Tôi đã không thể vượt qua chính mình…

Chào CTVV. Hôm nay mình muốn chia sẻ một câu chuyện có thật từ bản thân mình…

Tôi là một sinh viên đại học năm 3, ngoại hình tạm gọi thu hút. Tình cờ biết và tham gia vietnamcupid. Cách đây một năm mình có chat và hẹn họ với một anh 35 tuổi ở Singapore là supervisor cho M1, được 1 tháng anh đòi về thăm mình sẵn cho 2 đứa biết mặt và sau đó sẽ tìm hiểu gia đình mình để kết hôn. Sau khi về gặp mình, anh mua cho mình nhiều thứ, rồi còn đòi bỏ tiền ra xây nhà cho gia đình mình… ai cũng thích anh vì anh sộp mà. Sau khi trở về nước, mình nghi ngờ và hỏi anh đã có vợ rồi đúng không? Anh thừa nhận, và nói đã li di được 2 năm rồi, mình cảm thấy rất sock, bệnh luôn. Mình ép ảnh phải cho mình xem giấy li dị, anh từ chối, mình đòi chia tay thì ảnh mới cho xem. Sau đó anh về nước thăm minh sẵn đem tiền cho mình làm passport, một hôm có một người phụ nữ điện thoại cho mình và bảo là bạn gái anh, chị rất nhẹ nhàng và lịch sự, sau khi nói chuyện mình mới biết tất cả sự thật ổng là một playboy, quá sock mình đi bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Sau đó mình cắt mọi liên lạc với ổng, mặc cho ổng giải thích và năn nỉ mình rất nhiều.

Khoảng 6 tháng sau cũng trên trang này mình gặp được một người khiến phải hối hận rất nhiều. Rút kinh nghiệm mình không dại dột tin người nước ngoài đặc biệt là Trung Quốc. Nhưng anh lại là người Trung Quốc gốc Inđônêxia và làm việc tại Singapore khoảng 8 năm. Anh cao 1m82, đẹp trai, rất trẻ mặc dù đã 32 tuổi, mình thì chi 1m5 21 tuổi. Bạn đầu chỉ chát qua zalo sau đó là facebook sử dụng video call. Anh thật dễ thương, lần đầu tiên anh nói chuyện với mình, mình chỉ nghe anh thở rất mạnh, mặt anh đỏ và anh mắc cỡ luôn che mặc của mình. Mình rất thích chọc ảnh. Rồi cuối cùng chúng mình cũng gặp được nhau chỉ ở bên cạnh nhau có 4 ngày nhưng chúng thật sự như tìm được một nửa của đời mình. Anh bảo anh đã từng có vợ và li dị, ở nơi anh ở và đến bây giờ anh chưa bao giờ gặp được người con gái như mình, quá bạo và thích sử dụng vũ lực, nhưng anh yêu mình anh sẽ chấp nhận, anh từng là đại ca lúc trên người anh có xăm mình, nhưng giờ vì bệnh ung thư anh không còn đủ sức khỏe.

Anh luôn ôm mình khi mình ngủ vì biết mình ngủ với người lạ là không thể ngủ được, ở gần nhau 4 ngày nhưng không có sex, anh bảo anh sẽ tôn trọng mình và muốn giữ cho mình, mỗi lần như vậy anh chỉ ôm siết chặt mình, mình rất hạnh phúc, anh luôn nói i will never let you go. Và đúng là như vậy mình đã kiểm tra và thử anh bằng bản thân mình, thời gian anh ở bên mình, anh không ngủ, anh canh cho mình ngủ, luôn ôm mình, chỉ cần mình bỏ đi là anh biết ngay, và những việc làm khác, đúng chuẩn soái ca, mình quá may mắn.

Sau khi về nước, vì bệnh nên anh rất ốm, hàng tháng phải đi đến bệnh viện làm phẫu thuật, anh cho mình biết, mình rất lo, anh biết điều đó, những lần sau anh dấu, anh nằm trong bệnh viện 2-3 ngày không nt mình, còn mình không bao giờ chủ động nt trước, đến khi anh nt, mình không trả lời. Vài ngày sau đó mình nói chia tay, anh rất sock, anh khóc, mình rất đau lòng. Anh nói với mình tất cả sự thật về bệnh của anh, lúc đó mình hối hận và mình xin lỗi, anh bảo anh hiểu mình hơn bản thân mình, nên anh đã dấu, chỉ cần mình quan tâm anh, nhưng mình quá lạnh lùng, làm anh tổn thương rất nhiều, nhưng anh sẽ cố gắng chịu đựng mình vì anh biết mình không tin anh vì trong quá khứ mình từng bị gạt. Để chứng minh cho mình biết anh thật lòng qua tết anh sẽ đi Mỹ để găp mẹ ảnh và bàn chuyện với mẹ về mình.

Sự thật đến bây giờ, mình không biết mình có tin anh không, có yêu anh không. Qua tết tụi mình mất liên lạc khoảng nửa tháng vì ở quê anh không có mạng, khi trở về Singapore làm việc anh nhận được tn chia tay của mình, anh lại sock, anh luôn hỏi mình vì sao lại đối xử với anh vậy. Mình không trả lời, anh rất giân, nữa tháng sau mình nt hỏi ảnh chúng ta có thể làm bạn không anh bảo sure. No problem. Sau đó mình hỏi ảnh nhưng ảnh bảo: tại sao lúc nào cũng chỉ biết hỏi, có bao giờ quan tâm tới suy nghĩ của anh không, anh nói anh không ghét em, nhưng anh rất buồn vì anh không thể hiểu được em đang nghĩ gì. Mà đúng thật làm sao anh hiểu, mình cần một người có tương lai, có thể ở bên mình, anh bị bệnh, anh ở quá xa, làm sao hiểu nhau được. Anh chỉ biết yêu, anh chẳng hiểu gì hết, đã 32t mà y hệt trẻ con, anh quá ích kỉ, anh nghe xong anh rất giận và block mình tới giờ mình cũng không quan tâm nữa, nhưng thật sự hối tiếc, mình không thể vượt lên bản thân mình để yêu anh thật lòng vì quá khứ mình bị lừa.

Các bạn à không phải ai cũng xấu như nhau, có người tốt kẻ xấu, và mình đã đánh mất một người từ định mệnh. Chỉ vì không tin tưởng ai hết, nhiều khi muốn nói với anh lời xin lỗi nhưng không thể nữa, tự trọng của mình rất cao, mình biết chỉ cần mình nhẹ giọng anh sẽ trở lại, nhưng mình biết ở bên cạnh mình anh luôn confused, not confident,.. và mình luôn lạnh lùng làm sao mình mang lại hạnh phúc cho anh, trong những ngày cuối cùng…

Mẫn

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Chào em,

    Chị biết là em rất buồn vì chuyện đã xảy ta. Tuy nhiên chị nghĩ em may mắn là anh ấy chủ động block em. Nghe thì có vẻ là nhẫn tâm nhưng chị thấy anh ấy ích kỷ. Anh ấy biết mình bị bệnh ung thư mà vẫn chủ động đi tìm bạn gái. Anh ấy biết anh ấy không thể cho em một tương lai tốt đẹp vậy mà vẫn muốn tiến tới. Chị nghĩ kết cục thế này có khi lại tốt hơn cho em. Ít nhất em có thể bắt đầu tìm cuộc tình mới. Chị chúc em sẽ tìm được người yêu em hết lòng.

    • Nguyễn Mẫn says:

      Cảm ơn chị, em cũng đã nói với anh ấy như dậy, nhưng anh cho là em lừa gạt tình cảm của anh, em cũng nhận thấy sau những gì anh cho em, em vẫn không thể yêu anh,trang web này rất hay, có những tình huống đã gặp, em cần cảnh giác hơn nữa, em gặp rất nhiều người nước ngoài,đa số là người châu á, dù biết em nhưng qua cách nc họ chủ động gửi quà cho e,rất nhiều,trong quá trình chung em quen nhau,bạn trai em cũng thấy dậy,anh rất ghen,luôn trách móc em đủ chuyên,chán lắm chị à. Như thế này vẫn tốt

Speak Your Mind

*