Trót yêu bạn trai người Pháp bị khiếm thị

Tôi là một cô sinh viên năm thứ 5 của đại học Y, nghành bác sĩ đa khoa. Là niềm tự hào của bố mẹ tôi. Từ nhỏ tôi chỉ biết học, học và học,… Ai cũng bảo bố mẹ tôi hạnh phúc khi có đứa con ngoan, xinh xắn và học giỏi. Tôi luôn cố gắng làm bố mẹ hài lòng. Thế rồi một lần tình cờ lập Skype, tôi quen một người bạn trai tên Alex, người Pháp nhưng anh học đại học Laval tại Quebec( Canada) và làm việc ở Canada. Chúng tôi chat với nhau và anh nói với tôi anh là một người mù. Tôi không tin điều đó vì tại sao anh có thể chat và đọc khi tôi viết tiếng Anh. Và anh nói có phần mềm Jaws của Google có thể giúp anh đọc trên màn hình và anh hiểu được tất cả.

Trót yêu bạn trai người Pháp bị khiếm thị

Thời gian đầu tôi chỉ nghĩ chúng tôi chỉ có thể làm bạn bè, nhưng càng nói chuyện với anh tôi lại càng cảm thấy khâm phục và yêu anh nhiều hơn. Tôi đã nhận lời anh làm người yêu, tôi giấu gia đình về chuyện đó, rồi tháng 12/ 2013 anh đã về Việt Nam gặp tôi, tôi và anh có những thời gian rất hạnh phúc, đi xe máy trên bãi biển, đi ăn những món ăn truyền thống Việt Nam, đi chơi vòng quanh những con phố cổ mưa xuân, những cơn mưa bất chợt khi cả con phố ban đêm đã tắt đèn, và đến thăm cả những làng trẻ em cơ nhỡ … Với vốn tiếng anh chỉ khá của tôi, khi gặp một chủ đề  tôi và anh phải sử dụng rất nhiều từ khác nhau để diễn tả, điều đó thật buồn cười, làm cho cả hai thực sự thú vị khi hiểu được nhau đôi khi mệt mỏi khi giải thích mãi mới có thể hiểu. Chưa bao giờ tôi có thể thấy một người đàn ông bị khiếm thị mà lại có thể giúp tôi nấu ăn, rửa bát , pha trà, làm cho tôi rất nhiều điều mà toi không bao giờ nghĩ tới…. Thực sự tôi thấy hạnh phúc khi có 3 tháng được gần bên anh như vậy.

Rồi anh muốn tôi phải nói thật với bố mẹ tôi về anh, tôi rất sợ nhưng anh cho tôi thêm sức mạnh để nói ra sự thật, tôi hẹn bố tôi ở nhà người quen gần trường đại học của tôi, bố tôi rất bất ngờ khi tôi dẫn anh đến, rồi bỏ đi, giận giữ, và khóc… sau đó tạo áp lực quá lớn đối với tôi, bởi vì bố tôi là một cảnh sát, bố tôi lại có bệnh tim, tôi yêu bố tôi và chưa bao giờ tôi không nghe lời, tôi biết rằng bố tôi không bao giờ thay đổi ý kiến.

Mọi người trong gia đình tôi cũng như bố tôi, không ai cho phép tôi yêu anh. Tôi rất đau khổ, nhiều khi tôi đã tự mình uống rượu mà trước kia tôi chưa bao giờ nếm, đi lang thang quanh những con phố, khóc và có những hôm không ngủ, trong khi gia đình gọi điện cho tôi tất cả mọi thời gian khi tôi không đi học, tôi không biết lựa chọn như thế nào, giữa hai con đường chỉ chọn một.

Và tôi quyết định chia tay anh.

Bao nhiêu ước mơ về gia đình nhỏ, về tương lai, về chuyện tình lãng mạn giữa chúng tôi tan vỡ.
Anh hiểu và không bao giờ ghét tôi, anh nói ” Anh không có sự lựa chọn, bởi vì sự lựa chọn đó là do em quyết định, anh không muốn tạo áp lực cho em, anh là người tự trọng và anh sẽ chấp nhận”.

Chỉ mới 2 tuần chia tay anh, tôi thực sự thấy trống trải, buồn , nhớ anh, nhớ giọng nói, nhớ những bản nhạc piano và Ghita anh đã chơi, nhớ những bài hát tiếng Pháp mà tôi chỉ hát ú ớ… Anh cũng như tôi vậy, đau khổ và khóc rất nhièu. Tôi ước rằng tôi có thể quyết định được cuộc sống của mình, nhưng bố mẹ là điều quan trọng nhất cuộc đời của tôi.
Tôi không biết con đường của tôi phía trước là đúng hay sai, có tìm được tình yêu thực sự trong cuộc đời của mình nữa hay không???!!

Cả hai chúng tôi đều hy vọng cho nhau hạnh phúc, kết thúc một câu chuyện tình yêu lãng mạn chỉ trong 3 tháng mà có thể ghi vào trong tim tôi và anh cả một cuộc đời.

AlexLisa

Comments

  1. Đọc câu chuyện của bạn mà tôi thật sự cảm động và khâm phục. Một tình yêu đẹp, lãng mạn và chân thành. Các bạn đã vượt qua được khoảng cách địa lý, mặc cảm con người rồi cả ngôn ngữ nữa để đến được với nhau, mà sao sớm đã vội buông tay??? Mình tin thời gian sẽ giúp bố mẹ và gia đình bạn chấp nhận anh ấy. Bố mẹ nào mà không muốn con mình hạnh phúc chứ. Mình tin tình yêu của bạn và anh ấy sẽ sớm vượt qua tất cả để có một cái kết hạnh phúc. Cố lên bạn nha 🙂

  2. Single Mom says:

    Đúng là bạn đã đưa gia đình bạn vào tình thế rất khó chấp nhận. Tôi có thể hiểu được sự lo lắng của gia đình bạn về mối quan hệ này. Bạn là một cô gái thông minh, tôi tin vào quyết định của bạn. Dù sao bạn cũng thật may mắn vì đã có một mối tình rất đẹp ngay cả khi nó không có một “happy ending”.

    • AlexLisa says:

      cảm ơn single Mom rất nhiều. làm mình cảm thấy suy nghĩ tích cực hơn nhiều. mình sợ càng ngày càng phức tạp nên muốn kết thúc sớm để cả 2 cảm thấy đỡ đau lòng

  3. AlexLisa says:

    cảm ơn những lời động viên của các bạn. Mình cần phải bước tiếp con đường của mình, đó là sự lựa chọn của mình, Alex đã nói với mình khi mình hỏi anh: “tại sao anh lại yêu cô gái ASIA khi truyền thống của chúng em rất khắc nghiệt đối với anh?”, Anh trả lời làm tôi nhớ mãi “Love not choice”. Tình yêu của chúng tôi đã vượt qua mọi không gian, thời gian, ngôn ngữ, cho dù anh không thể nhìn thấy tôi, cho dù văn hóa của chúng ta rất phân biệt,…
    Nhưng tôi lại người đầu hàng. 🙁

    • hãy nói cho bố mẹ bạn hiểu để chấp nhận (phải kiên nhẫn). anh ấy mù nhưng vẫn đi làm đó thôi như bao người bình thường khác và tôi cho rằng họ có nghị lực hơn. Rất nhiều người khiếm thị vẫn lập gia đình, sinh sống và có con. Liệu bạn có hạnh phúc không khi lấy một người đàn ông sáng mắt nhưng lại tối ở tâm hồn????

      • Helen Nguyen says:

        Mình cũng đồng ý với bạn Nganvo. Hạnh phúc phải do mình tìm thấy và vun đắp. Bố mẹ bạn không thể cầm tay bạn đi suốt con đường đời dài đăng đẳng còn lại. Có thể ngay lúc này, bạn làm bố mẹ buồn, nhưng mình tin tương lai hạnh phúc mãn nguyện của bạn sẽ làm bố mẹ bạn yên lòng. Quan trọng là chính bạn có vượt qua được trở ngại ngay chính từ bên trong bản thân mình hay không thôi! bạn phải vượt qua được định kiến của gia đình, của bạn bè, và những người xung quanh giành cho hôn nhân của chính bạn…

        • AlexLisa says:

          cảm ơn 2 bạn đã chia sẻ cùng mình, thực sự mình cũng rất bối rối và lo sợ. Mình rất buồn, khóc rất nhiều. nhưng mình không đủ cam đảm đối mặt với mọi chuyện. mình luôn tìm cách né tránh, tìm cách nói dối. với bố mẹ mình nói dối đã chia tay, với anh thì mình k biết tương lai thế nào nhưng mình k muốn xa anh. các bạn thử đặt vào hoàn cảnh của mình và gia đình mình, rồi cho mình lời khuyên nhé. nếu mình là em gái của bạn, bạn sẽ đồng ý cho em gái của mình quyết định thế nào?

  4. Các chị cho hỏi em muốn đăng bài để kể chuyện của mình thì làm như thế nào ạ ??? 😀

  5. nếu mình là bạn, mình sẽ làm mọi cách để được ở bên anh ấy, tất cả nút thắt sẽ dc tháo gỡ nếu bạn có đủ kiên trì. Qua bài tâm sự của ban, mình thấy ở bạn sự yếu đuối,tại sao bạn lại dễ dàng từ bỏ niềm hạnh phúc như vậy? liệu bạn có dám khẳng định rằng bạn sẽ gặp dc một ng khác lành lặn mà yêu bạn như anh ấy ko? và bạn sẽ thật sự hạnh phúc khi ở bên ng khác chứ? tại sao bạn phải cố chấp từ bỏ tình yêu thực sự của bạn? Cuộc sống này là của bạn, bạn có quyền quyết định nó. Mong bạn mạnh mẽ và can đảm đối mặt với thử thách phía trước. 🙂

  6. khoangtrong says:

    Đừng s ợ bạn oi , cứ tiếp tục mối qhe đẹp này di . Mình cho rằng bạn sẽ ko hối tiếc đâu!

  7. mình thực sự yếu đuối quá, anh bảo mình chưa bao giờ cố gắng cho anh 1 chút. nhưng mình thấy sợ bố mẹ. bố mình là một người rất khó tính, không bao giờ thay dổi. 🙁 cảm ơn lời chia sẻ của mọi người nhiều lắm, tự dưng lại muốn cố gắng rồi đây 🙂

  8. MÌnh nghĩ, muốn thuyết phục ai đó cần phải có thời gian để chứng minh rằng những điều mình làm là đúng. Việc bạn có một tương lai sáng lạng ở việt nam, khi chuẩn bị trở thành bác sỹ, cùng với bố bạn là một cảnh sát, suy nghĩ cũng như tư duy sẽ không được rộng mở, vì làm trong môi trường chính trị một thời gian quá lâu (xin lỗi vì mình phải nói điều này, vì gia đình mình đều làm trong lĩnh vực này, và mình cũng chuẩn bị kết hôn với một chàng tây). Từ kinh nghiệm của mình, để thuyết phục gia đình, mình phải mất gần 2 năm, với rất nhiều chiêu..trò:). Tuy nhiên, để thuyết phục được gia đình, bạn phải thuyết phục chính bản thân bạn trước, rằng bạn tin vào sự lựa chọn của minh. Good luck.

    • bạn nói chuẩn quá, đến giờ mình cũng k chắc chắn là tin vào lựa chọn của mình là đúng hay sai nữa Jolie ah. Đúng là mình chưa tin vào bản thân mình nên mình chưa cố gắng hết sức. mình có 6 năm học đại học và bây giờ gần hết năm thứ 5, bố mình hơi phong kiến, anh ấy là một người khiếm thị,…. Làm cho mình khó xử lắm, với lại tất cả mọi ng trong gia đình k ai đứng về mình cả. Mình thực sự rất buồn khi phải xa anh ấy, nhưng mình lại k đủ dũng cảm với tất cả chướng ngại vật phía trước. nói thì dễ nhưng thực tế thì quá khó với mình. Liệu có nên giữ anh ấy k nhỉ?? anh ấy đã 30t. Mình cũng k muốn anh ấy mất thời gian vì mình. cảm ơn bạn Jolie

  9. Huynhmai says:

    Mọi cố gắng, nổ lực đều có giá trị riêng của nó. Hạnh phúc sẽ không dễ dàng có được nếu như bạn cứ tiếp tục yếu đuối và buông xuôi dễ dàng như vậy. Nếu như cả bạn và anh ấy xác định đây là tình yêu thật sự thì hãy cố gáng tranh đấu vì nó cho dù gia đình bạn không ai ủng hộ. Hãy cố gắng thể hiện sự quyết tâm của mình nhé bạn và hãy xem như đây là thách thức trong tình yêu mà bạn phải trải qua. Em họ của mình cũng từng bị gia đình cấm cản gay gắt trong chuyện lập gia đình, có nhiều lúc tưởng chừng nó và người đó chia tay nhưng sau bao nhiêu lần thất bại, phải đổ biết bao nhiêu nước mắt thì cuối cùng nó và người đó đã đến được với nhau và có với nhau một bé trai dễ thương. Hãy cố gắng nắm bắt hạnh phúc và hãy mạnh mẽ quyết định cuộc sống của mình bởi vì chỉ có bạn mới sống cho cuộc đời của chình bạn mà thôi.

  10. Hi bạn, bạn nên tìm lại anh ấy đi. Bạn nên học hành xong, có việc làm ổn định tự nuôi thân, rồi mạnh mẽ tiếp tục hạnh phúc riêng của mình nếu bạn còn yêu anh ấy. Bạn học y, nhưng anh ấy là thử thách đầu tiên trong nghề y của bạn,… mắt mình càng ngày càng mờ, mình có tiếp xúc những người khiếm thị, họ rất nhạy cảm và rất cố gắng hòa đồng trong cuộc sống, nếu bạn chọn anh ấy, bạn phải mạnh mẽ thật sự. Nếu bạn yếu đuối, dễ đầu hàng mọi khó khăn, e là bạn sẽ hối hận suốt đời.

    • AlexLisa says:

      cảm ơn bạn rất nhiều về chia sẻ.
      Nghe những lời bạn nói mà mình muốn cố gắng thử lại con đường lần nữa
      thực sự mình k phải hoàn toàn yếu đuối, mình k sợ hãi bố mẹ mình , chỉ là mình không muốn làm họ buồn
      nuôi mình ăn học tổng 6 năm đại học, không phải dễ dàng gì. bố mẹ mình liệu có tha thứ cho mình không,…..

  11. AlexLisa says:

    dear my friend
    cảm ơn bạn đã chia sẻ cho mình, thực sự mình đã rất buồn. mình đã chia tay anh ấy, nhưng chúng mình vẫn còn yêu nhau rất nhiều. mình thích câu nói của bạn “chỉ có bạn mới sống cho cuộc đời của chính bạn”
    nhiều lúc mình cứ ước giá như mình mồ côi thì tốt hơn, mình sẽ được làm mọi điều mình thích. bố mình rất gia trưởng nhưng ông cũng là một người rất tình cảm. mình không sợ hãi bố mẹ mình, mình chỉ sợ làm họ buồn. anh ấy đã từng có người yêu ở Canada, nhưng vì mình mà anh ấy chia tay cô ấy, trong lúc anh ấy buồn nhất về cuộc sống thì cô ấy đã giữ anh ấy lại với cuộc sống. cô ấy rất đẹp, tốt bụng, yêu anh ấy rất nhiều. Thực sự mình có lỗi với cả 2 người đó.

  12. Chào bạn!
    Hiện tại mình cũng yêu 1 anh cũng là người khiếm thị ,anh ấy người Ba Lan , tụi mình quen nhau gần 1 năm cũng qua Skype . Anh ấy nói Tết 2015 sẽ qua thăm mình nếu hợp sẽ tiến tới hôn nhân . Nhưng mình vẫn chưa có can đảm để nói với gia đình về anh ấy .Anh nói đừng vội vàng hãy chờ đến khi anh qua Việt Nam anh sẽ thuyết phục ba mẹ mình . Có thể ba mẹ sẽ không đồng ý nhưng tụi mình sẽ cố gắng thuyết phục. Hiện tại mình chỉ cầu mong thời gian qua thật nhanh để mình có thể găp anh . MÌnh nghĩ ba mẹ cho dù có thương yêu mình đến đâu chăng nữa thì cũng không ở mãi với mình và nếu bạn cảm thấy đã tìm thấy tình yêu thật sự thì bạn nên chiến đấu vi nó .
    Một vài dòng gửi đến bạn , mong là bạn sẽ có quyết định sáng suốt ..
    Thân!

    • AlexLisa says:

      cảm ơn dòng chia sẻ của bạn, mình hy vọng bạn cũng có thể chiến đấu hêt mình vì tình yêu của bạn. người Tây họ rất trung thực và tôn trọng ý kiến của bạn, thế nên khi có ý nghĩ gì thì mình nghĩ bạn nên chia sẻ với anh ấy . mình làm tổn thương Alex quá nhiều, lần cuối gặp mình, mình chỉ cầm tay anh, và chúc anh anh phúc, thế nhưng bất ngờ anh ôm mình thật chặt, và khóc rất nhiều. chưa bao giờ có người đàn ông nào khóc trên vai mình như vậy. mình cảm thấy có lỗi vô cùng, thương anh, yêu anh nữa. tháng 6 này anh quay lại Việt Nam lần nữa, vì anh yêu Việt Nam, con người Việt Nam. mình k biết có nên gặp lại hay không, mình biết anh về cũng có ý định nối lại tình cảm với mình. nhưng liệu rằng mình có nên đánh thức lại quá khứ một lần nữa hay để cho nó ngủ quên với thời gian????

    • AlexLisa says:

      Phoxa, nếu bạn có thời gian thì liên lạc với mình nhé, my skype: ngoctuong91

  13. Thuytrang says:

    Quay lại với anh ấy đi bạn, có thể cha mẹ bạn yêu bạn thật, nhưng họ cũng chỉ bảo bọc bạn 20-30 năm đầu đời thôi, còn cả chặng đường dài phía trước là do bạn, bạn tự tạo nên hạnh phúc cho mình, tin mình đi, đến 40-50 tuổi thì cũng chẳng còn cha mẹ nào đủ sức để can thiệp vào cuộc đời của bạn, có chăng là bạn cùng với anh ấy thôi, cha mẹ không bao giờ sai, nhưng không phải lúc nào cha mẹ cũng đúng, bạn trốn tránh trách nhiệm của mình như thế, bạn từ bỏ tình yêu giữa mình với anh ấy vì nghĩ điều đó có thể làm anh ấy hạnh phúc, nhưng không phải đâu, anh ấy có thể chịu sức ép của gia đình bạn (chắc chắn rồi, vì nếu biết gđ bạn phản đối như thế thì những gã khác đã cao chạy xa bay) nhưng không thể chịu bạn bỏ rơi anh ấy (bạn đã nói là khi chia tay anh ấy đã khóc rất nhiều cơ mà), bạn có thể quên được anh ấy theo thời gian nhưng bạn có nghĩ rằng anh ấy có thể quên được bạn???, có biết RẤT NHIỀU người ở ngoài kia hay thậm chí ở đây họ đã kiên trì thuyết phục gđ để đến với hạnh phúc và rất thành công, thế còn bạn, tại sao bạn không làm đc như vậy, bạn thì học y, anh ấy thì bị mù, đã bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ là con người đầu tiên làm cho anh ấy nhìn thấy bạn và cảnh vật xung quanh hay chưa, hãy luôn nhớ rằng: 1.bạn cần anh ấy và anh ấy cần bạn. 2.Cha mẹ có thể yêu thương bạn nhưng không thể đi cùng bạn suốt cuộc đời nên đừng tự hủy hoại hạnh phúc sau này của mình. 3.Buông xuôi không làm cho anh ấy hp, hãy cùng anh ấy kiên trì đấu tranh đến cùng, khi đã thành công, anh ấy sẽ hạnh phúc, bạn sẽ hạnh phúc, và biết đâu lúc ẵm những đứa cháu xinh xắn cha mẹ bạn lại vui…:)

    • AlexLisa says:

      Cảm ơn Thùy Trang rất nhiều, thực sự trong thời gian qua mình dằn vặt lương tâm rất nhiều, anh ấy vẫn không thể quên được mình dù một phút giây. anh ấy cũng đã có lần muốn tự tử vì buồn chán. khóc nhiều, đau khổ nhiều, cuộc đời thật quá bất công đối với anh ấy, đã có 2 người bạn gái trước đi qua cuộc đời anh, anh yêu thật lòng, rồi cuối cùng lại bỏ rơi anh ấy như vậy, thực sự anh ấy là một người đàn ông tốt bụng, chưa bao giờ mình gặp được người yêu thương mình như vậy. nhưng mình về nhà, nhìn thấy bố mẹ mình, mình lại thương bố mẹ lắm, tất cả vì mình, yêu thương mình, chăm sóc cho mình vậy mà mình làm mọi người đau khổ mình cũng không nỡ. khi mình yêu Alex, bố mình phát ốm, nằm ở nhà mấy hôm. mình và anh ấy bây giờ vẫn còn yêu nhau, nhưng không có tương lai gì hết. chỉ là yêu thôi….:(

      • Thuytrang says:

        Uhm :), hồi trước mình cũng giống như bạn, cha mẹ mình cũng khó tính, áp đặt lắm, mình cũng thương cha mẹ lắm nhưng con em mình bản lĩnh vô cùng ( hồi bé 1 lần đi tắm sông mình suýt chết đuối may con em nó cứu mình nên giờ thân xác mới vẹn toàn như vầy ), con em mình nó chả sợ ai hết á, từ nhỏ nó đã cứng rắn, mạnh mẽ. Sau này 2 chị em đều có ng yêu nhưng cha mẹ mình nhất định ngăn cản cũng vì những lí do hết sức vớ vẩn, mình thì theo chủ nghĩa cha mẹ vô đối con ngoan trò giỏi nên nhất định 1 mực nghe theo lời mẹ, nhưng con em mình thì không, nó làm đủ mọi cách, mọi chiêu trò thậm chí là dọa từ cha mẹ, sau bao tháng ngày năn nỉ ỉ ôi thậm chí còn doạ thì cuối cùng cha mẹ mình cũng cắn răng cho nó lấy thằng đó, và đúng là con em mình đã chọn đúng ng, thằng đó đã biết lau nhà, nấu ăn, rửa chén lại còn biết trông con nên nó chả phải phải lo cái gì tất, mình thì nghe lời mẹ xong rước thằng ban ngày thì nịnh nọt cha mẹ vợ, tối đến rượu chè be bét về nhà cãi nhau với cột điện, lý luận với cột đèn, lâu lâu nó hứng lên thì nó tè vào tủ lạnh cho mình nấu món thịt kho nước tiểu. Thấy con em mình làm dữ quá nên sau lần đó hết dám áp đặt luôn, đến đời cô em út thì cha mẹ mình cho nó yêu thoải mái, nhưng nó lại phán một câu làm mình với con em chết đứng:”Mắc mớ gì con phải lấy chồng, đang sống vui vẻ thì bị rằng buộc, tự nhiên khi không cho tay vào còng”. Sao một gia đình nhiều số phận vậy nè. Cho nên nếu muốn làm cho người khác được hạnh phúc thì bạn phải hi sinh hạnh phúc của mình, nếu muốn cha mẹ bạn hạnh phúc thì bạn phải từ bỏ hạnh phúc của mình thôi, như mình nè, món thịt kho vẫn ngon chán, còn không thì như con em mình đấu tranh đến cũng để có được hạnh phúc, mà lấy chồng Tây là ước mơ của nhiều người đó, con em mình mà có một thằng Tây thì nó sống chết tới cùng luôn chứ không dễ dàng gục ngã như bạn đâu, hi vọng là bạn có quyết định đúng đắn và nên nhớ rằng, : Bạn cần chồng của bạn chứ cha mẹ bạn không cần chồng của bạn đâu.

      • Thuytrang says:

        Uhm :), hồi trước mình cũng giống như bạn, cha mẹ mình cũng khó tính, áp đặt lắm, mình cũng thương cha mẹ lắm nhưng con em mình bản lĩnh vô cùng ( hồi bé 1 lần đi tắm sông mình suýt chết đuối may con em nó cứu mình nên giờ thân xác mới vẹn toàn như vầy ), con em mình nó nể ai hết á, từ nhỏ nó đã cứng rắn, mạnh mẽ. Sau này 2 chị em đều có ng yêu nhưng cha mẹ mình nhất định ngăn cản cũng vì những lí do hết sức vớ vẩn, mình thì theo chủ nghĩa cha mẹ vô đối con ngoan trò giỏi nên nhất định 1 mực nghe theo lời mẹ, nhưng con em mình thì không, nó làm đủ mọi cách, mọi chiêu trò thậm chí là dọa từ cha mẹ, sau bao tháng ngày năn nỉ ỉ ôi thậm chí còn doạ thì cuối cùng cha mẹ mình cũng cắn răng cho nó lấy thằng đó, và đúng là con em mình đã chọn đúng ng, thằng đó đã biết lau nhà, nấu ăn, rửa chén lại còn biết trông con nên nó chả phải phải lo cái gì tất, mình thì nghe lời mẹ xong rước thằng ban ngày thì nịnh nọt cha mẹ vợ, tối đến rượu chè be bét về nhà cãi nhau với cột điện, lý luận với cột đèn, lâu lâu nó hứng lên thì nó tè vào tủ lạnh cho mình nấu món thịt kho nước tiểu. Thấy con em mình làm dữ quá nên sau lần đó hết dám áp đặt luôn, đến đời cô em út thì cha mẹ mình cho nó yêu thoải mái, nhưng nó lại phán một câu làm mình với con em chết đứng:”Mắc mớ gì con phải lấy chồng, đang sống vui vẻ thì bị rằng buộc, tự nhiên khi không cho tay vào còng”, chả bù mình với con em phải lén lút hẹn hò. Sao một gia đình nhiều số phận vậy nè. Cho nên nếu muốn làm cho người khác được hạnh phúc thì bạn phải hi sinh hạnh phúc của mình, nếu muốn cha mẹ bạn hạnh phúc thì bạn phải từ bỏ hạnh phúc của mình thôi, như mình nè, món thịt kho vẫn ngon chán, còn không thì như con em mình đấu tranh đến cũng để có được hạnh phúc, mà lấy chồng Tây là ước mơ của nhiều người đó, con em mình mà có một thằng Tây thì nó sống chết tới cùng luôn chứ không dễ dàng gục ngã như bạn đâu, hi vọng là bạn có quyết định đúng đắn và nên nhớ rằng, : Bạn cần chồng của bạn chứ cha mẹ bạn không cần chồng của bạn đâu.

  14. Thuytrang says:

    Mà bạn chăm đọc bình luận bạn nhé, vì tuy bạn post khá lâu nhưng chủ đề này thì rất nóng hổi, biết đâu sẽ còn nhiều người cho bạn lời khuyên thích hợp (có người bạn mới post bài lên thì comment nhưng cũng có người mấy tháng, mấy năm mới đọc phải rồi comment đấy bạn ah) 🙂

  15. AlexLisa says:

    Đọc dòng chia sẻ của Thùy Trang mà mình thấy vui lắm, cảm ơn Trang đã dành thời gian đọc bài của mình và cho mình lời khuyên Trang nhé. Mình sắp gặp lại anh ấy rồi, vì là nhớ quá nên anh ấy quyết định về VN vào Tháng 6 Trang ah, anh ấy bảo cứ yêu thôi cũng được, chỉ cần được thời gian ở bên mình dài thêm một chút nữa thôi, anh ấy cũng không hối hận. Thực sự mình k muốn anh mất thời gian về mình, vì anh ấy cũng cần phải tìm một tình yêu mới, cần phải tìm một tương lai cho anh ấy, vì mình sợ lắm, sợ làm bố mẹ buồn, sợ mọi người nhìn vào gia đình mình với ánh mắt khác,…. Anh ấy bảo anh ấy sẽ ở Việt Nam vì mình, sẽ ở một nơi rất khó khăn cho công việc của anh ấy, xa gia đình của anh ấy, và một nơi phân biệt đối xử với những người khuyết tật một cách tiêu cực như ở nước VN,… anh ấy chấp nhận hết khó khăn, chỉ cần ở bên mình thôi. Mình không biết làm thế nào Thùy Trang ah, buồn nhiều, khóc nhiều, nhưng yếu đuối quá. Ước sao mình được cứng rắn như cô em gái của bạn, chỉ một chút thôi cũng an ủi đối với anh ấy rồi. anh ấy đẹp lắm, đáng yêu lắm, tốt bụng nữa, mình k muốn xa một chút nào hết 🙁

    • Thuytrang says:

      Uhm, hãy chân trọng những j bạn có bạn nhé, chồng Tây là ước ao của nhiều người phụ nữ Việt Nam lắm đấy bạn ah, vì đơn giản họ tôn trọng bạn hơn chồng ta, bữa đi làm về thấy mấy ông chồng Việt Nam đã say xỉn còn tụ tập bàn kế dạy vợ nhìn chán lắm bạn à, mới đầu đọc bài này mình cứ tiếc ngẩn tiếc ngơ vì kết thúc 1 mối tình đẹp như thế, vượt qua khác biệt văn hóa, địa lí, chủng tộc để đến với nhau thì không phải ai cũng làm được như vậy, bạn mà bỏ anh ấy thì không ai làm được điều đấy nữa đâu bạn ah 🙂

      • Thuytrang says:

        Nhưng mà khó 1 cái là yêu người Tây thì phải cứng rắn thôi, khi người ta nói đến mạnh mẽ, tự lập, cứng rắn thì đó là con gái Tây. Còn yếu đuối, mềm mỏng, phụ thuộc thì là gái châu Á, dẫu sao mình cũng chúc bạn mạnh mẽ như cô em gái mình để số phận bạn cũng sung sướng như cô em gái, đừng như mình, khổ lắm 🙂

      • AlexLisa says:

        mình nghe bạn tâm sự mà thấy tội cho bạn quá, đúng là cuộc đời không ai nói trước được điều gì, quan trọng nhất là tìm được người yêu mình và mình yêu người ấy. mình và anh ấy yêu nhau rất nhiều. nhưng lúc nào mình cũng núp trong vỏ bọc của gia đình, thấy mình đối xử với anh ấy như vậy cũng có lỗi quá. mình đang và sẽ chiến đấu cho tình yêu này trang ah.

        • Thuytrang says:

          Phải vậy chứ Lisa, k thì bạn phải hối hận suốt cả cuộc đời đấy, mà nói đến ng Tây thì mình thường nghĩ ngay đến tóc vàng (hoặc nâu), da trắng, mắt xanh (hay mắt nâu) (mà loại bỏ yếu tố này đi cũng được), có râu quai nón, vậy anh Pháp của bạn có giống như những gì mình nghĩ k???…:)

          • AlexLisa says:

            hi Thuy trang, chị tưởng tượng đúng quá, anh ấy da trắng, tóc vàng, mắt xanh, cao 1m85 nữa. em thì như người lùn tí hon bên anh ý chị ah. hihi. anh ấy rất đẹp trai ah. 😀

          • Thuytrang says:

            Sự thực thì mình cảm ơn bạn nhiều vì đã lắng nghe mình, lúc mới đầu mình bình luận mình đã k nghĩ rằng là bạn sẽ đọc bình luận của mình vì bài đã post khá lâu, nhưng bây giờ bạn nói bạn sẽ đấu tranh đến cùng thì mình cũng k ngờ, mình rất vui vì mình đã có ảnh hưởng tích cực đến bạn, mới đầu đọc bài này mình thấy có hai mấy bình luận nhưng sau những bình luận đó thái độ bạn vẫn chần chừ, k dứt khoát và mình đã rất vui khi chỉ sau vài bình luận của mình bạn đã dứt khoát, đúng đắn thực hiện ước mơ của mình. K phải ai cũng có điều kiện và cơ hội để được yêu Tây đâu bạn, nhiều người còn chỉ biết tơ tưởng 1 cuộc sống hạnh phúc sau đôi mắt xanh của các anh mà mình chưa bao giờ được nhìn, được thấy dù chỉ một lần (mình đây chẳng hạn) nên khi bạn từ bỏ anh ấy mình cảm thấy rất tiếc và phí phạm cho 1 tài nguyên “lớn” mà nhiều cô gái chưa có Duyên để được sở hữu, mỗi khi dạo chơi Sài Gòn mình thường thấy các anh tóc vàng mắt xanh rất đẹp trai nhưng k giám chào một tiếng vì sợ chồng mình đi bên cạnh, mà với vốn tiếng Anh ít ỏi của mình thì mình còn chưa thể kết bạn Tây được huống chi có một mối tình đẹp bạn đây, có người yêu Tây k phải dễ đâu bạn, bạn đã may mắn hơn các cô gái khác thì bạn nên dữ cho thật chắc để sau này vòng tay cha mẹ bạn già yếu k thể giữ bạn đc nữa thì bạn còn có vòng tay khác để ôm ấp, an ủi bạn. Từ bé đến lớn bạn có thể là một đứa con rất ngoan ngoãn với cha mẹ, khi bạn nghịch đất cha mẹ bạn nói:”Bẩn, con” bạn không nghịch nữa, khi bạn ham chơi cha mẹ bạn nói:”Đừng chơi nữa, học đi con” bạn liền đi học ngay, tất cả những lí do đó bạn có thể nghe lời cha mẹ nhưng cái câu:”Đừng cưới nó, cha mẹ không đồng ý” thì bạn nên suy nghĩ lại, bởi cái câu đó khác những câu trước là nó quyết định cả cuộc đời của bạn, bạn phải suy nghĩ là mình cưới cho cha mẹ hay mình cưới cho mình, cuộc sống sau này là của mình hay là của cha mẹ, có thể cha mẹ bạn nói đúng bạn k cưới anh ta thì cuộc đời bạn sẽ hạnh phúc nhưng cũng không ít trường hợp chỉ vì lời phản đối của gia đình mà lại đánh đổi hạnh phúc của mình cả cuộc đời (như mình này). Mong bạn có quyết định đúng đắn, bạn đã từng nói là cuộc đời anh ấy đã có 2 cô gái làm anh ấy đau khổ, mình muốn bạn là cô gái thứ 3 và cũng là cô gái cuối cùng của anh ấy chứ k phải lại là người thứ 3 làm anh ấy đau khổ, sinh ra bị khuyết tật là khổ lắm rồi, mình thật sự hạnh phúc khi bạn quyết định đấu tranh, hy vọng 1 ngày nào đó khi mình cùng chồng mình cầm tờ giấy li dị cũng chính là lúc 2 bạn đăng ký kết hôn, bạn nói là bạn sẽ đấu tranh thì mình cũng k còn gì để nói nữa, một lần nữa cảm ơn bạn thật nhiều, chúc bạn gặp nhiều may mắn…:D

  16. Eleanor Ng says:

    Chị ơi, hãy vững vàng theo đuổi tình yêu của mình nha. Qua lời kể của chị, em hình dung được anh chị rất là đẹp đôi. Trên đời mấy ai tìm được tình yêu đích thực của mình, vì vây nếu chị đã tìm thấy thì bằng mọi giá chị phải giữ lấy nó 🙂 Chị hãy thuyết phục gia đình và đừng ruồng bỏ hạnh phúc của mình chỉ vì gia đình buộc mình phải thế nha chị 🙂 Nếu không sau này chị sẽ hối hận lắm, và người đến sau sẽ đau lòng vì dù làm thế nào cũng không thay đổi được vị trí của anh Alex trong tim chị đâu. Tình dang dở là tình đẹp mà 🙂

    • AlexLisa says:

      chị cảm ơn gái nhiều, đúng là tình yêu của bọn chị có qua nhiều khó khăn nhưng chị đang cố gắng đây, chị vẫn học tốt, vẫn chăm ngoan nên bố mẹ chị cũng có phần yên tâm, nhưng không ai biết là chị vẫn còn liên lạc với anh ấy. Tháng 6 anh ấy về Việt Nam lần nữa, anh ấy sẽ ở hà nội và đợi chị, nếu chị lên cũng được, không lên cũng được, nhưng anh ấy sẽ đợi tất cả giây phút em ah, cũng thương lắm…:(

      • Thaonguyen says:

        Mình rất cảm động trước câu chuyện của bạn. Ở nn người khiếm thị k bị hạn chế phát triển như ở VN đâu.
        Bố mẹ bạn k đòng ý chắc sợ anh ấy k lo dc cho bạn theo cách nghĩ của môi trường tại VN.
        Nếu a ấy có thể chug minh lo cho bạn một cuộc sống an nhiên là được.
        Chờ nghe tin và muốn add friend hai bạn

  17. Thuytrang says:

    Ui, bạn đang nói ai thế, lúc đầu vào trang web này coi bạn reply mình ai ngờ đọc trúng đoạn này tưởng bạn đang nói mình rồi mới ngó lên dòng trên, hú hồn…:D

  18. sad

  19. Loakentrang says:

    Chị cũng giống như em nhưng a ấy là người Việt Nam nhưng khác tỉnh chị sinh sống…thuyết phục sao bây giờ

  20. Câu chuyện của bạn thật là cảm động. Mình cảm nhận được tình yêu của hai bạn thật là tuyệt vời.Nếu là mình thì mình không muốn để mất anh ấy. Anh ấy bị khiếm thị nhưng anh ấy sẽ bù đắp cho bạn nhiều thứ khác mà một người sáng mắt chưa chắc đã làm được. Hơn hết là hai người rất yêu nhau . Mình biết gia đình bạn cũng chỉ muốn tốt cho bạn. Nhưng hạnh phúc là do bạn lựa chọn.Nếu không may sau này bạn không hạnh phúc với một người đàn ông khác. Bạn có trách gia đình bạn, có trách bạn thân mình không, bạn có thấy có lỗi với người mình yêu.. Hy vọng bạn suy nghĩ kỹ .

  21. Chị Alex Lisa làm ơn cho em hỏi người bạn trai đó của chị tên gì vậy ạ? Chị có thể inbox vào mail em nguyenhuynhlan92@gmail.com. Thanks chị. Vì em thấy anh ta rất giống với một người bạn của em.

  22. Chị ơi . Hôm nay đã 3 tháng 7 rồi . Chị nói thág 6 chị ra Hà Nội gặp anh Alex . Chuyện sao rồi chị . Em đọc câu chuyện của chị mà cứ chờ mãi hồi kết. Mong chị và anh Alex đến đc với nhau . Nhớ nghe theo con tim mình nha chị … 😊. Và nhớ phản hồi câu hỏi của em nha . Nhiều người chắc đag đợi câu hỏi giốg em lắm 😀

Speak Your Mind

*