Tôi đang rất hạnh phúc với chồng Tây!

Thực tế, không ít các chị em đã tìm được hạnh phúc đích thực khi quyết định tìm kiếm “một nửa” của mình ở bên kia đại dương. Cũng như câu chuyện tình hạnh phúc của Thanh Tâm và chàng trai đến từ xứ sở chuột túi, Konstantinos là một ví dụ điểm hình về một kết thúc có hậu của cặp đôi Á- Âu. 

 

Chúng tôi thực sự có quãng thời gian tuyệt vời khi tìm hiểu nhau. Ở cạnh anh, tôi nhận ra anh là người biết quan tâm và chăm sóc người khác chứ không ích kỷ như một số người vẫn hay nghĩ về đàn ông phương Tây.

Tôi đang rất hạnh phúc với chồng Tây!

Thanh Tâm và chồng – anh Konstantinos hạnh phúc bên nhau.

Thời gian ở Úc, anh dẫn tôi đi chơi khắp nơi. Thời gian cùng với tình yêu của tôi dành cho anh cũng như sự quan tâm chăm sóc của anh dành cho tôi khiến tôi hiểu rằng, anh chính là người đàn ông cùng tôi đi hết quãng đời này.Chính vì lẽ đó, đầu năm 2011, chúng tôi đính hôn và 8 tháng sau, đám cưới được tổ chức đúng như dự định. Hạnh phúc của chúng tôi ngày càng đơm hoa kết trái khi đầu năm 2012, tôi và anh sinh được một cháu trai mang 2 dòng máu Úc-Việt.

Tôi tên là Thanh Tâm, chồng tôi là Konstantinos, một chàng trai hiền lành dễ thương đến từ nước Úc. Vợ chồng tôi quen và yêu nhau một cách tình cờ lắm. Chuyện của chúng tôi bắt đầu từ tháng 4/2010.

Vào một ngày cuối tuần đẹp trời của tháng 4 nhưng, tôi đang ngái ngủ thì điện thoại reo, định bụng sẽ mắng cho ai đang gọi vì làm phiền giấc ngủ nhưng nhìn số gọi đến thì ra là nhỏ bạn thân gọi đi cà phê vì 2 vợ chồng nhỏ mới về Việt Nam cùng với một người bạn.

Tôi dẫu cằn nhằn vì bị đánh thức nhưng vẫn đi vì đó là nhỏ bạn thân nhất của mình. Khi đến khách sạn vợ chồng nhỏ thì gặp nhỏ trước cửa với chồng và người bạn.

Ồ tôi cứ tưởng bạn chồng nhỏ là người Việt chứ hoá ra lại là một anh Tây tóc vàng mắt xanh, mũi cao và tóc vàng. Nhìn cũng đẹp trai quá đó chứ, tôi nghĩ thầm trong bụng thế.

Giữ phép lịch sự với khách, tôi chủ động chào người bạn nước ngoài: “Hello! How are you! Nice to meet you!” (Chào anh! Anh khỏe không? Rất vui được gặp anh!” còn anh cũng chỉ điềm đạm chào lại tôi: “Hello nice to meet you too!” (Chào em, anh cũng rất vui khi được gặp em!).

Đó là tất cả những gì anh nói với tôi trong lần gặp gỡ đó. Sau màn chào hỏi, chúng tôi đi shopping và ăn uống cùng vợ chồng nhỏ bạn nhưng cả 2 chẳng ai nói với ai nhau câu nào.

Về phần tôi vì lúc đó tôi cũng đã có người yêu nên cũng không để ý lắm đến người khác giới. Hơn nữa, nhỏ bạn cũng tiết lộ rằng nhỏ muốn giới thiệu anh cho cháu gái họ của nhỏ ở dưới quê vì anh tốt tính lắm.

Chính vì vậy, trong lần đầu gặp gỡ, tôi cũng chẳng quan tâm tới anh ngoài việc chào xã giao để giữ phép lịch sự như một người bạn.

Thế nhưng sau này, có ai ngờ được rằng, có một ngày, tôi và anh lại thề nguyền ở bên nhau trọn đời trong trang phục cô dâu chú rể, trước sự chứng kiến của Chúa, 2 bên gia đình, họ hàng và bạn bè.

Đó cũng là lần duy nhất mà tôi gặp anh ở Việt Nam bởi anh đã bay về Úc ngay ngày hôm sau đó. Thì ra vì thay đổi khí hậu và đồ ăn không hợp, anh cảm thấy không khỏe nên quyết định về. Một lí do nữa là anh cũng không muốn gặp người mà nhỏ bạn định giới thiệu nên mới về nước nhanh chóng như thế.

Mãi về sau này khi yêu nhau, tôi mới biết là vì anh đã thích tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên nên anh không muốn gặp gỡ thêm bất cứ cô gái nào nữa. Nhỏ bạn tôi cũng kể rằng, anh ấy cũng hỏi là tôi có bạn trai chưa, nhỏ trả lời là có rồi chắc chuẩn bị đám cưới.

Anh nghe vậy không hỏi và cũng không nói gì thêm nhưng trong lòng thì buồn lắm vì đã mất đi cơ hội đến với người mà anh thích. Đó là tất cả những lí do khiến anh bay về Úc nhanh đến thế, chỉ sau khi ở Việt Nam đúng 1 ngày.

Anh đã “chờ đợi” tôi

Thế nhưng đúng là duyên nợ tình cờ, có những người ở bên cạnh ta bao năm tháng nhưng cũng không thể gắn bó với nhau, nhưng cũng có những người ta chỉ gặp duy nhất một lần nhưng lại song hành cùng ta trong suốt cuộc đời.

Bẵng đi một thời gian, tôi và ban trai có nhiều chuyện không vui xảy ra sau những lần xích mích. Rồi chúng tôi quyết định chia tay để mỗi người tự chọn lấy hạnh phúc của riêng mình.

Về phần nhỏ bạn tôi, nhỏ làm thủ tục qua Úc vào tháng 8/2010 và sang đó định cư. Tuy vậy, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau. Một hôm, nhỏ gọi cho tôi nói rằng vợ chồng nhỏ qua nhà anh ăn tối và anh hỏi thăm về tôi.

Anh cũng hỏi chuyện tôi với bạn trai sao rồi đã kết hôn chưa? Nhỏ bạn tôi nói tôi với bạn trai chia tay rồi. Thế là anh hỏi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với tôi.

Bạn tôi thực sự bất ngờ vì nhỏ không ngờ rằng, sau 4 tháng, anh vẫn nhớ về tôi – một người mà anh chỉ nói câu chào hỏi xã giao trong một cuộc gặp gỡ bạn bè chung. Thế là tôi và anh bắt đầu liên lạc qua yahoo.

Chúng tôi cứ thế trò chuyện với nhau như những người bạn một cách tự nhiên và thoái mái. Nói chuyện với anh, tôi thực sự rất vui bởi vì anh là người rất hiểu biết, lại hài hước và biết thông cảm với người khác. Sau 3 tháng liên tục trò chuyện cùng nhau, anh mời tôi qua Úc du lịch.

Tôi cũng băn khoăn lắm về lời đề nghị của anh vì thực sự tôi và anh quen biết nhau chưa lâu. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng, có dịp đi đây đó để quên đi chuyện cũ cũng tốt. Thêm nữa, có nhỏ bạn bên đó nên tôi cũng muốn sang thăm vợ chồng nhỏ.

Tôi nhờ một công ty làm visa du lịch cho tôi, còn người bảo lãnh tôi sang Úc là anh. Đúng 2 tuần sau đó tôi có visa, còn vé máy bay thì tôi được anh mua cho. Phút đặt chân xuống sân bay, tôi bất ngờ lắm vì ra đón tôi không chỉ có anh mà còn có ba của anh nữa.

Bạn tôi gần đến ngày sinh nên không ra đón được. Việc ba anh tới đón tôi khiến tôi thực sự rất vui vì điều đó chứng tỏ sự nghiêm túc của anh trong mối quan hệ với tôi. Chính vì sự chân thành mà nghiêm túc ấy mà tình yêu giữa tôi và anh nảy nở một cách nhanh chóng sau ngày tôi sang Úc.

Quãng thời gian du lịch tại Úc, tôi cũng cảm thấy ấm cúng vô cùng khi sống cùng nhà của anh và ba mẹ anh. Ba mẹ anh, người thân và bạn bè của anh rất yêu quí tôi.

Chưa cần biết tính cách của tôi như thế nào nhưng chỉ cần biết tôi là cô gái mà tôi dẫn về nhà là ba mẹ anh thấy mừng lắm, đối xử tốt với tôi như con gái vậy. Thực sự anh và gia đình đã tạo cho tôi cảm giác ấm cúng và an lành khiến cho tôi dẫu không phải ở trên đất nước của mình nhưng cũng không hề cảm thấy cô đơn.

Thời gian ở Úc, anh dẫn tôi đi chơi khắp nơi.

Thời gian cùng với tình yêu của tôi dành cho anh cũng như sự quan tâm chăm sóc của anh dành cho tôi khiến tôi thấy được rằng, anh chính là người đàn ông có thể cùng tôi đi hết quãng đời này. Nhận ra rằng anh có thể làm trụ cột gia đình và làm cha của những đứa trẻ.

Chính vì tình yêu thương chân thành, sự nghiêm túc và tin tưởng lẫn nhau trong việc xây dựng mối quan hệ của chúng tôi, đầu năm 2011, chúng tôi đính hôn và 8 tháng sau, đám cưới được tổ chức đúng như dự định của.

Hạnh phúc của chúng tôi ngày càng đơm hoa kết trái khi đầu năm 2012, tôi và anh sinh được một cháu trai mang hai dòng máu Úc-Việt.

Đến giờ nghĩ lại, tôi thấy rằng tình yêu hôn nhân thực sự là duyên số. Và phải chăng chuyện tôi lấy một người đàn ông nước ngoài – điều mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ đến cũng là do chữ duyên?

Bởi nếu trong hoàn cảnh ấy, nếu anh là một người đàn ông Việt Nam thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ ngậm ngùi đợi chờ và nhớ nhung, theo dõi tin tức của một cô gái đã có bạn trai, lại chỉ sau lần đầu gặp mặt.

Thế nhưng cuộc sống hôn nhân với người nước ngoài, nếu ai không lường hết những khó khăn do sự khác biệt về ngôn ngữ, ẩm thực và văn hóa thì cũng khó giữ gìn hạnh phúc lắm. Điều quan trọng nhất là phải tôn trọng nhau và biết vị tha.

Tôi cũng hi vọng rằng, những đôi bạn Việt Nam và nước ngoài đang yêu nhau, tìm hiểu nhau sẽ có một kết thúc hạnh phúc giống như tôi và anh – Konstantinos.

Thanh Tâm
Theo_tintuc.xalo

Comments

  1. Thao Qui says:

    chúc chị mãi mãi hạnh phúc nhé(^_^)

Trackbacks

  1. […] tôi đang tiết kiệm tiền để mua nhà. Mặc dù không giàu có, vợ chồng tôi rất hạnh phúc. Anh ấy là mẫu người gia đình, chăm chỉ làm việc, không la cà, rượu bia, […]

Speak Your Mind

*