Tôi là kẻ thua cuộc trong “ván cờ tình yêu”

Cách đây đúng 11 năm, tôi gặp anh vào một ngày khoảng giữa tháng 11. Khi ấy tôi đang làm việc trong một công ty đại diện cho các nhà sản xuất dây chuyền máy móc ngành nhựa của Âu châu. Gần như ngày nào, tuần nào cũng có khách nước ngoài ghé thăm làm việc tại văn phòng. Khi ấy còn độc thân, nên sau giờ làm việc tôi thường cùng các anh chị đồng nghiệp ra ngoài ăn tối với các đối tác nước ngoài, thỉnh thoảng dẫn họ đi tham quan như xuống miền Tây, đi Củ Chi ra Vũng Tàu hay lòng vòng giới thiệu cảnh quan thành phố…

Anh cũng là một khách trong những đoàn khách như thế, nhưng có khác đoàn của anh là đối tác dưới xưởng sản xuất nên trên văn phòng tôi không phải take care. Có lẽ tôi sẽ không gặp anh nếu như chuyến bay của đoàn không bị delay trễ mất 4 tiếng. Sếp tôi vốn người chu đáo nên đã kêu lái xe đưa đoàn lên văn phòng (ngay đối diện gần dinh Độc Lập) để nhờ mấy cô (cách gọi nhân viên của sếp) đưa đoàn đi uống cà phê trong thời gian chờ đợi. Tôi và một cô bạn đồng nghiệp dẫn đoàn lên nhà hàng tầng thượng khách sạn Rex uống nước. Trong đoàn có một ông rất vui tính, ông không nói được tiếng Anh nên cáu cẳn hỏi «tại sao người Việt lại không chịu giữ vốn tiếng Pháp ngày xưa?» tôi lúc đó tiếng Pháp bập bẹ vài câu nên cố giải thích cho ông hiểu nguyên nhân, rồi vui miệng gọi ông là papa, ai dè ông hỏi tuổi, rồi bảo «papa có con trai bằng tuổi con để về Thụy sĩ papa giới thiệu hai đứa làm quen!» Anh lúc đó ngồi kế bên chỉ tủm tỉm cười giúp tôi dịch sang tiếng Pháp những từ tôi không diễn đạt được… Rồi cũng đến giờ ra sân bay, tôi và cô bạn theo xe về văn phòng (sau đó tài xế đưa đoàn ra sân bay), trước khi chia tay anh đưa vội cho tôi cái danh thiếp rồi khẽ nói «Nhớ liên lạc với anh nhe!»

Vài ngày sau, tôi viết email hỏi thăm xã giao theo địa chỉ email ghi trên danh thiếp, anh trả lời ngay tức thì và không quên đùa «papa Thụy sĩ của em đã liên lạc giới thiệu con trai chưa?» Lúc này anh mới thú nhận là hơn tôi 12 tuổi (đúng một giáp) nhưng vẫn còn độc thân. Rồi cứ thế hai bên email qua lại hàng ngày, tâm sự mọi thứ chuyện trên đời. Anh bảo năm nào cũng đi nghỉ 1 tháng tại Thái Lan và kỳ nghỉ cuối năm đó cũng không ngoại lệ. Tôi không buồn cũng không vui về chuyện này vì thực ra quan hệ giữa tôi và anh chưa có điều gì rõ ràng cả. Suốt kỳ nghỉ anh vẫn liên lạc thường xuyên với tôi qua email, sau khi đi nghỉ về anh viết email ngỏ ý mời tôi qua Thụy sĩ chơi vào mùa hè. Nghĩ cũng là cơ hội cho tôi và anh tìm hiểu nhau nên tôi nhận lời. Nhưng thật không may, tôi bị phía Thụy sĩ từ chối cấp visa; vậy là hai bên lại tiếp tục giữ liên lạc qua email và tin nhắn…

Đến cuối năm 2002, anh quyết định thay đổi lịch trình kỳ nghỉ hàng năm, sẽ dành 2 tuần về Việt Nam thăm tôi sau đó qua Thái Lan gặp bạn bè như thường lệ. Mặc dù chỉ có được một nửa kỳ nghỉ của anh nhưng tôi đã rất háo hức lên một lịch trình xuyên Việt cùng anh và anh đã đồng ý ghé thăm gia đình tôi… khi đó tôi thực lòng mong muốn anh sẽ đổi ý mà ở lại với tôi cho hết kỳ nghỉ, nhưng dường như tình cảm anh dành cho tôi chưa đủ để anh làm điều đó. Anh nói anh cần thêm thời gian, còn tôi thì không muốn níu giữ cái chưa thuộc về mình. Thế là quan hệ giữa tôi và anh vẫn luôn ở trạng thái nửa vời!

Sau khi về lại Thụy sĩ, một lần nữa anh ngỏ ý muốn tôi qua Thụy sĩ chơi. Để chắc ăn, tôi nói chờ khi công ty có đoàn qua Âu châu công tác sẽ xin visa đi cùng. Công ty tôi lúc đó cử nhân viên sang Âu châu công tác khá thường xuyên nhưng do tôi không làm ở bộ phận tiếp thị hay kỹ thuật nên không có cơ hội đi nhiều. Vài tháng sau, sếp giúp tôi nhờ bên đối tác gửi thư mời về, để chắc ăn sếp còn đứng tên trong thư mời cùng tôi (mặc dù chưa đến lịch phải đi); rồi còn bày cách xin visa đi các nước Schengen trước sau đó mới chuyển sang xin visa vào Thụy sĩ. Và quả thật chỉ sau 2 tuần làm giấy tờ tôi nhận được visa thời hạn 1 tháng, kịp sang châu Âu vào mùa hè năm ấy.

Chuyện tình buồn với chàng trai Thụy Sỹ

Ảnh Minh Họa

Vậy là sau gần 3 năm quen biết, tôi có cơ hội sang Thụy sĩ thăm anh. Nhưng niềm vui chưa kịp tới thì bất ngờ trước ngày khởi hành, tôi nhận được email từ anh thú nhận rằng, thời gian qua anh có quen một cô người Thái (bằng tuổi tôi). Nhưng anh hứa là sẽ chấm dứt ngay và mong tôi bỏ qua xem như chuyến đi của tôi là cơ hội cuối cùng cho cả hai. Lòng tan nát nhưng tôi chấp nhận cho anh và cả tôi một cơ hội. Tôi tự nhủ, cho dù thế nào qua chuyến đi này tôi cũng muốn làm rõ ràng mối quan hệ nửa vời vốn kéo dài quá lâu giữa anh và tôi…

Những ngày đầu tiên đến Thụy sĩ diễn ra khá êm đềm, anh dành trọn thời gian cho tôi như đã hứa. Văn phòng anh làm việc khá gần nhà nên giờ nghỉ trưa nếu rảnh anh về nhà ăn trưa với tôi hoặc đưa tôi đi ăn uống gặp gỡ các đối tác. Tôi đã gặp lại cả papa người Thụy sĩ của tôi. Thời điểm đó ông mới chuyển qua làm cho một công ty khác và anh đang giúp ông tìm khách hàng mới. Anh nói là chỉ còn 3 năm nữa là ông về hưu, vậy mà công ty đối tác với công ty tôi đang làm việc đã quyết định sa thải ông. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc sống ở nước ngoài. Thì ra chuyến về Việt Nam gần 3 năm trước được xem như món quà chia tay không báo trước của ông chủ công ty đó.
Chiều anh đi làm về, hai chúng tôi thường cùng nhau đi dạo trong rừng hay có khi anh lái xe đưa tôi lên núi ngắm cảnh, buổi tối thì gặp gỡ bạn bè người thân của anh, mọi thứ thực sự rất bình yên…

Nhớ ngày thứ 2 đến Thụy sĩ, tôi đang loay hoay chuẩn bị ăn trưa (bữa đó anh phải đi họp xa nên không về ăn trưa) thì nghe chuông cửa reo, Qua mắt quan sát cửa, tôi ngó ra thấy một bà già đứng cười chỉ tay ra hiệu nói «mẹ của J!» May mà có nhìn hình trước nên tôi nhận ra bà ngay, tôi mời bà vào nhà rồi tiện bữa mời bà dùng cơm luôn. Bữa đó tôi tráng trứng với hành tây, nấu canh cà chua trứng. Bà ăn khen ngon rồi còn hỏi công thức làm. Tôi bất ngờ cứ ngỡ bà đang cố làm vui lòng mình do những món tôi nấu là dễ nhất trên đời. Thực lòng khi đó tôi chưa hiểu về Thụy sĩ nhiều lắm nên không biết là người Thụy sĩ rất thích đồ ăn châu Á! Sau khi ăn xong, bà rủ tôi đi vào trung tâm thành phố rồi ra hồ chơi. Tôi đồng ý đi cùng bà mặc dù chúng tôi giao tiếp với nhau khá khó khăn, đi đâu tôi cũng phải mang theo từ điển để bí quá đem ra chỉ vào từ cần nói cho dễ. Đi chơi xong, bà rủ tôi về nhà bà ăn tối, về đến nhà bà điện thoại báo cho anh, vậy là chiều đó đi làm về anh chạy thẳng xe xuống nhà mẹ để ăn tối. Anh khá bất ngờ khi biết mẹ anh đã tìm gặp tôi. Thì ra khi nghe anh điện thoại báo tôi mới sang, bà đã sốt sắng tự ý lên nhà anh mà không hề báo trước!

Lần đầu hai đứa xảy ra chuyện là vào ngày thứ 4 tôi qua Thụy sĩ. Buổi chiều ở nhà một mình buồn nên tôi lang thang ra ngoài chơi. Trước khi đi tôi để lại mảnh giấy nói tôi đi dạo lòng vòng một chút để anh khỏi lo. Dù thế tôi cũng canh giờ anh đi về làm để quay về nhà, thấy xe anh đậu trong gara nhưng không thấy anh đâu. Một giờ, hai giờ trôi qua, tôi bắt đầu đứng ngồi không yên, nhưng thực sự chưa biết phải tìm anh thế nào? Nhà anh lại không có điện thoại cố định. Tôi chạy ra ngoài bấm chuông cửa nhà hàng xóm (nhà này tôi đã từng chào hỏi xã giao khi mới đến do 2 nhà chung nhau khu giặt quần áo); may sao anh chàng hàng xóm có nhà, tôi nói sự tình và nhờ anh ta gọi điện thoại cho anh (hơi liều nhưng bí quá tôi làm đại), tuy nhiên gọi hoài cũng không thấy anh trả lời. Tôi thất vọng quay lên nhà, lúc ấy phát hiện ra điện thoại anh để ngay trên kệ tủ. Đúng vào lúc tôi hoàn toàn mất phương hướng thì anh xuất hiện, tôi không kịp phản ứng cứ đứng trân trân nhìn anh. Một lúc sau tôi mới trấn tĩnh hỏi tại sao anh đi mà không viết vài dòng báo lại cho tôi khỏi mong? Anh thủng thẳng nói là do mấy ngày nay có tôi anh đã bỏ thói quen đi xe đạp mỗi ngày, bữa nay không thấy tôi ở nhà nên anh lấy xe đạp chạy một tour lên núi. Tôi nói nếu thế lần sau nhớ để lại vài dòng cho tôi hay. Nhưng dường như đối với anh chuyện này rất đỗi bình thường và rằng tôi đang quan trọng hóa vấn đề, rằng anh quen sống một mình nên đừng hy vọng ép buộc anh làm theo ý tôi! Tôi vẫn giữ quan điểm khi chấp nhận sống cùng nhau dù trong khoảng thời gian ngắn thì vẫn phải tôn trọng lẫn nhau… lời qua tiếng lại, anh giận dữ lái xe bỏ đi để tôi lại một mình. May khi ấy là mùa hè nên gần 8 giờ mà trời còn nắng sáng như ban ngày, tôi khóa cửa đi dạo loanh quanh để tự trấn tĩnh bản thân…

Đang lang thang một mình, thình lình nghe tiếng gọi «H! Có phải H không?», tôi quay lại thì thấy một anh chàng dáng thấp bé đang tươi cười tiến lại gần mình. Ngỡ ngàng chưa kịp phản ứng thì anh tự giới thiệu tên R là bạn thân của anh, do đã thấy hình tôi nên nhận ngay ra «bạn gái của J» (y lời R nói). R là người vui tính dễ gần nên chỉ sau vài ba câu xã giao chúng tôi đã nói đủ thứ chuyện. R hỏi lý do tôi ở nhà một mình, tôi nói lảng là J có việc phải đi nhưng chắc cũng sắp về! Quả thực khoảng 10 phút sau anh quay về, chúng tôi tiếp R như không có chuyện gì xảy ra. Bữa cơm tối được chuẩn bị cho cả ba vào lúc 10 giờ kéo dài đến tận khuya. Trước khi về R hẹn chúng tôi đi chơi Quốc khánh Thụy sĩ vào ngày Chủ nhật.

Sáng ngày hôm sau, việc đầu tiên anh làm là đi mua sim điện thoại cho tôi. Sau chuyện xảy ra tối qua cả anh và tôi đều hiểu điện thoại là thứ không thể thiếu cho tôi vào thời điểm đó. Nguyên cả ngày thứ Bảy cuối tuần chúng tôi cùng mẹ anh đi thăm nhà bà con gần vùng Thụy sĩ nói tiếng Ý, cùng bà viếng mộ bố và em gái anh. Khi đi chơi, tôi để ý thấy thỉnh thoảng anh hí hoáy trả lời tin nhắn, có lần còn nói dối tôi là R nhắn tin hỏi đặt chỗ nhà hàng cho ngày mai.

Sáng Chủ nhật, do bữa trước đi chơi cả ngày mệt nên mặc dù đã thức giấc nhưng tôi vẫn nằm nướng trên giường. Bất chợt có tiếng chuông cửa, anh chạy vội ra mở, nhưng tôi không nghe thấy tiếng người vào mà lại nghe tiếng đóng cửa vội vàng rồi tiếng xe của anh dần dần xa. Linh tính báo có chuyện không hay, nhưng tôi tự trấn an mình: việc này rồi sẽ phải đến thôi, tôi phải đón nhận một cách bình tĩnh và sáng suốt nhất. Khoảng 30 phút sau anh quay lại, dáng vẻ thất thần. Tôi coi như không hề biết chuyện gì xảy ra, lặng lẽ chuẩn bị đồ đi chơi như đã hẹn với R. Cả ngày hôm đó, anh ứng xử rất lạ, vài giờ lại thấy anh nhận một tin nhắn. tôi vờ như không biết thái độ lén lút của anh, tự nhủ chuyện gì thì cũng đợi đến tối nói chuyện…

Anh mở lời một cách khổ sở. tôi phải gợi ý rằng tôi biết cô ta đã đến sáng nay, rằng anh vẫn nhận hàng tá tin nhắn của cô ta mỗi ngày, tôi thừa biết cô ta đang muốn gì… nhưng những chuyện đó không còn quan trọng nữa, điều tôi cần biết là ý của anh thế nào? Tôi không muốn chúng tôi kéo dài tình trạng này thêm nữa. Anh nói sáng nay anh đã trả lời là «chọn cô ta!» tôi khẽ mỉm cười nói rằng tôi đã hiểu, tôi là kẻ thua cuộc! Tôi sẽ ra đi ngay khi có thể! Anh nói cám ơn vì tôi đã không làm khó dễ cho anh, rằng anh biết tôi hơn cô ta về tất cả mọi thứ từ hình thức đến học vấn, mẹ anh và bạn bè anh ai cũng yêu mến tôi. Nhưng cô ấy ở đây còn tôi không lâu nữa sẽ quay về Việt Nam. Mấy ngày nay anh thấy tôi thích nghi với cuộc sống mới quá nhanh. Anh không đủ tự tin để đi cùng tôi, sợ rằng rồi có ngày tôi sẽ hơn anh và rồi bỏ anh… vì thế anh quyết định chọn con đường thẳng dễ dàng nhất! Rằng anh đã chọn rồi thì xin tôi đừng tìm cách ngăn cản anh! Tôi bình tĩnh trả lời rằng tôi luôn tôn trọng lựa chọn của anh, nhưng chỉ muốn nhắc anh rằng «con đường thẳng không phải bao giờ cũng là con đường dễ đi nhất!» và dù anh chọn con đường nào đi nữa thì kể từ lúc này đây sẽ không bao giờ có tôi đi cùng!

Suốt đêm đó tôi không hề chợp mắt, mắt ráo hoảnh, tôi không biết mình lấy nghị lực ở đâu để có thể bình tĩnh như lúc ấy. Việc đầu tiên tôi làm là viết email cho người bạn đồng nghiệp bên Đức với hy vọng mong manh anh ấy không đi công tác vào thời điểm đó. Tôi quyết định sẽ cố không làm hỏng chuyến đi của mình. Tôi sẽ tiếp tục hành trình vì đây là cơ hội không phải lúc nào cũng đến. Tôi cũng gửi email cho bạn ở Việt Nam để hỏi xem có thể đổi vé máy bay về sớm hơn dự định được không?

Sáng hôm sau, anh nói đã suy nghĩ rất kỹ, anh không muốn tôi trở về Việt Nam sớm, nếu tôi không thích ở nhà anh, tôi có thể chuyển đến ở nhờ nhà R hoặc nhà mẹ anh. Tôi trả lời rằng tôi đã có dự định cho riêng mình, tôi sẽ đi sớm nhất có thể, và nếu anh thấy khó xử tôi sẽ về nhà mẹ anh ở tạm đến khi nào tôi có thể ra đi được.

Anh nói không, hãy ở lại nhà anh. Tôi lạnh lùng trả lời «tùy anh thôi!», kể từ đó chúng tôi như những người bạn sống chung một nhà.

Buổi sáng đó, tiếng chuông điện thoại từ người bạn đồng nghiệp đã thực sự tiếp thêm sức mạnh cho tôi, anh ấy đã rất vui khi biết tôi ngỏ ý muốn qua Đức chơi vài ngày. Tôi nói sẽ cố gắng thu xếp và mua vé tàu qua đó sớm nhất có thể. Tôi hào hứng viết email cho bạn bên Việt Nam nói ngày tôi muốn về để bạn xem giúp tôi trước. Và rồi tôi đã làm một điều dại dột nhất, đó là quyết định cài đặt lại máy laptop cho anh như đã hứa mấy hôm trước (máy nhiễm virus chạy rất chậm!) Mặc dù là người khá kỹ tính nhưng trong lúc tinh thần bất an tôi đã không nhớ là mình chọn nút nào (lưa lại dữ liệu hay format hết!) khi cài đặt. Sau khi cài đặt xong tôi hốt hoảng tìm dữ liệu cờ anh lưu giữ mà không thể tìm ra. Anh là chủ tịch câu lạc bộ cờ vua bán chuyên nghiệp nên việc mất hết bộ dữ liệu này là điều khó có thể tha thứ! Đau khổ hơn là tôi không tài nào kết nối được internet cho máy laptop. Vậy là chỉ vì muốn làm một việc đầy thiện ý nhưng hóa ra tôi thành kẻ phá hoại!

Anh đã rất giận khi biết chuyện, nói tôi phải sửa xong cái máy laptop đó thì mới được đi đâu thì đi! Tôi vốn bướng bỉnh nên cho dù anh không nói thế tôi cũng sẽ cố sửa cái laptop cho bằng được. Sáng hôm sau tôi tự đi xe bus vào thành phố mò tìm đến dịch vụ internet để lên mạng tìm hiểu nguyên nhân tại sao máy tính không thể kết nối internet. Nguyên cả buổi mò mẫn không kết quả, ngày hôm sau anh đưa tôi đến nhà người bạn nhờ kết nối thử qua dây điện thoại cố định, nhưng cũng không được… Anh bảo tôi để đó đi anh sẽ đưa đến thợ sửa, tôi nói hãy cho tôi thêm một ngày nữa, sửa hay không sửa được tôi cũng sẽ đi. Anh bực mình vì tính bướng bỉnh của tôi và rồi chẳng biết vì chuyện gì nữa anh với tay lấy chìa khóa xe. Tôi biết anh muốn làm gì nên điềm tĩnh nói anh nếu giận thì cũng đừng đi ra ngoài hãy ngồi chơi một ván cờ với tôi để trấn tĩnh lại. Các bạn đừng nghĩ tôi có ý định xấu gì, thực sự những ngày qua anh làm gì đi đâu tôi không hề bận tâm. Đơn giản tôi sợ ở nhà một mình, tôi biết anh không đến với cô bạn gái vì giờ đó cô ấy phải đi làm. Cô ta làm ở khách sạn nên thường khoảng 2-3 giờ sáng tôi lại nghe tiếng anh thì thào qua điện thoại. Sau ván cờ ấy, anh trấn tĩnh lại, chúng tôi nói chuyện thoải mái hơn. Anh xin lỗi, mấy ngày qua vì quá căng thẳng do cô bạn gái thúc ép anh phải yêu cầu tôi dời khỏi nhà anh càng sớm càng tốt. Cô ấy còn nói rằng đã xảy ra xích mích với chủ nhà nên họ không đồng ý cho cô ta ở lại thêm nữa. Tôi nói anh nếu thế hãy để tôi xuống nhà mẹ anh, nhưng anh lại không muốn làm phiền đến bà. Tôi bảo, vậy thì hãy ráng đợi thêm một ngày nữa rồi tôi sẽ đi. Anh đột nhiên hỏi tôi thấy căn hộ chiều nay của bạn anh thế nào? Liệu anh nên mua một căn hộ như thế hay cứ sống trong căn nhà hiện tại? Tôi nói tùy ý anh, nhưng tôi góp ý là anh nên bỏ bớt đồ đạc cũ trong nhà đi cho rộng rãi thoáng mát…

Sáng sớm hôm sau tôi dậy sớm, việc đầu tiên là mở cái laptop chết tiệt lên và mày mò thế nào vô tình tìm ra toàn bộ dữ liệu cờ của anh, gánh nặng trên vai giảm đi một nửa. Tôi vội điện thoại báo anh hay, anh hẹn tôi đi ăn trưa sẵn tiện nhờ tôi dẫn vào siêu thị chỉ chỗ mua loại cá mà tôi hay nấu cho anh ăn. Kì lạ, hơn 42 năm sống ở đó mà không biết loại cá nào vào loại cá nào phải nhờ tôi người mới đến hơn 10 ngày!? Sau đó tôi mang laptop đi vào thành phố một mình. Tôi quyết định sẽ đến tiệm vi tính để sửa cái laptop, vì lòng tự trọng tôi không muốn ra đi để lại cái máy trong tình trạng như thế. Số tôi rất may, đi đâu cũng có người giúp đỡ và lần này cũng không ngoại lệ. Tôi vào một cửa tiệm nhỏ của hai anh chàng Tây Ban Nha tốt bụng, sau một hồi thử hai anh ấy cũng bó tay, đoán có thể cái cục kết nối internet bị hư. Ráp thử cục khác vào thì quả thật kết nối được internet, vậy là tìm ra nguyên nhân. Tuy nhiên hai anh nói là tiệm của các anh í không bán thiết bị thay thế. Một anh nhiệt tình chỉ dẫn tôi sang cửa hàng kế bên, cẩn thận ghi chú loại adapter tôi cần mua. Sau khi mang về, các anh ấy cài đặt lại laptop chạy ngon lành. Tôi lúc đó cũng hơi hoảng, vì sợ sẽ bị tính tiền công theo giờ, nhưng thật bất ngờ khi hai anh lắc đầu nhất định không chịu nhận tiền công. Tôi cám ơn rối rít rồi vội lấy xe bus ra nhà ga để kịp mua vé tàu qua Đức vào ngày hôm sau.

Chiều đó anh về nhà sớm hơn thường lệ, tôi hớn hở báo đã sửa xong máy laptop cho anh và đã mua vé tàu đi qua Đức vào 11 giờ sáng ngày hôm sau. Anh có vẻ hụt hẫng nhưng rồi trấn tĩnh lại hỏi tôi có thể cùng anh dọn dẹp nhà được không? Anh hỏi ý tôi xem đồ đạc nào nên giữ lại, đồ nào nên vất đi, cái này bày ở đâu, thứ kia cất chỗ nào… Lúc đó tinh thần rất phấn chấn nên tôi đã vui vẻ cùng anh dọn dẹp lại nhà cửa, cho dù tôi thừa biết chỉ ngày mai thôi khi tôi ra đi cô bạn gái anh sẽ đến ở.

Dọn dẹp xong cũng khá muộn, nhưng anh nói mẹ anh muốn gặp tôi một lần trước khi tôi đi. Anh dặn tôi đừng nói sự thật vì sợ mẹ anh sẽ lo lắng. Tôi trấn an anh rằng tôi không có ý định kể lể gì hết vì nếu muốn mấy ngày qua tôi có nhiều cơ hội để nói rồi, và rằng tôi biết sẽ phải nói như thế nào để làm an lòng bà. Hình như mẹ anh cảm nhận có chuyện gì đó nên bà đã ôm tôi khóc, bà nài nỉ tôi hãy ở lại thêm, tôi nói dối do công việc nên phải đi gấp nhưng hứa khi nào có dịp sẽ quay lại thăm bà. Đêm ấy trên đường về nhà, trong lúc lái xe anh nhẹ nhàng nắm tay tôi và nói «mẹ anh nói rằng bà ấy cảm nhận được và biết chắc rằng em là người thích hợp với anh.» Tôi im lặng không nói gì, dường như mọi thứ đã quá muộn màng đối với chúng tôi.

Sáng ngày hôm sau, anh nói sẽ thu xếp về sớm để kịp đưa tôi ra nhà ga, mặc dù tôi đã nói là tự mình thu xếp được. Trước khi đi làm, anh nhờ tôi ủi giúp mấy cái áo sơ mi, tôi xin lỗi vì không thể làm được do phải chuẩn bị hành lý cho kịp giờ. Khoảng 10 giờ anh về nhà để chở tôi ra nhà ga trung tâm thành phố. 11 giờ tàu chuyển bánh anh chạy theo nói lời xin lỗi, tôi mỉm cười nói rằng tôi quên hết rồi, dù sao cũng cám ơn anh đã cho tôi cơ hội qua Âu châu một lần…

Tàu chạy được 30 phút, tôi nhận được tin nhắn của anh «M vừa điện thoại cho anh, trách anh tại sao lại để em ra đi như thế! Anh xin lỗi, anh phải làm gì đây?» Chưa kịp phản ứng gì, tôi nhận được điện thoại của M (là cô bạn người Nepal rất thân với anh) «H ơi hãy quay lại đi! Đừng từ bỏ dễ dàng như thế! Hãy đấu tranh giành lại J! Nó thực sự không biết là nó đang phạm sai lầm!» Tôi bình tĩnh trả lời M rằng «Em xin lỗi, em không thể quay lại để tìm thứ mà em tự nhận thấy chưa bao giờ thuộc về mình!» Kể từ đó tôi tắt điện thoại, tôi hiểu rằng chỉ cần mềm lòng quay lại thì cả đời tôi sẽ luôn ở trong vòng lẩn quẩn mà gần 3 năm qua tôi mắc kẹt trong đó.

3 ngày ở Đức, hàng ngày tôi vẫn nhận được tin nhắn của anh, nói rằng cả cuối tuần anh lên núi với R, hai người đang rất lo cho tôi. Kẹt nỗi cái sim điện thoại anh mua cho tôi không thể roaming được nên tôi không thể gọi điện hay nhắn tin cho anh. Mặc dù thực lòng tôi muốn nhắn tin lại để anh yên tâm tôi đã đến nơi an toàn. Vì ngại nên tôi cũng không dám nhờ điện thoại người bạn đồng nghiệp để nhắn tin trả lời anh. Còn ở khách sạn thì tôi không dám dùng điện thoại cố định; thú thực kể từ cái buổi tối đáng nhớ ấy, tôi đã từ chối nhận bất cứ món tiền nào từ anh, nên lúc đó tôi đã gần tiêu hết số tiền mang theo. Ngày cuối cùng trước khi về lại Thụy sĩ để trở về Việt Nam, tôi nhờ máy laptop của anh bạn đồng nghiệp check email xem ngày giờ chuyến bay tôi nhờ bạn đổi, tiện tôi ghi vài dòng báo tôi vẫn bình an, anh đừng lo và không phải nhắn tin cho tôi nữa vì có nhắn tin tôi cũng không trả lời được.

Trở lại Zürich, sim điện thoại của tôi hoạt động bình thường. Tôi gọi điện cho anh báo tin tôi đang ở phi trường chuẩn bị lên máy bay. Anh hỏi anh có thể lên gặp tôi không, tôi nói đừng làm thế vì chắc là không kịp. Transit tại Bangkok tôi nhận được email anh gửi, anh viết rất lấy làm tiếc là đã không thể làm cho chuyến đi của tôi vui vẻ như mong muốn và rằng anh thực sự quá tệ nhưng vẫn mong chúng tôi là bạn của nhau mãi mãi.

Tôi trở về nhà, đi làm lại như bình thường ngay ngày hôm sau, không ai biết chuyện gì đã xảy ra mặc dù khá bất ngờ khi thấy tôi trở về sớm hơn dự định. Thực lòng nói không buồn cũng không đúng nhưng tôi luôn cố gắng tự gượng đứng dậy sau mỗi lần thất bại. Dù gì đây cũng không phải lần đầu tiên tôi không may mắn trong chuyện tình cảm. Anh vẫn viết thư thăm hỏi tôi thường, tôi trả lời xã giao hỏi thăm anh sống thế nào, anh trả lời «vẫn ổn, chỉ có cô ấy là vẫn ghen với em!» Khoảng một thời gian sau, tôi nhận được một email rất dài, tâm trạng có vẻ chán nản, nói rằng anh biết anh đang tự làm hỏng đời mình, không biết tương lai sẽ ra sao, rằng anh giờ đây chỉ còn biết tìm niềm vui với hai chú mèo nhỏ, điều duy nhất mà anh tin chắc sẽ cùng anh đi hết cuộc đời. Anh đang gặp vấn đề với sếp của mình nên có ý định nghỉ việc. Anh hỏi ý tôi có nên đầu tư vốn về châu Á không? Và nếu anh có ý định như thế tôi có sẵn sàng giúp anh không? Tôi nói với anh rằng từ đáy lòng tôi khuyên anh nên suy nghĩ kỹ, vì anh đang có công việc mà nhiều người mơ ước. Còn việc làm ăn ở châu Á, tôi biết tính anh không thể ra thương trường được và bản thân tôi cũng không thể giúp gì cho anh. Sau lần đó anh nói sẽ không nghĩ đến chuyện nghỉ việc nữa, chúng tôi vẫn giữ liên lạc tuy không thường xuyên như trước.

Hai năm sau, duyên số mang tôi trở lại Thụy sĩ một lần nữa. Mẹ anh đã tìm gặp tôi, lúc này ngôn ngữ không còn là rào cản giữa chúng tôi nữa. Bà buồn rầu nói rằng anh vẫn chưa quyết định điều gì cho tương lai nên cô bạn gái của anh đã phải thuê người kết hôn giả để được ở lại Thụy sĩ. Tôi nhận ra rằng cho dù là ai thì với anh cũng chỉ giống như những quân cờ anh lưỡng lự không biết cầm lên hay bỏ xuống trong ván cờ của mình. Tôi thầm cám ơn cô bạn gái của anh đã xuất hiện đúng lúc để tôi đủ cam đảm thoát ra khỏi vòng lẩn quẩn, để ngày hôm nay tôi có được hạnh phúc đích thực của đời mình. Ngày đám cưới tôi, anh gửi thiệp chúc mừng mặc dù không được mời dự. Thời gian sau đó anh có ngỏ ý muốn gặp tôi nhưng tôi đã từ chối và cũng kể từ đó tôi không còn liên lạc với anh nữa, mặc dù chúng tôi chỉ sống cách nhau chưa đầy 3 giờ lái xe.

Điều cuối cùng tôi muốn nhắn gửi các em gái trẻ, hãy yêu hết mình nhưng đừng bao giờ để đánh mất chính mình, đừng bao giờ mất niềm tin cho dù gặp chuyện bất hạnh đến đâu. Khi gặp chuyện trắc trở hãy lắng nghe cảm nhận từ con tim đừng tin quá nhiều vào lí trí. Nếu như khi đó tôi thiên về lí trí, có lẽ tôi đã không thể dễ dàng chấp nhận phần thua thiệt để rồi có thể thoát ra khỏi mê cung tình cảm. Nếu như làm theo lí trí, tôi sẽ ngồi tích toán thiệt hơn cho một gái 30 tuổi là tôi khi ấy sẽ phải hứng chịu và như thế thì thật khó mà trách khỏi những hành động thiếu suy nghĩ. Những gì tôi viết ra đây có vẻ như tôi đã rất bình tĩnh khi gặp chuyện không may, nhưng tự đáy lòng tôi luôn lắng nghe cảm nhận của con tim để quyết định hướng đi cho cuộc đời mình. Tôi luôn tự hỏi liệu tôi có được hạnh phúc thực sự không chứ chưa bao giờ cân nhắc liệu tôi sẽ phải chịu thiệt thòi như thế nào với quyết định của mình! Điều quan trọng nữa là đừng lý tưởng hóa bất cứ điều gì. Cho dù là Tây hay Ta, trước hết đều là con người có đủ mọi cảm xúc như nhau, nên nếu bạn muốn tìm hạnh phúc đích thực, hãy để cảm nhận con tim lên tiếng!

(Chồng Tây Vợ Việt Facebook)

Comments

  1. chichchoe says:

    Ko biet sao nhiều câu chuyện như thê này đã xảy ra và bạn đã khôn ngoan, may mắn thoát ra dc nếu ko thì đau lòng qúa. Mình từng gặp câu chuyện y chang bạn nhưng kết qủa gần như ngược lại nhưng ko ai dám chắc đó gọi là cái kết có hậu cả. Chúc bạn tìm thấy TY đúng nghĩa, happy lên!!

  2. Chúc mừng bạn nhé, qua cách cư xử của bạn tôi thấy bạn là cô gái có học thức và rất mạnh mẽ, cảm ơn bạn đã chia sẻ câu chuyện này với mọi người để có thể ai đó sẽ học được cách hành xử hay trong cuộc sống. 🙂

  3. Em theo dõi trang này đã lâu , nhưng đây là lần đầu tiên em viết comment , đọc chuyện của chị có cái gì đó khiến em thấy buồn buồn , em cũng không thể nào giải thích nổi em chỉ muốn nói với chị rằng em rất ngưỡng mộ chị vì chị là một người phụ nữ không chỉ giỏi giang , có học thức mà còn là một người cư xử khéo léo và tế nhị

  4. Chị thật là một người phụ nữ rất can đảm . Có nhiều người trong hoàn cảnh như chị nhưg ko đủ lòng tin vào chính mình …. Em rất ngưỡng mộ chị 😘😘

Speak Your Mind

*