Tôi cũng là một dâu Tây, vợ Tây nhưng “bất hạnh”

Lấy chồng Tây sướng lắm. Tôi xin nói với bạn là tôi cũng là một cô dâu Tây, vợ  Tây. Tôi chẳng hề được sướng như hoàn cảnh của bạn và những người xung quanh đang nghĩ. Tôi đang rất mệt mỏi và thực sự tôi muốn quay trở về Việt Nam làm lại cuộc đời đây.

Cô dâu Việt bất hạnh sau khi lấy chồng Tây

Ảnh Minh Họa

Mọi chuyện bắt đầu từ 3 năm trước. Tôi là cô gái Việt xinh đẹp vừa chân ướt chân ráo rời khỏi trường đại học. Tôi vào làm nhân viên đối ngoại cho một công ty xuất nhập khẩu ở Hà Nội. Cuộc sống của tôi trôi qua rất êm đềm.
Tôi có công việc với mức thu nhập được coi là khá cao so với lứa bạn đồng môn. Vẻ ngoài duyên dáng của tôi khiến cho bao chàng trai luôn tìm mọi cách tán tỉnh. Dẫu chẳng nói ra, nhưng thực sự, tôi không thích các chàng trai Việt cho lắm. Bởi người nào cao lắm mới ngang bằng đầu tôi. Nhiều anh chàng còn bám váy mẹ dẫu đã đi làm công sở. Và trong tư tưởng của họ còn đeo bám sự cổ hủ, cũ rích, nhàm chán trong lối sống. Các chàng trai Việt cứ ngày ngày vây quanh tôi, ngắm nhìn nụ cười tỏa sáng của tôi, đùa cợt với tôi, ca tụng tôi. Nhưng họ sẽ chẳng bao giờ có được cái tuyệt vời nhất là trái tim tôi.
Chị bạn thân nhất trong cùng phòng với tôi đã kết hôn với một anh chàng Tây gốc Đức. Ôi, tôi ghen tỵ với cuộc sống của chị quá trời. Chị được thoải mái thời gian làm mọi việc phụ nữ thích như hồi chị còn son rỗi. Chị khoác trên mình những món hàng hiệu mà nếu phải công khai giá cả, chị toàn nói bằng ngoại tệ, bởi sự quy ra tiền Việt thì mọi người phát ngất đi mất. Tôi ao ước được cuộc sống như chị, hơn chị thì càng tốt. Tôi đặt mục tiêu lấy một anh chàng Tây và sang sống hẳn bên Tây.

Cầu được ước thấy, tôi đã lọt vào mắt xanh của chàng trai Pháp có cái tên dễ thương Juraen. Sau hơn một tháng tìm hiểu, yêu đương và kết hôn, tôi đã xách va ly theo chồng tới một làng quê ở Bordeaux – quê hương của dòng rượu vang đỏ nổi tiếng thế giới.

Juraen dẫn tôi tới một chiếc nhà kho chật hẹp, luộm thuộm. Mẹ và cậu em trai Juraen vẫn sống cùng ở đây. Hàng ngày, tôi dậy lúc mờ sáng nấu ăn sáng cho cả nhà. Bà mẹ chồng toàn nhăn mặt bởi đồ ăn tôi nấu nhạt. Bà đã bỏ cả nắm ớt cay vào trong món súp cá. Các món ăn mặn khác, mỗi món bà đều cho thêm ớt vào. Nước mắt tôi chảy giàn giụa bởi hơi cay trong món thức ăn bốc lên. Tôi đành ăn bánh mỳ chấm đường mỗi bữa.

Ăn sáng xong, cả nhà đi hái nho. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng phải lao động chân tay vất vả. Sau một buổi hái nho, lòng bàn tay tôi phồng rộp lên.

Nước chua từ chùm quả nho xanh thấm vào khiến tay tôi xót. Tôi ngồi nghỉ một lát để lau mồ hôi nhễ nhại đang tràn ra khắp trán và mặt. Từ đâu, bà mẹ chồng tôi tiến lại và giúi tôi ngã xuống đất. Bà vứt cái giỏ lên người tôi để tôi đi hái nho tiếp.

Buổi tối về nhà sau một ngày vắt kiệt sức lực trên cánh đồng nho, tôi lại phải vào bếp chuẩn bị bữa ăn tối cho cả nhà trong khi mẹ chồng, em chồng và chồng tôi ngồi ghế bàn tán câu chuyện đang chiếu trên tivi.

Đêm đến, tôi rất mệt, tôi cần được ngủ. Nhưng Juraen không chịu. Anh cứ bắt tôi hoàn thành nghĩa vụ của người vợ. Tôi mệt đến xỉu đi. Kệ anh ta muốn làm gì thì làm. Anh chẳng thông cảm cho việc tôi đang rất mệt, tôi cần được động viên và nghỉ ngơi. Tôi chán với người chồng như vậy.

Mỗi lúc, chồng tôi vắng nhà, cậu em chồng lại cà khịa tôi uống rượu bởi con gái ở vùng này ai uống rượu rất tài. Tôi vốn dị ứng với rượu, dù là rượu vang. Tôi chỉ cần uống hết một ly thôi là cả mặt đỏ gay, rồi cả người tôi cũng đỏ theo. Tôi sẽ choáng do chóng mặt và phải nằm cả ngày mới có thể hồi sức lại. Dầu đã giải thích, nhưng cậu em chồng tôi vẫn bảo thủ không nghe. Đến lúc không đạt được mục đích, cậu ta dùng những lời lẽ thô tục để xỉ vả tôi.

Tôi đã quá mệt mỏi, chán chường với cuộc sống này. Giờ tôi không cần gì nữa, không sợ bất cứ điều gì. Tôi không cần sự phồn hoa giả tạo. Tôi không cần được hơn bạn hơn bè. Tôi không sợ những người xung quanh nói rằng tôi xinh đẹp, trẻ trung đã gặp hôn nhân bất hạnh. Thậm chí, nếu có người nói tôi bị trả giá vì đã tham tiền, tham lấy chồng Tây, cũng không còn quan trọng với tôi nữa.

Tôi nhớ mẹ, nhớ Việt Nam nhiều lắm. Tôi nhớ hình ảnh người cha phúc hậu của mình, nhớ cậu em trai dễ mến. Nhiều lúc, tôi còn nhớ những người bạn trai đã từng tán tỉnh tôi, tôi không còn ghét họ nữa.

Tôi muốn chấm dứt cuộc sống không tình cảm hiện tại. Tôi muốn được trở về Việt Nam làm lại cuộc đời. Dẫu con đường phía trước có trải đầy gai, tôi cũng sẽ bước lên bởi đó là sự chọn lựa chín chắn của mình. Các bạn hãy cho tôi lời khuyên chân tình trong hoàn cảnh này?

(Theo_xaluan).

Comments

  1. Tôi thực sự không hiểu khi bạn nói tới từ Chín chắn, nếu đủ chín chắn thì trước khi lấy bạn đã phải nghĩ tới sự khác biệt về văn hóa, lối sống. Hơn nữa, cuộc sống vợ chồng, lấy ta hay lấy ta đều vậy cả thôi, bạn không chỉ có hai vợ chồng, bạn còn có các mối quan hệ họ hàng. Bạn muốn về Việt Nam làm lại cuộc đời hay bạn muốn trốn tránh sự thật bạn đang gặp phải do quyết định thiếu chín chắn của mình?

  2. Đọc tâm sự bạn này mình thấy buồn…cười. Bạn giống như tiểu thư đài các bước ra cuộc sống không hiểu chuyện gì hết rồi đùng đùng kết hôn, rồi không biết hội nhập cuộc sống, than ngắn thở dài. Bạn đồng ý kết hôn chỉ sau 1 tháng tìm hiểu, chứng tỏ không chỉ bạn có vấn đề mà anh ta cũng có vấn đề của anh ta nữa. Anyway, nếu bạn muốn về thì cứ về thôi, ngồi đó than thở có ích lợi gì hay bạn còn nuối tiếc điều gì? 🙂

  3. em nghĩ chuyện này là chuyện bình thường vì thời gian tìm hiểu và yêu đương quá ngắn để hiểu và kết hôn với 1 người đàn ông, huống chi là cách xa đến vài múi giờ. Đúng, chị như 1 tiểu thư đài các bước ra cuộc sống thực sự khó khăn vất vả. Các chị em lấy Tây không ai là không có nỗi niềm riêng, không ai là không gặp khó khăn khi mới theo chồng về nước, nhưng khôn ngoan hơn, họ thường chọn cách đi du lịch qua thăm và tìm hiểu gia đình nhà chồng trước kết hôn, vì vậy ít nhất họ cũng không quá ” ngất ngây” vì cái phồn hoa giả tạo như chị nói, quả là sự sốc nổi của bản thân đã dồn chị tới hoàn cảnh éo le như hiện tại, em nghĩ ít người nào đã theo chồng mà còn so đo quá khứ thế này hiện tại thế kia, đã lao động ở xứ người, không bằng cấp giá trị đó cũng là chuyện thường, phải chăng chị không hiểu gì về người Pháp nói chung hay bà mẹ chồng nói riêng chứ khoan hãy nói tới anh chồng không biết thông cảm cho vợ, có lẽ anh ta nghĩ anh ta là vị cứu tinh vì đã mang lại 1 quốc tịch gái trị, 1 cuộc sống” như mơ” cho chị, hẳn chỉ bản than chị hiểu chị phải làm gì lúc này, chúc chị sớm đứng dậy sau vấp ngã mà thoát khỏi ” mơ mộng”, trở về thực tại với cuocj sống tốt đẹp hơn, thân!

  4. katherine says:

    chao ban, minh rat thong cam voi hoan canh cua ban.
    dieu minh muon noi o day la: con nguoi ta ai cung co luc mac loi lam,nhung tai sao tat ca moi nguoi comemments o day khong he thong cam chia se ma lai chi trich ban nhieu hon.
    vn chung ta co cau: danh ke chay di cu khong danh nguoi chay lai” mong moi nguoi hay thong camva chia se voi ban ay, ban ay da viet len day nho moi nguoi cho loi khuyen chu khong phai la de chi trcih sai lam cua ban ay,minh tin la vay.
    neu ban muon chia se ban co the email cho minh theo email jpersavage@yahoo.com minh san sang chia se cung ban-than

    chuc ban vui ,khoe

    • KienDuongMongLinh says:

      minh dong y vs ban katherine. nguoi khac dang can su chia se cam thong chu k phai nhung loi chi trich nang ne nhu vay. minh thay da so cac ban lay chong tay, yeu nguoi tay o day deu co nhung tu tuong v cai nhin rat ich ky.

  5. Chỉ có thể dùng 2 từ xui xẻo cho bạn thôi bạn ơi. Bạn đừng để ý cái đám comment trên kia làm gì. Mặc dù thời gian bạn viết trên đây khá ngắn ”.. 1 tháng ..” nhưng mình hiểu thực tế là lâu hơn vì ko thể nào trong vòng 1 tháng vừa quen vừa tìm hiểu rồi kết hôn và xin visa định cư được. Bạn là 1 cô gái thành phố, lấy nhầm anh Tây ”nhà nông” nên mới khổ như thế. Những người như thế chỉ thích hợp với những cô Tây nhà nông thôi. Bạn cũng đừng buồn nhiều làm gì. Cũng may là bạn có ý muốn bỏ hết như thế. Và bạn ơi, nếu bạn nghĩ làm lại cuộc đời với người vn thì xin hãy suy nghĩ kỹ nhé. Có 1 đều mà hầu hết đàn ông VN đều mắc phải : đó là sự ám ảnh về quá khứ của vợ. Dù họ có cố nhịn bao lâu đi nữa thì sai lầm trong quá khứ của bạn chính là cái gai, 1 lúc nào đó họ sẽ dùng cái gai đó đâm chính bạn nếu bạn lầm lỗi. Bạn cũng đừng mất hết hy vọng về mấy anh Tây như thế, ở đâu cũng có người xấu và người tốt mà. Chắc kiếp trước bạn nợ gia đình anh Tây này nên kiếp này phải trả. Trả xong người này rồi bạn sẽ tìm được người thực sự có duyên nợ với mình và hạnh phúc thôi. Có nhiều người còn xấu hơn bạn nhiều, cũng đổ vỡ và con cái tùm lum, nhưng sau đó họ cũng tìm được 1 nửa của thực sự của mình đó thôi – dù có khi cách nhau tận 2 nửa trái đất-. Chúc bạn mau chóng tìm được lối thoát và quyết định thật chính xác nhé. Hãy tự tin và mạnh mẽ lên bạn ơi. Bất cứ con đường nào bạn chọn cũng sẽ là của bạn và bạn phải tự đi, đừng để ý lời ra tiếng vào của người khác làm gì. Mình ủng hộ bạn.

    • Chào chị,
      Sau câu chuyện của chị em học được bài học cho bản thân em
      – Em sẽ quen Tây và tìm hiểu thời gian lâu hơn để hai bên có thể đủ thời gian hiểu và thông cảm với nhau mới cưới, dù gì người đó cũng sống với mình cả một cuộc đời.

      – Em sẽ đi du lịch qua đất nước bf để xem điều kiện bên đó như thế nào, hoàn cảnh sống rồi mới quyết định kết hôn nên ở đâu thích hợp nhất (em không cưới Tây để được gọi là Việt Kiều)

      Qua đây em cũng xin chia sẽ cùng chị, vì ảo tưởng về một vùng trời mới lạ nên đã kéo chị vào hoàn cảnh trế trêu thay,
      Một là chị phải làm mọi chuyện rõ ràng để tiếp tục sống cùng chồng như chuyện của vợ chồng chị, mẹ chồng chị, và anh/em chồng, hoặc ra ở riêng luôn cho khỏe nếu gia đình có điều kiện.
      Hai là chị ly hôn nếu cảm thấy ngột ngạt không thể tiếp tục sống cùng để về Việt Nam làm lại cuộc đời, có gia đình, bạn bè luôn chào đón chị, không cần phải sợ sệt gì cả.

      Cuộc đời mà chị, đâu ai biết trước chữ ngờ đâu, có nhiều người còn có hoàn cảnh éo le hơn chị nữa kìa, nhưng họ vẫn chấp nhận sống như thế, em hi vọng chị mạnh mẽ lên vì cuộc đời con dài lắm, sống là phải thoải mái, nếu không thoải mái thì dừng lại khi còn kịp.

      Thân Camilla.

    • e đồng cảm cùng suy nghĩ của chị Hạnh, đàn ông VN sẽ thật khó mà bỏ qua sai lầm trong quá khứ của vợ .
      E mong cho chị ấy sớm tjm được hạnh phúc mới sẽ tốt đẹp hơn. Cố gắng lên chị !

Trackbacks

  1. […] của các chị đã hơi phiến diện rồi. Rồi thì em thấy nhiều người cũng làm dâu Tây nhưng thực ra không phải ai cũng được […]

  2. Nước mắt vợ Việt trẻ lấy chồng Tây says:

    […] Ở vào thời điểm gặp H., Toms 28 tuổi còn H. vừa tròn 20 tuổi. Khi gặp H., chàng trai người Pháp này hầu như không biết tiếng Việt […]

  3. […] đuôi ghen tuông và bạo hành. Nhưng tất nhiên chị này không lên diễn đàn kêu lấy chồng Tây khổ […]

Speak Your Mind

*