Tôi đã yêu anh Tây ba lô như thế

Chào mọi người,
Câu chuyện của mình là chuyện của một cô gái chưa dày dặn kinh nghiệm tình trường vs một anh chàng Mỹ tây ba lô. Nghĩa là bọn mình gặp nhau khi anh đang đi du lịch tới VN.

Mình đang làm thêm tại một siêu thị thì anh mò tới hỏi đường đi trong thành phố. Mình22, anh31. Mình với vốn tiếng Anh 10 năm học hành mãi mới nhả ra đc một câu cũng tấp tửng chỉ đường cho anh. Thấy mình nhiệt tình quá nên anh nán lại nói chuyện một lúc. Thế là anh chờ mình tới hết giờ làm rồi mới chia tay nhau sau khi kịp xin sdt và hẹn mình một ngày đẹp zời sẽ đi chơi với anh quanh tp. Phải nói mình sung sướng cỡ nào khi lần đầu tiên có người nước ngoài hẹn mình đi chơi. Buổi đầu tiên đi chơi phải nói mình dồn hết công lực để vận dụng vốn TA hiện có và mang theo giấy nhớ lỡ anh có nói gì ko hiểu anh viết vào đó. Mình đọc hiểu nhưng nghe thì tệ. Vậy mà hết buổi đi chơi anh còn hẹn lần tới trước khi về nước muốn gặp mình thêm lần nữa. Mình cười rách miệng suốt buổi đó vì không hiểu sao mình nói kém thế mà anh vẫn cố gắng nghe và nói chuyện với mình. Anh hỏi anh có thể hôn mình một cái không khi hai đứa đang tâm tình bên bờ hồ lãng mạn, mình ngây thơ trả lời là vì hôn chỉ dành cho những người yêu nhau thôi nên anh nhẹ nhàng xin lỗi mình. Anh làm mình có động lực học TA suốt những ngày sau đó.

Để chuẩn bị cho buổi hẹn thứ hai, mình đã cất công hỏi thuê áo dài để cho anh thấy hình ảnh cô gái VN trong tà áo truyền thống. Rồi còn lọ mọ đi xa để mua anh món quà lưu niệm. Xong rồi nghĩ áo dài vướng víu quá, trời HN nóng nực không khéo anh lại cười mình nên thôi. Anh luôn đến rất đúng giờ, ân cần dạy mình từng chữ tiếng Anh và còn hẹn năm sau anh quay lại vì nơi đây đáng yêu quá (chứ anh ko nói là vì mình). Mình trong lòng ngập tràn sung sướng vì đã thích anh mất rồi. Xong sự việc không như mình tính, hôm đó đúng ngày Hà Nội kỷ niệm đại lễ nghìn năm có một lần nên thôi rồi Lượm ơi, ra đường chỉ thấy người mà không thấy đường đi đâu. Mon men loay hoay mãi đường bị chặn nên bọn mình đi xích lô. Không biết đường nên mình trả giá xong leo lên xích lô ngồi chưa ấm cái mông lại leo xuống trả gần hai trăm ngàn cho chưa tới cây số. Mình ngại với anh quá vì dẫn anh đi chơi mà còn bị trả hớ. Xong mò mẫm quanh bờ hồ để chụp ảnh thì anh đặt balô xuống đưa máy ảnh nhờ người khác chụp. Chụp được hai hay ba tấm thì bọn mình đi tiếp. Anh hoảng hồn kêu lên: Ơ ví của anh …ví của anh. Người chật như nêm thế mà anh cứ để ví sau mông. Thật tình mang tiếng dân du lịch lâu năm. Mình ú ớ không biết làm sao vì chả có tí kinh nghiệm gì. Anh mất balo và ví tiền. May sao đã đặt vé máy bay, trả tiền phòng xong hết rồi mai chỉ lên máy bay ✈ về nước. Anh buồn vì mất chiếc bùa may mắn mẹ anh cho đã lâu. Mình lo cho anh ấy thật sự nên mình đã hỏi anh còn tiền không. Mình có thể giúp anh chút tiền về nước để đi taxi này nọ. Mặc dù lúc đấy mình ko có tiền và trời đã tối nhưng mình vẫn gọi điện ứng trước tháng lương của mình tiền mặt rồi đưa cho anh. Anh cảm động trong lo lắng và nói sẽ trả mình khi về nước. Mình dặn đi dặn lại khi về tới Trung Quốc thì nt cho mình, vì anh làm việc tại Trung Quốc. Đến đây mọi người chắc sẽ nghĩ mình chết vì dại đúng không.

Sau này mình cũng đã nghĩ như thế nhưng mình chưa bao giờ hối hận cả. Xong rồi về nước hơn một ngày không thấy anh nt, mình lo lắng hỏi thăm thì anh nói anh đã về rồi. Anh nói nhớ mình. Anh nói giờ anh muốn trả mình tiền, mình nói thôi anh giữ đi coi như là qùa mình tặng. Anh nói mình có chắc ko, nếu mình cương quyết muốn vậy thì anh sẽ gửi mình món quà cảm ơn.

Những tháng ngày sau đó mình sống trong sự mong chờ. Mình chờ anh lên mạng để được nói chuyện, chờ tới ngày anh quay trở lại VN. Mỗi lần thấy nick anh sáng là mình lại khấp khởi trong lòng, nhưng rồi lại hụt hẫng bao nhiêu khi anh lên mạng mà không vào nói chuyện với mình. Mình mù quáng tưởng tượng ra ngày anh về VN và bọn mình sẽ có chuyện tình tốt đẹp. Nhưng rồi, mình cũng phải tự vả vào mặt mình một ngày của ba tháng sau đó, anh chào hỏi mình như bạn bè và thông báo mình tin vui rằng anh đã tìm được cô gái anh yêu. Cô ấy người Trung. Tim mình vỡ vụn. Rõ ràng là thế. Có bao giờ anh nói yêu mình đâu. Ảnh đã đối xử tốt với mình và luôn coi mình chỉ là bạn bè mà mình huyễn hoặc quá sức rằng anh cũng thích mình. Suốt hai năm sau đó mình mới thôi nhớ anh.

Bây giờ đã là 5 năm sau đó. Mình đã 27 tuổi.

Mình đã và đang đi du lịch như anh lúc ấy, và mình hiểu rằng khi mình đi qua mỗi quốc gia sẽ có những người thích bạn, yêu bạn như mình đã từng yêu anh ấy. Và cách cư xử của mình lúc này thì không khác anh ấy khi xưa. Chỉ là thời gian sẽ làm phai đi tình cảm. Chuyện bạn nói thích một ai đó khi bạn đi du lịch chỉ cho thấy rằng bạn hợp gu với họ. Chứ chưa phải là yêu. Thậm chí mình gặp rất nhiều, và hầu hết anh chàng đi du lịch có thể sẽ nói yêu bạn, vì lời nói chẳng mất tiền mua mà. Cuối cùng họ gieo vào bạn sự ảo tưởng và xa hơn là cả nỗi đau. Tất nhiên cũng có những người yêu nhau từ chuyến du lịch, nhưng những anh Tây ba lô mình biết hầu như chưa muốn dừng chân nhưng vẫn muốn có bạn gái tạm thời ở mỗi quốc gia.

Mình biết có rất nhiều bạn gái rơi vào trường hợp như mình khi xưa. Tây ba lô thì thường phóng khoáng, sống cá tính, không phụ thuộc nên rất thu hút. Du lịch cho mình trải nghiệm và vốn tiếng Anh tốt hơn trước, gặp gỡ nhiều bạn quốc tế và cũng già hơn trước nên mình không còn yêu ngây thơ như trước nữa.

Cuối cùng, mình chúc các bạn nữ ở đây sẽ gặp được đối tác tốt, dù bạn bè hay bạn đời , nhanh nhạy hơn để nhận diện được gã họ sở, nếu có đám cưới thì cũng post lên cho mọi người chung vui nhé!!!!😆

ChiCo

Comments

  1. A , Em cứ tưởng khúc cuối hai anh chị sẽ hạnh phúc cơ , ai ngờ em gấp gáp quá rồi. Biết sao được giờ , tình yêu mà , khó đoán quá . Lúc đầu em cứ nghĩ lại có anh Tây nào đó phải lòng cô gái Việt duyên dáng , mỗi lần buồn là vào web này vui hẳn lên . Chuyện của chị em thấy tiếc quá đi , phải chi ảnh ở Việt nam lâu hơn để hai người có thể tìm hiểu về nhau, thì chắc chắn lúc đó ảnh cũng sa vào lưới tình thôi . Đọc chuyện chị mà em cảm thấy man mác buồn sao sao , em vốn không thích kết thúc không có hậu , thiệt tình buồn thúi ruột :(( Cơ mà không sao đâu chị , cứ để thời gian trôi từ từ , biết đâu chị sẽ có duyên gặp được một anh chàng Tây khác thì sao ? 🙂 Cố lên nghe chị!

    • Hihi, bây giờ cũng lâu lắm kể từ sau câu chuyện đó rồi. Anh có tặng chị một chiếc vòng tay mà sau 5 năm giờ vẵn còn đeo nó này. Giờ anh có đứa con trai rồi mình vẫn ngồi đây gõ chuyện tình cô đơn. Hihi

      • Vậy là có cách để nhớ ảnh rồi , mỗi lần buồn buồn nhìn chiếc vòng là lòng thấy thoải mái ngay . Mà nhớ nhung thế này cũng chỉ buồn tủi thêm thôi chị , thôi cứ gắng xóa kí ức . Nếu chị đã sẵn sàng tiến lên thì hãy tìm thử một hạnh phúc mới xem sao , mất cái gì thì được cái này , vả lại ông Trời cũng hiểu cho mình mà , hihi .

        • Ờ chị viết truyện chia sẻ thôi chứ giờ chị vui như tết rồi ấy mà. Còn nhớ nhung gì hắn nữa đâu. Bây giờ có chàng khác rồi, hihi

  2. HI bạn. Mình và bạn cùng tuổi nên xứng hộ bạn nhé.
    Trước tiên mình chia buồn với bạn. Câu chuỵên của bạn giống mình ở chỗ mình cũng gặp anh ng Đức đi đủ lịch qua VN. Bọn mình cũng gặp nhau hai lần. A ấy còn tặng quà anh mua ở Hội An. A k nói cho phép a hôn e nha. Khi mình định đội nón bảo hiểm ra về thì a nói ” Wait ” sau đó a ôm mình chặt và lâu. Và hôn nhẹ hôn ma mình dù mình đeo khẩu trang. Tui mình chỉ đi cfe, cfim rồi thôi. Mình k Hy vọng a sẽ llạc khi a về nước. Nhưng mà khi a vừa đến sân bay Dubai thì đã nt mình. Sau đó a bay tiếp về Đức. Làm thu tục xg a Nt mình. Và bọn mình vẫn llạc đến hnay. Cuối năm a về thăm mình. Tui mình chưa gọi là hẹn hò gì cả. Mình k dám Hy vọng nhìu. Sợ thất vọng như người trước. Mong bạn sẽ tìm đc một nửa .. ..

    • Cảm ơn bạn đã chia sẻ.
      5 năm trước mình buồn ghê gớm luôn.
      Câu chuyện của bạn khả quan đấy. Chúc bạn may mắn!

      • Thấy bạn reply cũng trễ nhỉ. Nếu không ngại thì tụi mình làm bạn đc k. Trước a mình cũng từng hẹn hò a Mỹ nhưng kết quả k đến đâu. Còn hứa với mình khá nhiều chuyện. Mình cũng shock thời gian mới bình thường trò lại. Rồi bạn sẽ tìm được một nửa thích hợp. Cái gì qua thì mình cho nó qua :)). Cảm on lời chúc của bạn….

        • Ah tớ biết đâu. Trả lời vào hồi chiều mà máy lại báo vào nửa đêm gà gáy thế chứ. Ưh, nếu có thể bạn để lại email mình llac bạn nhé

          • Bạn liên lạc mình qua email này cho tiện: aimeepham136@gmail.com ….. Nếu bạn đang quen anh Tay nào khác thì mình cung chia se kinh Nghiệm .Vì đó giờ mình chưa quen bạn là Tay….

  3. Uh, hoi truoc minh cung co thich mot anh nhieu nhu ban vay do. Anh khong du lich, anh qua viet nam de cong tac. Minh chi gap anh von ven co 3 lan thoi ma khong hieu the nao lai cu luon nho ve anh suot nhieu nam sau do. Nhung minh biet tinh cam cua minh cuoi cung chi la tinh cam don phuong, chi khien ban than them dau kho nen minh da co gang roi xa anh ay, minh khong viet email cho anh nua, xoa luon ca facebook, dia chi emai, so dien thoai cua anh de minh khong co cach nao lien lac voi anh. Gio day thi minh da ket hon, va nguoi quan trong nhat doi voi minh bay gio la chong minh. Nhieu khi ta lam tuong do la tinh yeu nhung that ra do chi la vi ta cu luyen luu mot thu khong bao gio thuoc ve minh.

    • Tình yêu đơn phương nó thế đấy. Chồng bạn giờ người Việt hay ng nc ngoài? Thôi chồng nc nào cũng được, miễn là yêu thương bạn là ok rồi nhỉ.

  4. Hôm nay tình cờ tìm ra trang web này, đọc được những câu chuyện vui buồn khác nhau của nhiều chị em, cứ thấy mỗi một câu chuyện nhỏ lại loáng thoáng chút bóng dáng của mình trong đó. Đến giờ mình vẫn đang độc thân, và có ít nhất 2 lần rơi vào mối quan hệ không rõ ràng (kiểu undefined relationship), nhưng sau đó thì có lẽ nhờ thời gian ít nhiều giúp mình trưởng thành lên, và rồi mình ít nhiều cũng có thể tự gọi tên những mối quan hệ đó. Câu chuyện của Chico cũng gợi cho mình nhớ lại mình của cách đây gần 2 năm (lúc ấy đã 26 tuổi rùi mà vẫn còn ngây thơ khi vướng vào những cảm xúc mơ hồ với 1 anh nước ngoài +_+).

  5. tearsinheaven says:

    Tham quan trang đã lâu nhưng chưa có dịp tham gia đóng góp ý kiến, nay có dịp mình xin trình bày vài ý, bản thân cũng để ý bài viết nhẹ nhàng chân thật của bạn
    Trước hết, cứ khắc cốt ghi tâm là dù trai ngoại hay nội thì cũng vẫn là chuyện đàn ông và đàn bà, lấy tình yêu và quen nhau là nền tảng, đối tượng hợp nhau tự động sẽ dẫn đến gắn bó dính kết dài lâu
    Ở đây , mình nghĩ đối tượng của bạn cũng là một người tử tế, thẳng thắn với tình cảm, bạn là bạn yêu là yêu, để đối phương định hình sớm và kết thúc không mất thời gian, day vào cuộc chơi quá lâu
    Thứ hai cá nhân mình thấy thường Tây ba lô đặc biệt , tế nhị mà nói, mấy bạn này có điều kiện đi nhiều nơi tiếp xúc nhiều,chuyện đa tình thích nhiều người, không rõ ràng tình cảm là có, chưa kể một số thành phần thực dụng, tiêu cực v.v…
    Bản thân là người đã từng chứng kiến chuyện tình ngoại lai, nhưng mình không hoàn toàn ủng hộ kiểu “phong trào lấy Tây” như hiên nay lắm, hôn nhân xác định là phải di từ nền tảng tình yêu tìm hiểu nhau huống hồ trái văn hóa, lấy chỉ vì nhu cầu thực dụng cá nhân lại khó khăn gấp bội, nhiều người tập tành bảo quen cho vui, cho biết, biết đâu có cơ hội đổi đời, sai lầm chết người, mình xác định thật trừ phi muốn theo con đường danh vọng tiền đồ, quen trai ngoại chỉ có từ bị thương tới la liệt nếu không dừng cuộc chơi đúng lúc , Việt Nam chưa là gì đâu, xét dân số không, tỉ lệ bọn nó chọn bạn đời Trung Quốc cũng đã hơn rồi…thế nên nhấn nút dừng đúng lúc, tránh tổn thương bản thân thôi, xét về cục diện nào bọn nó cũng hơn mình thế nên đừng dại dột tập tành quen
    Dù gì hy vọng tác giả bài viết cũng sẽ sớm tìm được hạnh phúc đích thực cho đời mình, không như kiểu ảo tưởng, tưởng như thật hóa ra khó hơn bao giờ hết
    Xin dừng tại đây

Speak Your Mind

*