= Trước khi bước vào làm thủ tục, anh ôm em mãi không rời, anh nói tới VN như 1 giâc mơ của anh, anh nói đây là thời gian hạnh phúc nhất trong 25 năm của anh, anh hứa sẽ quay lại sớm nhất có thể, anh sẽ về VN sống với em………. Em thấy em có thích anh, nhưng vẫn thiếu 1 cái gì đó để gọi là yêu.

Thời gian đầu khi anh quay lại Canada, anh vẫn khóc mỗi khi video call với em =.= Tụi em vẫn nói chuyện hàng ngày với nhau rồi chờ cuối tuần video call. Rồi thời gian đó ba mẹ em li dị thiệt sự là cú shock đối với em, thêm chuyện mới nghỉ làm, tiền đã cạn túi làm em thật sự stress. Anh cũng chưa kiếm được việc, gđ anh cũng gặp rắc rối. Tụi em rất mệt mỏi nhưng vẫn ráng động viên nhau, nói nhau cùng cố lên, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Em cảm thấy may mắn vì lúc đó em mất tất cả, nhưng em vẫn còn có anh bên cạnh em. Nhưng đến khi em tìm được công việc mới lương khá ở 1 cty nước ngoài thì mọi chuyện lại đi theo 1 hướng khác. Công việc của em bận rộn hơn, ít có thời gian nói chuyện với anh hơn. Anh vẫn chưa kiếm được việc, vẫn ở nhà nên em cũng ít chia sẻ chuyện cv với anh, em sợ anh buồn, anh tủi thân vì tính anh rất dễ bị như vậy. Rồi không hiểu sao tụi em cứ xa dần, xa dần. Mỗi ngày chỉ đọc được tin nhắn offline của nhau. Em đọc được tin của anh vào sáng sớm, anh nhận được tin của em lúc em đã say giấc. Cuối tuần em tranh thủ đi làm thêm, cũng không video call với anh được. Nếu có nc thì cuộc nc trở nên nhạt nhẽo, không còn tiếng cười như trước nữa. Thời gian đó, tụi em bị luẩn quẩn trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền, em thật sự rất stress. Nên em đã quyết định nói với anh là tụi em thử im lặng 1 thời gian xem sao, vì bây giờ thật sự anh cũng stress, em cũng stress, nói với nhau rất khác xưa, em không muốn như vậy. Mới đầu anh không chịu, nhưng rồi anh cũng ok. Tụi em im lặng được chừng 4 ngày thì em nhớ anh quá, em nói chuyện với anh trước, anh trả lời 1 câu, nói có việc cần ra ngoài, về sẽ nt em rồi anh cũng quên. Em lại im lặng… Cho đến khi 3 ngày sau, anh nt cho em, anh nói anh cần nói chuyện về tụi em, em có thời gian thì hãy pm anh.

Em đọc được cũng lờ mờ hiểu chuyện. Em ghi mail cho anh, em nói em biết thời gian này quả thật khó khăn với cả 2, nhưng em vẫn muốn có anh, em muốn níu kéo cuộc tình đẹp này. Rồi anh trả lời lại em, anh nói anh vẫn yêu em, nhưng quả thật thời gian này anh không thể handle được 1 mối qhe, anh chưa sẵn sàng cho 1 sự ràng buộc. Anh nói anh vẫn muốn biết về em, anh vẫn muốn quan tâm em, muốn nói chuyện với mẹ em, với em trai em, với bạn bè em. Đọc được những lời đó, em thật sự rất thất vọng về anh, bao nhiêu lời nói, bao nhiêu kỉ niệm suốt 9 tháng qua, vậy mà chỉ 3 tháng anh đã thay đổi suy nghĩ, chỉ vì cơm áo gạo tiền mà anh đã nhụt chí và chọn chấm dứt mqh này mặc dù em không hề đòi hỏi anh 1 thứ gì vì bây giờ em cũng có thể tự lo cho bản thân mình được. Rồi em nhận ra anh không hề yêu em, người anh yêu nhất vẫn là chính bản thân của anh. Cái tính ích kỉ mà em ghét nhất ở anh. Nhưng em tôn trọng qđịnh của anh, em đồng ý, tụi em chấm dứt, nhưng em không thể làm bạn với anh được nữa. Rồi em xóa hết cả hơn 1000 tấm hình cùng anh và block toàn bộ cách liên lạc với anh ngay lập tức.

Đến nay đã hơn 1 tuần chia tay, em có buồn, em nhớ anh lắm, nhưng không phải đau khổ vật vã gì vì nó thật sự chưa hẳn là tình yêu. Em vẫn vui vẻ, Em vẫn đi làm đều, tối về đi tập gym, cuối tuần lại đi làm thêm. Tuyệt nhiên không rơi 1 giọt nước mắt nào. Đôi khi nhớ anh da diết vì nhìn những đồ vật xung quanh mình đều liên quan đến anh, cả thói quen sáng ngủ dậy đã thấy tn của anh gần cả năm nói bỏ sao bỏ liền được?? nhưng em dặn lòng phải mạnh mẽ lên, một khi chia tay là chấm dứt hẳn, xóa hết tất cả kí ức về anh là điều tốt cho bản thân em, em cũng đã tháo chiếc nhẫn và dây chuyền anh tặng trước khi anh đi. Qua 1 người bạn, em biết là anh quyết định tháng 2 này vẫn sẽ về VN làm việc giống như dự định từ lúc trước 2 đứa nc, chỉ có điều là không còn em bên cạnh anh. Em đã cố gắng nghĩ xấu về anh để quên nhanh nhưng em không thể, vì anh thật sự không làm điều gì sai cả, chỉ trách là tụi em không gặp nhau đúng thời điểm mà thôi! Có lẽ khi em đã thật sự quên anh, em sẽ chủ động nói chuyện lại với anh…

Lucy

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Chào bạn. Mình rất chia sẻ và đồng cảm với câu chuyện của bạn. Mình cũng từng có thời gian trải qua những cảm giác như vậy. Mình và bạn đó quen nhau qua một trang kết bạn qua thư. Mình có rất nhiều bạn tốt ở trên này. Mục đích của mình là để trao đổi ngôn ngữ, thư từ và postcards. Mình đã trao đổi rất nhiều thư và postcards với một số những người bạn tốt trên đó. ( hầu hết là bạn nữ vì mình ko có ý định tìm bạn trai hay 1 mối quan hệ qua mạng). Nhưng một ngày Bạn ấy xuất hiện và bọn mình bắt đầu trò chuyện. Bạn ở Pháp nhưng có bố mẹ là người Việt Nam nên hai đứa có rất nhiều thứ để chia sẻ và đồng cảm. Thời gian trôi qua, trong suốt gần 1 năm, bọn mình viết cho nhau hàng trăm emails. Mỗi ngày trao đổi một email rất dài về cuộc sống thường ngày của nhau. Mình coi bạn ấy là tri kỉ, bạn tâm giao. Chúng mình chưa từng video calls hay phone calls. Nhưng bạn ấy chia sẻ với mình rất nhiều hình ảnh và video có bạn ấy trong đó. Mình cũng có tìm thấy fb của bạn ấy, nhưng mình ko add. Bạn ấy nói rất quí mình và hứa hẹn rằng sẽ mãi ở bên cạnh mình cho dù có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng đến 1 ngày, bạn ấy viết mail cho mình ít đi. Lúc đó cũng là lúc mình có nhiều chuyện gia đình. Mình đã rất buồn và tuyệt vọng. Mình nt viber cho bạn ấy, bạn ấy ko trả lời và delete tài khoản trên đó đi. Mình vẫn thấy ng đó trên whatsapp. Mình liền nt lên đó, thì bạn đó nói là viber bị lỗi virus nên bạn ấy ko đọc được tn của mình. Mình trong lúc buồn đã rất giận dữ. Chúng mình có cãi nhau. Và bạn ấy nói là tốt hơn hết chúng ta ko nên nói chuyện với nhau nữa. Đêm đó mình khóc quá trời. Mình ngồi dậy viết thư cho bạn ấy. Một lá thư rất dài nói lên những trăn trở của mình. Rằng thói quen suốt 1 năm qua của mình là bạn ấy ko dễ dàng bỏ được. Bạn ấy cũng viết thư lại cho mình giải thích lại những gì mình đã hiểu lầm, rằng mọi chuyện ko phải như mình nghĩ. Mình đọc xong email đó đã nghĩ rằng tình bạn của bọn mình có thể quay lại như xưa. Nhưng ko, chỉ duy trì được một hai email sau đó, rồi bạn ấy nói với mình rằng. Bạn ấy nói là thời gian này bạn ấy rất bận, bận chuyện trường, chuyện dự án, chuyện công việc.. nên ko thể liên lạc thường xuyên với mình. Khi nào có thời gian rảnh, bạn ấy sẽ lại viết mail cho mình. Nhưng đó là tn cuối cùng của bạn ấy cho mình. Ko lâu sau đó, mình biết được bạn ấy có bạn gái mới. Đó là lý do tại sao bạn ấy cư xử với mình như vậy. Trong 1 khoảng thời gian dài, mình đã rất suy sụp và buồn chán, mình nhận ra rằng mình có tình cảm với bạn đó mà mình chưa bao giờ nói ra. Mình gặp nhấm nỗi buồn trong khoảng 1 năm sau đó. Rồi mình gặp bạn trai mình bây giờ. Người yêu thương mình vô điều kiện và sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì mình. Vì vậy, qua câu chuyện của bạn thân mình, mình chỉ muốn nhắn với bạn rằng hãy mạnh mẽ và lạc quan lên, rồi bạn sẽ gặp được Mr. Right của bạn mình. Và người đến sau sẽ tốt hơn người đến trước. Chúc bạn nhiều may mắn! 🙂

    • Hi Harper,

      cám ơn câu chuyện chia sẻ của bạn. Bây giờ cũng đã hơn 2 tuần và mình cũng đỡ buồn hẳn rồi, vì bạn bè luôn bên cạnh nghe mình than thở hihi.
      Câu chuyện của bạn cũng gần như giống mình, chỉ có điều là bạn trai của mình đã hứa hẹn quá nhiều, tụi mình còn đeo nhẫn cặp như 1 lời hứa là anh ấy sẽ quay về bên mình. Mình cũng đã nghĩ đến những phương án là anh ấy đã có người khác ở bên này, hoặc đã kiếm được ai đó bên đó. Anh ấy gửi mail nói chia tay với mình lúc 5am ở VN, anh ấy cũng thừa biết là mình hay dậy sớm check đt để đọc tn của anh. Đọc xong mình không thể ngủ tiếp, cả ngày hôm đó mình không thể tập trung vào công việc được, cảm tưởng như đó là ngày dài nhất cuộc đời vậy. Nên mình cũng không hề tiếc một người đàn ông yếu đuối và ích kỉ như vậy. Cái mình tiếc là kỉ niệm, là sự hy vọng gần 1 năm qua mình dành cho anh ấy.
      Bây giờ thì mọi chuyện lại vào vòng quỹ đạo như lúc mình chưa gặp anh rồi. Mình vẫn nói chuyện với những người bạn nước ngoài khác, chỉ có điều coi những người đó như bạn bè thôi, và trộm vía mình cũng gặp được nhiều bạn tốt chứ chưa gặp phải scammer ^__^ Mình thì bạn trai Tây hay VN đều được, vì mình thích ở VN hơn, theo quan điểm của mình ở VN là sướng nhất rồi. Hồi đó anh ấy nói sẽ về VN ở mình mới bắt đầu mối quan hệ này. Giờ thì cứ xem như vạn sự tùy duyên thôi ^___^
      Harper hiện đang ở đâu? Thiệt vui khi nghe bạn trai của bạn bây giờ tốt như vậy. Hy vọng mình cũng kiếm được 1 anh người yêu tốt thiệt tốt giống như bạn vậy ^____^ Chúc bạn luôn hạnh phúc !

Speak Your Mind

*