Việt Nam mưa nhiều nhớ anh nhiều hơn!

“Chờ A 4 tháng, A sẽ quay trở lại bên E…”

Những ngày đầu xa nhau sao cảm giác nó khó chịu thế ko biết chứ chị em. Mặc dù, không có giây phút nào là ko nói chuyện, ko nhìn thấy nhau, ko gửi nụ hun cho nhau, ko facetime… mà vẫn thấy nhớ điên cuồng. Phải chăng bị điên vì yêu… Có ai yêu mà xa người yêu như mình ko? Cảm giác của bạn nó ntn?… và cảm nhận của người ấy của các bạn nó ntn? Chia sẻ với nhau nhé.

Anh nhà mình thì như mình nói ở trên đó. Không có một giây nào ngoài 8h đồng hồ ngủ, là lại chat, facetime, gửi hình… Vẫn điên cuồng nhớ nhau, đang nói chuyện vui vẻ tự nhiên 1,2 s tắt, nước mắt tuôn trào… “A ko muốn E khóc, ko muốn E buồn vì A… A muốn làm E được hanh phúc bên A”. Mình lại quên đi và A lại đánh lạc hướng nói chuyện gì đó ko liên quan để mình cười, rồi được một lúc lại rơi vào tình trạng như cũ… nỗi nhớ đong đầy từng ngày khiến trái tim nó thực sự khó chịu…. nhiều khi tự A dừng hình và khóc mà che giấu dòng nước mắt dưới cái mũ lưỡi trai của A, lấy tay gạt mau nước mắt, lỗi tại mình “E khóc thì A sẽ ko biết chuyện gì sẽ xảy ra, em yêu”… và mình cũng ko muốn điều đó xảy ra, nhưng nhớ A rất nhiều.

Theo đúng lịch thì 4 tháng nhưng vì mình có plan đi du lịch vào tháng 10 và A cũng tham gia cùng mình với hội nhóm, nên A sẽ book vé sang VN trễ hơn 10 ngày thành ra xa nhau 5 tháng…. ôi mẹ ơi, muốn tắt thở luôn… giờ mới 19.08 thui, cũng mau thui phải ko ạ. Ban đầu tưởng lâu mà cũng nhanh, nhanh mà vẫn lâu…
“A chỉ muốn có chiếc vé bay một chiều” vâng E cũng mong muốn điều đó lắm… mà đâu mình muốn gì thì đều được đâu phải ko các bạn.

Chị Em nào đang học tiếng Đức thì ới Em với… cách học nhé. Hai đứa đang học ngôn ngữ của nhau và A ấy thì học trước quên sau… giờ cả hai đang giao tiếp bằng Tiếng Anh.

A cũng nói ở nơi A hầu hết họ sd tiếng Anh vì là ngành du lịch chủ yếu mà. Chỉ có người địa phương mới dùng tiếng Đức thôi ạ, nhưng ít nhất mình cũng phải biết để giao tiếp với người nhà bạn bè của A chứ.

Chuyện của mình thì muốn viết dài lắm, thui viết ít để còn nghe chị em chia sẻ…

Anna Waldb

Chủ topic: Viết tiếp câu chuyện tình yêu xa và Có duyên khắc tự tìm đến nhau..!

Chia sẻ câu chuyện tình yêu của bạn đến Chồng Tây Vợ Việt tại http://chongtayvoviet.com/chia-se

Comments

  1. Hic hic giống e quá c ơi. 5 tháng nữa mới được gặp nhau ý :(( Đêm nào nằm ngủ cũng ước đc ôm anh ấy ngủ thôi. Càng mong gặp nên thấy thời gian càng lâu nè c. Yêu xa nhớ nhung khổ quá đi mà ‘:(

    • Ôi chẳng những nhớ mà nhiều chuyện để nói kinh khủng.
      Hôm nào mà offline la biết ngay chuyện gì sẽ xảy ra hôm sau hoặc trong ngày luôn.

  2. Hi cùng tâm trạng với c nè. Sài gòn dạo này mưa làm như a ấy quá trời 🙁 c cho e gmail cùng tâm sự nhé 🙂

  3. Chàng của mình cũng người Đức nè, mình đang học Tiếng Đức , sống tại Sài Gòn 🙂

    • @Hanh. Mình ngoài này cơ bạn ơi, .Bạn có ứng dụng nào hay bí kiếp nào ko>?? hướng dẫn t nhé.
      A nhà mình ko fa người Đức. mà Người Áo.

  4. Mình thiệt ganh tỵ với bạn :(. Anh chàng của mình cũng người Đức, bọn mình hẹn hò được 8 tháng rồi nhưng vẫn chưa một lần đc đối diện nhau. Vì cv và gđ của A nên A ko thể sắp xếp qua thăm mình như đúng hẹn. Lúc đầu A hẹn mình t5 sẽ sang, nhưng do cv của A ko giải quyết đc nên phải chờ đến t9. Mình lại chờ đợi và hy vọng, rồi A lại nói t9 ko được vì A và gia đình phải về quê đám cưới mất 2 tuần. Lại hẹn đến t11 là sinh nhật mình, nhưng A nói A sẽ cố gắng hết sức chứ ko chắc chắn. A nói nếu t11 ko được thì A sẽ sang t2 tức là sang năm. Thiệt sự thương thì rất thương nhưng mình cảm giác mệt mỏi vì phải chờ đợi điều gì đó ko xảy ra. A ko giàu nên tiền vé qua Việt Nam là ko rẻ. Mình cũng nói với A là mình sẽ giúp A về chuyện chỗ ở nhưng A lại bảo A ko muốn dùng tiền của bgai. Cả 2 nói chuyện đt facetime chỉ biết khóc chứ chả biết làm đc gì, cảm giác rất bất lực. Ngoài việc đó ra thì mình và A mọi thứ đều tốt đẹp. Liệu mình nên tiếp tục chờ đợi hay mạnh dạn trút bỏ? Thật sự mình rất buồn và nhớ A, bỏ thì thương mà vương thì tội….

    • Vì với mình A ấy ko fai người Đức anh là Người Áo. Trước mình cũng có quen một ng Đức là Luật sư và mình được biết thì bên Đức tỉ lệ hôn nhân và li hôn là 50% khá cao đó bạn ạ.
      Bạn ơi, tình yêu nếu đã yêu thực sự thì người ấy vứt bỏ hết tất cả để đi theo tiêng gọi của trái tim đó bạn. A nhà mình thì ở một thành phố ngoại ô chứ ko fai là Thủ đô mà vì yêu mình mà sau khi gặp mình và trở về nước là anh quyết định lên thủ đô đi làm môt công việc tốt hơn để có đủ tiền cho kịp theo lời hứa A hứa hẹn với mình. . chứ mình chẳng ép A ấy hay nói với Anh ấy điều gì… Mà hoàn toàn do A tự nguyện dành cho mọi cho mình… quả thực mình khá là may mắn bạn ah.

      Còn với bạn thì chắc do kinh tế của A ấy ko cho phép thì cũng có thể là nó là như vậy. vì người Âu nếu họ ko thich hay ntn họ nói thẳng với mình luôn chứ ko vòng vo đâu. mình thấy anh áy rất yêu bạn đó. không phải người đàn ông nào cũng yêu ai mà khóc được vì người đó đâu. Anh nhà mình cũng chưa bao giờ khóc vì môt người con gái nào vậy mà mình lại khiến A ấy khóc như mưa. nghĩ mà sướng hahahahah..
      Hãy cho A ấy thời gian bạn ah. Cho họ niềm tin và thời gian có khi nó chính là thước đo tình yêu của hai người dành cho nhau. A nhà mình nói điều này nên mình chia sẻ lại vói bạn.
      Còn vơi mình thì mình là con gái nên giũ lại cho bản thân một bước lùi . Đừng để bản thân tổn thương quá bạn nhé. Chờ thì chờ thôi. được thì đc chẳng đc thì coi như hết duyên ra đi cho nhẹ nhàng bạn nhe.s

      • Cảm ơn bạn nhiều nha. Nhờ có bạn chia sẻ mà mình thấy đỡ hơn rất nhiều. Có nhiều lúc mình thật sự muốn buông tay, nhưng A lại giữ mình lại, an ủi và động viên mình rất nhiều ~~. A luôn nghĩ theo hướng tích cực, còn mình toàn nghĩ tiêu cực thoy 😅 . Thế là bọn mình chờ tiếp vậy, tới đâu thì tới hihi. Mình rất mong đc 1 ngày như các bạn, đợi đến lúc đó coi như tu thành chánh quả :)))). Chúc chủ thớt luôn vui vẻ và hạnh phúc với A chàng của bạn nha <3

        • Cảm ơn DeCo nhe. Mình dạo này đang rối như tơ vò đây. Công việc và cong việc . có tâm sự với A rồi. A muốn giúp đỡ thực sự.. dườn như A chờ ở mình một câu :” Em cần A giúp E”. là A sẽ sẵn sàng giúp. nhưng khổ nỗi mình chẳng thể nói được chỉ kể những khó khăn của mình thôi. Và A luôn nói :” E vẫn ko nói cho A nghe”. đó bạn hiểu ý r đúng ko?/?
          Mình vẫn nói :” E lo được. A ko fai lo đâu”> A giận cháy máy.
          Mình đang cần một khoản tiền nó ko nhiều. vì mình bị sự cố từ công việc đem lại. nên giờ đang cố xoay sở. Mà chẳng lẽ lại nói em cần bằng ngần này tiền. mà nói đến tiền thì mình lại nhạy cảm. Nghĩ họ lại nghĩ mình này nọ.. Giữa mình và A thì ko có khoảng cách gì cả, nhưng riêng chuyện tiền nong thì ko bao gio mình nhắc đến, Chỉ trong công việc khi mình kể thì có nhắc tới thôi. giờ khó quá cơ. một dằng thì muốn giúp môt dằng như mình thì sợ vì cái này cái kia…. theo bạn thì nên ntn? bạn trên U30 thi cho mình lời khuyên nhé. vì các bạn sẽ có kinh nghiệm trong cuộc sống. mình cảm ơn.

  5. Pauline nguyên says:

    Giống mình ngày trc thế, nhớ tim cồn cào khó chịu cứ ước gì có đc đôi cánh nói chung khó tả lắm, 2 đứa cũng khóc trong dt hoài à. Bây giờ thì wa rồi mình đang sống ở Đức rồi hjhj. Bạn cố gắng học tiếng Đức đi dù sao ở đất nc ng ta ng ta vẫn thik nói tiếng Đức hơn, những ng trẻ bên này nói tiếng anh đc chứ ng già hầu như ko. Lúc đầu mình nói chuỵen với mẹ ck mình toàn ck mình phải dịch nhiều khi ck bận làm gì 2 ng cứ ngồi đơ ra. Ck mình cũng có bạn ng Việt họ sống ở đây họ ko bik tiếng Anh nên khi gặp nhau họ nói tiếng Đức vs ck mình mình ngồi ngó, họ nói tiếng Việt vs mình ck mình ngồi ngó, 2 vk ck mình nói tiếng Anh họ ngồi ngó hahaaaa nói chung có nhiều bất cập mà bạn nên học bây giờ để wa đây khỏi ngỡ ngàng

    • Ngó… ngó….. buồn cười quá bạn Pauline nguyen ah.
      Mình có hỏi A ấy về chuyện ngôn ngữ thì A cũng nói. A sẽ dạy E khi A còn ở VN. Còn khi E sang đó, bố mẹ A có nói được tiếng Anh. A và gia đình chị gái cũng thường nc bằng tiếng Anh. E ko lo về điêu đó. Và khi E có công việc ở đây. Nhà nước sẽ hỗ trợ cho E việc học tiếng … A động viên mình thế. Ah A ko fai ở Đức ạ. Anh ở Áo bạn nhé. hàng xóm nhà bạn. hihihi
      Mình cũng đang tập tọe học mà âm gió nhiều quá làm mình nói mới khó.

    • Hi, trường hợp của mình cũng hao hao như Pauline, khác chăng là bạn của anh ấy là người nói tiếng Anh là ngôn ngữ mẹ đẻ, họ nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng Anh rất khó để mình hiểu, mặc dù tiếng Anh của mình ko phải là tệ. Anh ấy và bạn bè nói chuyện dùng từ lóng, phrasal verbs, phép so sánh, ẩn dụ, sarcasm, chưa kể có những chuyện phải là người trong cuộc mới hiểu được, đã vậy lại còn nói rất nhanh nữa. Mà sao mình thấy hok chuyển chủ đề rất nhanh, mình mới nghe đang suy ngẫm hiểu lờ mờ cái họ đang nói thì lúc đó mọi người đã chuyển chủ đề mới rồi. Đi chơi chung, nhiều lúc mọi người kể chuyện rồi cười với nhau, còn mình thì cười hùa vào cho vui, vì ko muốn làm người thừa, cũng ko muốn làm mọi người vì mình mà mất vui. Có lúc nghĩ hỏi anh ấy xem mọi người đang nói gì, mà hỏi hoài thì cũng kì, mà hỏi cũng ko biết bắt đầu từ đâu, mà mọi ngườ đang rôm rả nói chuyện mình ko muốn ngắt lời… Thôi lại tiếp tục ngồi căng tai ra nghe… Có ai bị như mình ko…..

      • Pauline nguyên says:

        Ann: Ba mẹ ảnh bik tiếng Anh là tốt rồi, mình thì mẹ ck ko bik tiếng Anh con những thành viên khác trong nhà đều nói đc. Nếu anh ấy sống ở Đức và bạn có ý định kết hôn thì phải học A1 mới xin visa định cư đc. Qua đây trc sau gì bạn cũng phải học B1 vì đó là bắt buộc
        Lavender: Mình thì ko đến nỗi bị lạc lõng vì ck mình wan tâm đến cảm xúc mình lắm, đi bác sĩ hay đi đâu câu đầu tiên ck mình nói với ng ta là “làm ơn nói tiếng Anh vì vk tôi ko hiểu tiếng Đức lắm”. Bây giờ hết rui mình đi học rồi nên ko cần ck dịch nữa.

        • Anh ko ở Đức bạn Pauline nguyên ah. Anh ở bên Áo . Nên mình chẳng biết việc xin visa bên đó thế nào?… visa thì A nói A làm cho mình…. nghĩ cũng khó khăn đấy.

      • Tôi nè bạn ơi, ngồi như người thừa luôn ý . nghĩ mà nóng cả mặt.

  6. Đúng là khoảng cách làm người ta yêu nhau nhiều hơn thì phải, mình cũng yêu xa và đầu tháng 9 cũng đc gặp men của mình rồi, lúc chưa book vé thì thời gian nó mau lắm nhưng book vé rồi ổng luôn than thở sao lâu quá, mình dạy tiếng Việt ổng nói dc chữ bực bội nên ngày nào cũng nói lol “time bực bội” . còn ngôn ngữ thì tiếng mẹ đẻ của ổng là Spanish nhưng đang sống ở đất nước sử dụng tiếng anh nên tụi mình sd tiếng anh mà ổng ko kêu học Spanish nên nghĩ khỏe. Khi nào kêu học thì học hehe. Giờ đếm ngược thời gian để gặp nhau thoy

    • lion88 chúc mừng bạn nhé. A nhà mình tuần 2 tháng 10 mới sang. cũng book vé r. thưa với bố mẹ r. Về ngôn ngữ thực ra là mình yêu họ , tôn trọng ngôn ngữ của họ thì mình muốn học thêm để tỏ lòng kính trọng họ . chứ nói tiếng Đức nhiều từ lóng lắm. A ấy còn nói với mình học cũng được mà ko học cũng ko vd gì sang đó dần e 1 năm e sẽ noi được. vì có mấy ng ở VN chỗ A làm 1 năm họ đã nói được r. thì mình cũng biết thế.

      • Vậy cũng gần gặp anh iu rồi nhazzz, mình thấy học thêm nhiều tiếng thì tốt chứ ko xấu nên khi cần thì cứ học mà tại bây giờ chưa có gì như chuẩn bị kết hôn hay chờ visa thì mình gấp rút đi học, mình thì khi nào nước tới chân mới nhảy, kết hôn rồi định cư thì học, yêu xa khổ lắm mà còn bị lệch giờ mệt hơn, suốt ngày bấm dt rồi cười như tự kỷ, ngày ngủ đêm về thức 8, giận hờn cũng ko có cho mình đánh đập hành hạ lol hết giận muốn ôm cái chỉ biết ôm cái màn hình, hun nhau chỉ ôm hun cái camera như khùng lol mỗi ngày tôi luyện tinh thần thép nên giờ chai lì, men mình ổng nói anh ko có gì nhiều chỉ có kiên nhẫn là nhiều, cố lên baby lol

        • Lion88… Đúng rồi. ôm camera, hun camera,… điên mất…nghĩ thấy mình hâm hâm. cả ngày đi làm xong tối về cũng chỉ trong nhà chẳng đi chơi, chẳng bạn bè, chẳng gặp ai. thi thoảng sang nhà ba mẹ chơi, ông bà nội ngoại. lại về nhà . ôm điên thoại …
          Mình và A cung đng kiên nhân để chờ đợi nè.

Speak Your Mind

*