Vợ Việt: Phụ nữ muốn được độc lập chỉ nên lấy chồng Tây

Khi nói ra điều này tôi nói từ chính trải nghiệm của bản thân và những ghép nối từ ngữ cảnh chung của xã hội. Nếu nói về vấn đề ly hôn thì xã hội nào cũng có. Tuy nhiên để nói ly hôn vì cái gì, cuộc sống thực sự của những người trong cuộc ra sao đó mới là điều đáng đề cập.

Vợ Việt: Phụ nữ muốn được độc lập chỉ nên lấy chồng TâyTôi 38 tuổi, kết hôn năm 32 tuổi, ly hôn giữa năm 34 và kết hôn lần 2 vào cuối năm ngoái. Chồng trước của tôi là người Việt, cả hai đều tốt nghiệp đại học, đi làm, anh hơn tôi 2 tuổi, chúng tôi có một cậu con trai, nhà có người giúp việc, cuộc sống chỉ chừng đó người, nhìn đơn giản vậy mà 2 con người phải ly hôn đúng ra là không vì gì cả. Thường có câu “góp gió thành bão”, những cái to lớn thì không có mà những cái nhỏ nhặt cứ phải đối diện mới khiến người ta mỏi mòn, bùng nổ. Chẳng hạn khi người làm xin nghỉ vài ngày, tôi cũng vui vẻ nấu ăn, vậy mà khi nấu xong bữa ăn, vừa lúc anh đi xuống tôi nói “vậy là xong”, anh đáp lại ngay “phụ nữ nấu ăn mà cũng kêu ca sao”.

Khi tôi nói đi ra ngoài với bạn vì có cô bạn rủ mua sắm, anh nói “phụ nữ có chồng con rồi mà còn đi chơi”. Mấy tháng tôi mới đi một lần để giữ mối liên hệ bạn bè, khi phải học thêm một chứng chỉ đào tạo ngắn hạn vì yêu cầu công việc, anh bảo “Em học nhiều làm gì, cũng sẽ chẳng bằng ai. Phụ nữ học nhiều cũng làm việc thua đàn ông”, thử hỏi làm sao tôi bỏ qua những cách nói, cách suy nghĩ nhỏ nhen như thế. Trong những đêm trằn trọc không ngủ, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn, tôi nhận ra anh đang không muốn có sự công bằng trong gia đình, nghĩa là tôi nên chỉ biết làm mẹ, làm vợ với các công việc nội trợ hàng ngày. Điều đáng nói là anh vừa muốn cưới một người vợ hợp tiêu chuẩn hiện đại nhưng bản chất phải theo kiểu phụ nữ thời phong kiến. Tôi ly hôn mà vẫn tự hỏi đàn ông Việt làm sao thế nhỉ?

Trước khi cưới anh, tôi cũng có 2 người bạn trai khác nhưng sao thấy tính cách của họ cũng giống nhau, nghĩa là phụ nữ nên học ít thôi và làm ra tiền cũng ít. Dù người đàn ông có làm ra ít tiền, có túng thiếu đi chăng nữa cũng nên tìm cách sống trong cái ngân sách như vậy, đừng tự kiếm tiền thêm làm gì, như thế là hạ thấp đàn ông. Cái tốt hơn không quan trọng chứ cái tự ái đàn ông Việt quan trọng đến thế đấy.

Nếu đúng như thế cũng còn thấy có lối đi, đằng này không phải vậy. Tôi đọc mấy câu chuyện thấy người chồng làm ra tiền lại thường hay ra vẻ gia trưởng, khi anh ta lo cho cả gia đình mà người vợ không làm ra tiền thì bắt đầu so đo, tính toán, rồi cho mình cái quyền không chung thủy.

Chồng sau của tôi là người nước ngoài, tôi thấy khác hẳn, có thể kể hết cho anh mọi việc ở công ty, có hợp đồng nào kể cho anh nghe là anh luôn hào hứng nói “Chúc mừng, tuyệt lắm”. Tôi nấu món gì anh bảo “Honey, sao em phải nhọc công vậy, có cần anh phụ gì không”. Tôi thật sự muốn làm bài test ở tình huống trước đây, vào lúc khi nấu xong tôi bảo với anh “Xong rồi, em rất mệt đấy”, anh bảo “Muốn anh đền bù gì nào”, thật dễ chịu những việc thường ngày như lấy giùm ly nước hay ủi áo quần đều nhận được “Thanks” từ phía anh ấy.

Quả là thấy cuộc sống đầy tình cảm ấm áp. Anh là doanh nhân nhưng khả năng vào bếp cũng rất tài, có thể làm những món mỳ Ý, bánh nướng và chế biến được cả các món cá.

Thật sự cảm giác nghĩ đến gia đình của tôi rất khác lạ so với trước đây, luôn có sự mới mẻ, cảm giác ân cần, nồng nàn luôn đầy ắp xung quanh. Không phải là không có những lần cãi nhau nhưng tôi thấy nó giống một cuộc tranh luận căng thẳng hơn, những gì thích hay không thích đều nói ra được với nhau.

Khi tôi buồn hay giận điều gì mà không muốn nói chuyện, anh chỉ việc đến ngồi gần lặng lẽ, cầm tờ báo để đọc dù tôi biết anh không đọc gì mà chỉ chờ tôi lên tiếng trước anh sẽ ủng hộ theo, có ai mà không lên tiếng lúc đó cho được. Các buổi gặp mặt bạn bè thường anh bảo tôi đi cùng và thấy các bạn anh cũng đem vợ đi. Cá nhân anh là người khảng khái, dễ thương như vậy và đa số đàn ông nước ngoài đều như vậy. Đàn ông nước ngoài xem cuộc sống là trải nghiệm, gia đình là tổ ấm thực sự.

Tỉ lệ ly hôn ở nước ngoài người ta thường thấy cao, bởi vì họ sống thẳng thắn. Khi sống họ sống hết mình, làm gì cũng đến nơi đến chốn, rõ ràng, minh bạch. Khi có mâu thuẫn họ tìm cách giải quyết để cả hai cùng thấy đó là hợp lý, có thì nói có, không nói không, không có từ bế tắc trong các vấn đề hàng ngày. Vì vậy, tôi cũng nhìn nhận một khi đã gắng hết mình, đi đến tận cùng vấn đề mà vẫn không giải quyết được bằng sự hòa hợp thì chia tay là điều tất yếu.

Khác là ở chỗ, Việt Nam khi ly hôn, ở người phụ nữ, nguyên nhân thường là sự ấm ức vì khi đối tượng kia không chịu lắng nghe, hay che đậy cảm xúc thật, không muốn hiểu, thì ly hôn thường là sự bùng nổ cảm xúc tiêu cực. Thời gian chịu đựng trước đó thường rất lâu, có khi triệu chứng đã xuất hiện 5 năm trước khi ly hôn, như ủ bệnh vậy. Còn đối với người nước ngoài như Âu, Mỹ, ly hôn là giai đoạn trung chuyển qua một giai đoạn khác của cảm xúc, khi cả 2 thực sự có nhu cầu khác và nói chuyện thẳng thắn với nhau vì cảm xúc thật của họ rất cao. Còn các chuyện nhỏ hàng ngày họ có sự lắng nghe, rất tinh tế khi phải thay đổi hay muốn thay đổi điều gì đó. Một người thấy người kia điều chỉnh mình cũng tự điều chỉnh theo, thế là có sự dung hòa.

Ở xã hội Việt Nam hiện nay, sự thật là phụ nữ hiện đại, có học, tự chủ về tài chính, cá tính, làm đàn ông ít nhiều giảm vị trí độc tôn so với thời trước. Điều đáng buồn là khi thấy bị “vượt”, thay vì cũng nỗ lực bứt phá, điều chỉnh để hòa hợp, nhiều người đàn ông lại rút về cái vỏ của mình và ra sức bảo vệ cái tước vị độc tôn ảo tưởng lạc hậu bằng thái độ tiêu cực, như dùng vũ lực với phụ nữ, chê bai, dè bỉu tính độc lập, mạnh mẽ của phụ nữ hiện đại.

Có lẽ phải qua 2 thế hệ nữa đàn ông Việt mới cởi mở, khảng khái như Âu, Mỹ được. Tôi nghĩ phụ nữ hiện đại bây giờ nên lấy chồng nước ngoài để tránh thêm nhiều bi kịch gia đình do bất đồng tư tưởng; biết người, biết ta để có cuộc hôn nhân đúng đắn.

Minh Thy

(Theo Vnexpress)

Comments

  1. Người phương Tây trong cuộc sống gia đình khi có sự khác biệt về quan điểm giữa hai người họ thường đối thoại với nhau, cùng cố hiểu sao người kia có quan điểm như vậy và cùng tìm ra một tiếng nói chung, vì thật ra trong phần lớn các mâu thuẫn quan điểm giữa hai người thì trong cả hai đều không có người đúng hoàn toàn và không có người sai hoàn toàn. Quan trọng là phải tìm ra đuợc tiếng nói chung. Trong khi đó người Việt mình thì lại ít khi đối thoại với nhau, ít khi tìm cách để hiểu tại sao người kia lại có quan điểm như vậy mà thường là: 1. cho là mình đúng và người kia sai nhưng bảo thủ, có nói ra cũng không giải quyết gì nên cứ nhịn xong rồi ấm ức, 2. nói ra nhưng bảo thủ cho quan điểm của mình là đúng nhất nên phải bảo vệ bằng được quan điểm đó dù nó không hoàn toàn đúng làm đối phương ấm ức.

  2. Tôi thấy bài viết chỉ nêu quan điểm cá nhân, có phần chủ quan. Tôi cũng có nhiều bạn bè lấy chồng Tây nhưng sau đó cảm thấy không hạnh phúc vì họ luôn tính toán chi ly, không như chồng Việt, xem vợ như là cái tủ có khóa của mình, sẵn sàng giao hết cho vợ :).

  3. Tôi thấy có nhiều nhận xét đúng, thời bố mẹ cũng chẳng hạnh phúc, bố tôi lăng nhang có bồ nhí, hay đánh đập vợ con, mẹ tôi cứ nhịn để giữ gìn gia đình. Và nhiều gia đình Việt khác, có mấy ai hạnh phúc. Lấy chồng Việt phụ nữ phải chấp nhận nhường nhịn, núp bóng chồng là kiểu gia đình điển hình, xã hội VN không chấp nhận phụ nữ mạnh mẽ hơn chồng. Đàn ông Việt còn bảo thủ ích kỷ lắm nên chị em lấy Tây để được tôn trọng tự do và còn được chiều chuộng có gì sai? Tại sao cứ phải chịu đựng, hy sinh làm cái bóng cho chồng? Ai cũng là người chỉ có 1 cuộc đời để sống nên tôi chọn sống hạnh phúc có gì sai? Tôi rất chán đàn ông Việt!

  4. thuy cuc says:

    Minh rat thuong Ba minh, hoi xua con kho khan, lam giao vien, di lam xong la ve nha. Co nua o banh mi nha truong boi duong vao buoi trua cung dem ve cho con.
    Bay gio thay hai chi lay hai ong chong Viet Nam, cung yeu thuong vo, cham soc nha cua. Nhung xong viec it khi ve nha, cu phai di nhau, vi cong viec.
    Minh nghi mot phan do xa hoi tac dong nua.
    Chong minh nguoi Anh, di lam xong ve nha, cuoi tuan cham soc vuon. Khi nao ra ngoai voi ban be deu noi cho minh biet di dau, lam gi, voi ai, mac du minh khong bao gio hoi. Minh khong biet neu song o VN thi chong minh co doi tinh khong? Vi xa hoi VN rat de lam cho dan ong hu: con gai nhieu, an nhau de dang, etc

  5. thuy cuc says:

    Noi ve chi li thi cung co nhieu quan diem. Vo chong Viet gop tien cho vo giu, nhung vo luon thac thom khong biet chong co giau quy rieng hay khong? Ma vo giu tien cho chong, nho~ chi nao khong biet ven kheo, thi cung khong cong bang lam cho anh chong! Minh cung khong thich nghe kieu nhu: “tien toi dua het cho ba roi, ba muon mua gi thi mua!” Neu chong co mua qua cho vo, thi vo lai thac mac khong biet chong lay tien dau ma mua qua?
    Vo chong minh tien ai nay giu, minh thay rat thoai mai va cong bang. Anh kiem duoc nhieu tien hon nen dong gop va mua qua cho minh nhieu hon. Khi minh chua co viec lam, anh bao het chi phi, va con dua tien cho minh xai. Den khi minh co viec lam, thi minh dong gop vao chi phi gia dinh. Minh thay vay cong bang cho ca doi ben va thoai mai khong nghi ngo lan nhau. Moi khi minh mua sam ao quan my pham, goi tien ve cho gia dinh, anh khong bao gio thac mac, ma minh cung thay tu do, khong thay dan do khi mua sam gi ca!

  6. Chị thật may mắn khi tìm được người chồng Tây như vậy. Em cũng đã từng có khoảng thời gian date 1 bạn Tây Ban Nha, nhưng không có kết quả vì tính cách hai đứa không hợp, bạn ý quá cold và independent và cũng hơi selfish nữa. Cho tới bây giờ tây hay việt em cũng ko thực sự quan tâm nhiều lắm, chỉ mong tìm được một người đàn ông yêu mình và sẵn sàng làm mọi thứ để duy trì tình yêu đó mà thôi.

Trackbacks

  1. […] là người đọc qua bài viết của chị Thy và cũng đọc qua các phản hồi, phần đông ý kiến có phần phản kháng chị. […]

Speak Your Mind

*